Có những thứ trong cuộc đời…
đến khi mất đi rồi, chúng ta mới hiểu nó quý giá đến mức nào.
Ngày tôi rời quê lên thành phố, trong túi chỉ có vài triệu đồng.
Tôi luôn nghĩ đó là số tiền cha dành dụm từ lâu.
Mãi nhiều năm sau…
tôi mới biết sự thật phía sau số tiền đó.
Cha tôi…
đã âm thầm bán chiếc xe cũ của mình.
Chiếc xe mà ông đã đi suốt hơn mười năm.
Nhà tôi ở một vùng quê nghèo.
Căn nhà nhỏ lợp mái tôn, trước sân có vài chậu cây mẹ trồng cho đỡ trống.
Cha tôi làm thợ sửa xe trong làng.
Một tiệm nhỏ ven đường.
Vài cái cờ lê, mấy chiếc lốp xe cũ, một chiếc ghế gỗ đã sờn.
Thu nhập chẳng bao nhiêu.
Nhưng cha luôn nói một câu.
“Chỉ cần con học hành đàng hoàng là được.”
Năm tôi học xong cấp ba, tôi muốn lên thành phố.
Bạn bè tôi đứa thì đi học nghề, đứa thì đi làm công ty.
Tôi cũng muốn thử sức.
Tối hôm đó, trong bữa cơm, tôi nói với cha.
“Cha… con muốn lên thành phố làm việc.”
Cha im lặng một lúc.
Ông gắp thêm thức ăn vào bát tôi rồi hỏi:
“Con nghĩ kỹ chưa?”
“Từ nhỏ đến giờ con chỉ ở quê. Lên đó vất vả lắm.”
Tôi gật đầu.
“Con muốn thử.”
Cha không nói gì thêm.
Chỉ khẽ gật đầu.
Những ngày sau đó, tôi thấy cha ít nói hơn.
Ông vẫn ra tiệm sửa xe mỗi ngày.
Chiếc xe máy cũ của cha…
là phương tiện duy nhất để ông đi làm.
Mỗi sáng ông lại nổ máy.
Âm thanh quen thuộc vang lên trong sân.
Một tuần sau, cha gọi tôi ra sân.
Ông đưa cho tôi một phong bì.
“Cầm lấy.”
Tôi mở ra.
Bên trong là một xấp tiền.
“Cha… nhiều vậy?”
Cha nói đơn giản.
“Lên thành phố phải có tiền phòng, tiền ăn.”
Tôi hỏi:
“Cha lấy đâu ra nhiều tiền vậy?”
Cha chỉ cười.
“Cha để dành.”
Ngày tôi rời quê.
Cha chở tôi ra bến xe.
Con đường làng hôm đó dài hơn mọi khi.
Cha lái xe rất chậm.
Gió thổi qua những cánh đồng lúa.
Khi tới bến xe, cha giúp tôi xách balo.
Ông chỉ nói một câu.
“Nếu mệt quá… thì về nhà.”
Tôi gật đầu.
Nhưng lúc đó, tôi không hiểu ý nghĩa của câu nói ấy.
Cuộc sống ở thành phố không dễ dàng.
Những ngày đầu tôi làm đủ việc.
Bốc hàng.
Phụ quán ăn.
Giao hàng.
Có lúc mệt đến mức chỉ muốn bỏ cuộc.
Nhưng tôi nghĩ đến cha.
Tôi tự nhủ mình phải cố.
Ba năm trôi qua.
Tôi dần ổn định.
Có công việc tốt hơn.
Lần đầu tiên trong đời, tôi gửi tiền về nhà.
Một lần về quê thăm cha.
Tôi nhận ra một điều lạ.
Chiếc xe máy cũ của cha…
không còn nữa.
Trong sân chỉ có chiếc xe đạp.
Tôi hỏi:
“Cha… xe của cha đâu rồi?”
Cha trả lời rất bình thản.
“Xe cũ quá rồi. Cha bán lâu rồi.”
Tôi không nghĩ gì nhiều.
Chỉ gật đầu.
Tối hôm đó, tôi ra quán nước đầu làng.
Bác Tư – người quen của cha – nhìn tôi rồi hỏi:
“Con lên thành phố làm ăn được không?”
Tôi nói:
“Cũng tạm bác ạ.”
Bác Tư cười.
“Vậy là không uổng công cha con.”
Tôi hỏi lại:
“Uổng công gì hả bác?”
Bác nhìn tôi hơi ngạc nhiên.
“Ủa… con không biết hả?”
Tim tôi chợt khựng lại.
“Biết chuyện gì?”
Bác Tư nói chậm rãi.
“Ngày con lên thành phố… cha con bán chiếc xe máy cũ của ông.”
Tôi sững người.
“Bán xe?”
Bác gật đầu.
“Ừ. Ông nói con trai ông lên thành phố… không thể để nó thiếu tiền.”
Tôi ngồi lặng.
Trong đầu bỗng hiện lên hình ảnh cha mỗi sáng nổ máy ra tiệm sửa xe.
Chiếc xe cũ…
mà ông đã dùng hơn mười năm.
Tôi hỏi:
“Sau đó cha con đi làm bằng gì?”
Bác Tư trả lời:
“Ông đi bộ. Có hôm mượn xe đạp của người quen.”
Tôi không nói được gì.
Cổ họng nghẹn lại.
Đêm đó về nhà.
Cha đang ngồi trước hiên.
Ánh đèn vàng chiếu lên gương mặt đã nhiều nếp nhăn.
Tôi nhìn đôi chân cha.
Đôi dép cũ.
Những vết chai sạn.
Tôi hỏi nhỏ:
“Cha… lúc con lên thành phố… cha bán xe đúng không?”
Cha im lặng.
Một lúc sau, ông mới nói.
“Xe cũ rồi.”
Tôi nói:
“Cha đi bộ mấy cây số mỗi ngày… chỉ để con có tiền?”
Cha nhìn tôi.
Ông cười nhẹ.
“Cha già rồi. Đi bộ cũng tốt.”
Lúc đó tôi không kìm được nữa.
Nước mắt cứ thế rơi xuống.
Cha vỗ nhẹ lên vai tôi.
“Con sống tốt là được.”
Trong cuộc đời này…
có những người không bao giờ nói ra sự hy sinh của mình.
Họ chỉ lặng lẽ làm.
Không cần được biết ơn.
Không cần được ghi nhớ.
Đối với nhiều người…
đó chính là cha.
Cảm ơn bạn đã dành thời gian đọc câu chuyện này. Nếu bạn thích, hãy like, chia sẻ và để lại bình luận. Đừng quên theo dõi trang để không bỏ lỡ những câu chuyện thú vị tiếp theo!




