Nữ Đặc Cȏпg Hảι Quȃп NgҺỉ PҺép, Xử Gọп Băпg Cȏп Đồ
An Chi trở về An Hải vào một buổi chiều nhiều gió. Thành phố biển vẫn vậy, ồn ào, xô bồ, mặn mùi cá và mồ hôi người lao động. Mười một năm trước, cô rời nơi này trong bộ quần áo lính còn rộng thùng thình, mang theo lời dặn của mẹ: “Làm người tử tế trước đã, rồi hãy làm người mạnh.”
Mười một năm sau, cô về trong vai một người chị gái bình thường, với một tấm bằng xuất ngũ gấp gọn trong túi và một quá khứ không thể kể.
Em gái cô, An Thư, mở một quán cà phê nhỏ sát biển. Quán không lớn, nhưng sạch sẽ, tử tế, là chỗ trú chân của dân lao động tan ca, của mấy đứa sinh viên làm thêm, của vài ngư dân già ghé uống ly trà nóng mỗi sớm. Với An Thư, quán là tất cả. Với An Chi, đó là thứ duy nhất cô còn có thể bảo vệ ngoài chính mình.
Ngay tuần đầu tiên, An Chi đã nhận ra điều bất ổn.
Những ánh mắt dừng lại lâu hơn cần thiết. Những câu nói nửa đùa nửa dọa. Những chiếc xe đen đỗ trước quán không vào mua, chỉ đứng đó, nổ máy. An Thư nói là “quen rồi”, nhưng mỗi lần nói, bàn tay em lại run rất nhẹ.
Cái tên Thiên Long xuất hiện dần dần, như một cái bóng phủ lên cả khu phố. Một tập đoàn đứng sau bến cảng, logistics, nhà hàng, bất động sản. Bề ngoài hợp pháp, bên trong là mạng lưới đen tối mà người dân nơi đây không ai dám gọi tên.
Người đại diện thường xuyên xuất hiện là Hoàng Tùng – một kẻ lịch sự đến lạnh lùng, nói năng chậm rãi, ánh mắt luôn như đang đánh giá giá trị từng con người. Hắn đến quán lần đầu, uống cà phê, khen ngon, rồi đặt tờ danh thiếp xuống bàn như đặt một viên đá nặng.
— Khu này sắp quy hoạch. Quán em nằm đúng vị trí đẹp. Bên anh muốn hợp tác.
An Thư từ chối khéo. Hoàng Tùng mỉm cười, rất nhạt.
— Em cứ suy nghĩ. Nhưng ở đây… không hợp tác thì khó sống.
Sau hôm đó, mọi thứ bắt đầu trượt dốc.
Giấy phép vệ sinh bị kiểm tra liên tục. Công an phường ghé thăm với những lý do lặt vặt. Khách quen bị dọa, nhân viên nghỉ dần. Đỉnh điểm là buổi tối An Thư bị chặn đường về, chỉ để “nhắc nhở”.
An Chi im lặng quan sát. Cô không can thiệp. Không phải vì sợ, mà vì cô hiểu: đánh sớm, đánh đơn lẻ, chỉ làm kẻ thù lộ nanh và mình mất lợi thế.
Nhưng có những thứ không thể chờ.
Hôm đó, An Chi tan ca muộn từ công việc bảo vệ tạm thời cô nhận để phụ giúp em. Trời mưa, con ngõ trước nhà trơn ướt. Vừa đến cửa, cô nghe thấy tiếng động lạ – đồ đạc va vào nhau, kèm tiếng phụ nữ thất thanh.
Tim cô trượt xuống một nhịp.
Cửa bật mở.
Mẹ họ – bà Hạnh – bị trói giật ra sau, ngã trên nền gạch lạnh. Hơi thở dốc, mắt đỏ ngầu vì hoảng loạn. Trước mặt bà là Hoàng Tùng, và bên cạnh hắn là một người đàn bà trẻ, ăn mặc sang trọng, ánh mắt sắc và tàn nhẫn – Lan.
