Con trai làm lương 15 triệu, 3 năm nay tháng nào cũng gửi về cho mẹ 12 triệu. Tết dương lịch con báo không về ở lại làm thêm, nhưng 3 ngày liền gọi điện không thấy con nghe máy, người mẹ vội vàng bắt xe lên xem con thế nào thì kinhhai tột độ…

Những ngày nghỉ Tết Dương lịch. Trong khi nhà nhà quây quần bên mâm cơm tất niên, tiếng chuông điện thoại của bà Hạnh vẫn reo trong vô vọng. Đầu dây bên kia, Tùng – đứa con trai duy nhất của bà, vẫn bặt vô âm tín. Trước đó 1 tuần, Tùng nhắn tin: “Mẹ ơi, Tết Dương này con không về. Công ty có dự án gấp, làm mấy ngày lễ lương nhân ba, con ở lại làm ra Tết con về bù nhé. Tháng này con vẫn gửi mẹ 12 triệu như mọi khi”.

Tin nhắn chuyển khoản ting ting đến ngay sau đó. Bà Hạnh nhìn số dư tài khoản, lòng vừa mừng vừa lo. Mừng vì con trai giỏi giang, lương 15 triệu mà tháng nào cũng chắt chiu gửi về cho mẹ tận 12 triệu, chỉ giữ lại 3 triệu tiêu vặt giữa chốn phồn hoa đô hội. Nhưng lo vì linh tính người mẹ mách bảo có điều gì đó không ổn. Tùng chưa bao giờ tắt máy lâu đến thế.

Đến chiều ngày mùng 1, không thể ngồi yên được nữa, bà Hạnh gói ghém ít thức ăn, bắt chuyến xe khách cuối cùng lên thành phố. Hà Nội đón bà bằng cái lạnh c/ắt d/a c/ắt th/ịt và cơn mưa phùn lất phất. Khu trọ của Tùng nằm sâu trong con ngõ nhỏ ngoằn ngoèo, vắng tanh vì sinh viên và người lao động đã về quê nghỉ lễ hết. Bà tìm tới địa chỉ mà Từng cho ngày trước. Đứng trước cửa phòng trọ khóa im ỉm, bà Hạnh đập cửa thình thịch: “Tùng ơi! Mẹ đây! Mở cửa cho mẹ!”.

Không có tiếng trả lời. Chỉ có tiếng gió rít qua khe cửa sổ. Bà Hạnh ho//ảng lo//ạn, định hô hoán ph//á cửa thì cánh cửa phòng bên cạnh hé mở. Một cô gái trẻ, dáng vẻ gầy gò bước ra:”Bác… bác là mẹ anh Tùng ạ?” – Cô gái hỏi, giọng ái ngại.

“Phải, bác đây. Thằng Tùng đâu cháu? Nó bảo đi làm cơ mà bác lo nên bác từ quê lên…?”. Cô gái thở dài, đặt bát cháo xuống ghế đá, rồi lấy chìa khóa dự phòng trong túi ra: “Anh ấy đưa chìa khóa nhờ cháu… bác vào đi, nhưng bác bình tĩnh nhé”.

Cánh cửa vừa bật mở, một m/ùi ẩ/m m/ốc x/ộc lên m/ũi. Trong ánh sáng lờ mờ của buổi chiều tà, bà Hạnh ch//ết lặng….

…bà Hạnh chết lặng.

Căn phòng trọ chỉ rộng chưa đầy mười mét vuông, tối om, cửa sổ đóng kín. Trên chiếc giường sắt cũ là Tùng — con trai bà — nằm bất động, người gầy rộc, hai má hóp lại, môi tái nhợt. Bên cạnh là một chai truyền nước đã cạn, vài vỉ thuốc giảm đau vương vãi trên sàn.

Tùng ơi… con…
Bà Hạnh khuỵu xuống, tim như bị ai bóp nghẹt.

Cô gái hàng xóm vội đỡ bà, nước mắt rưng rưng:
– “Anh Tùng bị ngất ở công ty hơn một tháng trước… bác sĩ bảo anh suy kiệt nặng, thiếu máu, dạ dày xuất huyết. Anh xin nghỉ không lương để chữa bệnh… nhưng sợ bác lo nên giấu.”

Bà Hạnh run rẩy nắm tay con. Lạnh ngắt.

– “Thế tiền… tiền nó gửi về cho tôi mỗi tháng…?”

Cô gái cúi đầu:
– “Anh ấy… vay nóng. Vay app. Vay khắp nơi. Anh bảo: ‘Mẹ tôi già rồi, không thể thiếu tiền thuốc. Mẹ không biết thì mẹ không khổ’.”

Bà Hạnh bật khóc nức nở.
Hóa ra 12 triệu đều đặn suốt 3 năm ấy
là những đồng tiền con trai bà đổi bằng sức khỏe, bằng nợ nần, bằng cả mạng sống đang cạn dần.

Cô gái nghẹn ngào nói tiếp:
– “Ba ngày nay anh ấy sốt cao, mê man. Điện thoại hết pin… Cháu có gõ cửa nhưng anh không mở. Sáng nay cháu định gọi cấp cứu thì bác tới…”

Tiếng còi xe cứu thương vang lên xé tan con ngõ vắng.

Trong bệnh viện, bác sĩ nhìn bà Hạnh, giọng trầm xuống:
– “Nếu người nhà đến muộn thêm một ngày nữa… chúng tôi không dám chắc.”

Bà Hạnh nắm chặt tay con trai, gào lên trong nước mắt:
– “Từ nay mẹ không cần tiền nữa! Mẹ chỉ cần con sống thôi… nghe không con?”

Một giọt nước mắt chảy ra từ khóe mắt Tùng.
Ngón tay anh khẽ cử động.

Ngoài kia, thành phố vẫn rực rỡ ánh đèn ngày Tết.
Còn trong căn phòng bệnh nhỏ ấy, một người mẹ đang trả giá cho sự hy sinh thầm lặng mà bà từng nghĩ là niềm tự hào.

👉 Có những đứa con nghèo đến mức chỉ còn cách làm mình đau để cha mẹ được yên lòng.
Nhưng không người mẹ nào cần tiền được đổi bằng mạng sống của con.

Bài viết mới cập nhật:

Chia sẻ bài viết:

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!