40t vẫп cҺưa vợ пȇп tȏι ƌược maι mṓι cҺo em gáι Ьị c-ȃ-m ƌ-ιếc cùпg làпg. Baп ƌầu Һơι áι пgạι пҺưпg kҺι tιếp xúc tҺì tȏι ƌã Ьị ƌắm cҺìm troпg tìпҺ үȇu пȇп 3 tҺáпg sau quүết cướι em vḕ làm vợ và cҺúпg tȏι sớm có tιп vuι. Ngàү ƌưa em ƌếп vιệп ƌι sι-пҺ quý t-ử ƌầu lòпg, vừa пҺìп tҺấү mặt coп, em lιḕп пóι một cȃu tròп vàпҺ rõ cҺữ kҺιếп cả пҺà Һo-ả-пg Һ-ṓ-t
Ở một làng quê nhỏ, nơi những cánh đồng xanh bát ngát và những bữa cơm chiều ấm cúng, tôi, một người đàn ông 40 tuổi, vẫn chưa tìm được người bạn đời cho mình. Gia đình và bạn bè luôn mong mỏi tôi kết hôn, nên họ quyết định mai mối cho tôi với em gái của một người hàng xóm, cô gái bị câm điếc từ nhỏ.
Ban đầu, tôi cảm thấy lo lắng và ái ngại. Làm sao tôi có thể giao tiếp với một người không nghe, không nói? Nhưng khi chúng tôi gặp nhau, sự e ngại dần tan biến. Em tên là Hoa, với đôi mắt sáng và nụ cười rạng rỡ. Hoa giao tiếp bằng cách ký hiệu và truyền đạt cảm xúc rất chân thành. Những buổi hẹn hò của chúng tôi trôi qua thật nhẹ nhàng, đầy ắp tiếng cười và những khoảnh khắc ấm áp.
Chỉ sau ba tháng, tôi quyết định cầu hôn em. Đám cưới diễn ra trong sự chúc phúc của gia đình và bạn bè, và tôi cảm nhận được rằng tình yêu giữa chúng tôi đã nảy nở thật đẹp. Chúng tôi nhanh chóng có tin vui, và niềm hạnh phúc chờ đợi đã đến.