— Ký đi. — Lan gằn giọng. — Sang tên căn nhà. Bà già rồi, giữ làm gì.
An Chi bước vào, rất chậm.
Khoảnh khắc đó, cô không thấy máu dồn lên não, không thấy cơn giận quen thuộc của chiến trường. Thứ cô cảm nhận rõ nhất là sự lạnh lẽo. Lạnh vì nhận ra có những kẻ coi việc chà đạp người khác là đương nhiên.
Chỉ hai giây.
Hoàng Tùng chưa kịp phản ứng, tay đã bị bẻ ngoặt ra sau. Động tác gọn, chính xác, không thừa lực. Lan hét lên, lùi lại.
— Đứng yên. — Giọng An Chi thấp và lạnh. — Tôi không muốn ai bị thương hôm nay.
Công an đến sau đó. Mọi thứ được “giải quyết” nhanh đến bất thường. Hoàng Tùng rời đi với một nụ cười nhạt, như thể vừa xem xong một màn kịch.
— Cô nghĩ thế là xong à? — hắn nói. — Ở An Hải này, luật không đứng về phía cô đâu.
Đêm đó, An Thư khóc.
Không khóc thành tiếng, mà khóc lặng lẽ, quay lưng về phía chị. An Chi ngồi bên, không biết đặt tay vào đâu.
— Hay là… chị đi đi. — An Thư nói, rất khẽ. — Nếu chị còn ở đây… họ sẽ không dừng lại.
Câu nói ấy nặng hơn bất kỳ cú đánh nào An Chi từng nhận.
Cô bước ra biển trong đêm. Sóng vỗ đều, vô cảm. Lần đầu tiên sau nhiều năm, tay cô run. Không phải vì sợ, mà vì mệt. Mệt vì phải mạnh. Mệt vì không được phép yếu. Mệt vì nhận ra có những trận chiến không thể thắng bằng nắm đấm.
Cô nghĩ đến mẹ. Người phụ nữ luôn im lặng đứng phía sau mọi quyết định của con gái, chưa từng khoe khoang rằng mình là ai.
An Chi lấy điện thoại. Dừng rất lâu. Rồi bấm gọi.
— Mẹ. Con xin lỗi… con cần mẹ giúp.
Sáng hôm sau, mọi thứ vẫn yên ắng. Nhưng đó là sự yên ắng trước cơn sóng lớn.
Ba ngày sau, đoàn thanh tra trung ương xuất hiện ở An Hải. Không ồn ào, không báo trước. Những hồ sơ từng bị “xếp nhầm chỗ” được lôi ra. Những dự án từng “đi đường vòng” bị soi chi tiết.
Hoàng Tùng bị triệu tập. Lan biến mất khỏi thành phố trong đêm.
An Thư không hiểu chuyện gì đang xảy ra. An Chi cũng không giải thích. Cô chỉ ở bên em, dọn lại quán, lau từng chiếc bàn như lau lại cuộc sống.
Một tuần sau, tin tức lan ra: Thiên Long bị điều tra diện rộng. Những cái tên từng bất khả xâm phạm bắt đầu xuất hiện trên mặt báo.
Hôm Hoàng Tùng bị áp giải, hắn nhìn thấy An Chi đứng bên đường. Ánh mắt hắn không còn lạnh lùng, mà là kinh hoàng.
— Cô là ai? — hắn hỏi.
An Chi không trả lời. Cô không cần.
Buổi tối, An Thư ngồi bên chị, hỏi rất khẽ:
— Chị… đã làm gì?
An Chi nhìn ra biển.
— Chị chỉ làm một việc. — cô nói. — Chị chọn không cúi đầu.
Mẹ họ đến sau đó vài ngày. Không xe hộ tống, không nghi thức. Bà ôm hai con vào lòng, rất chặt.
— Có những thứ mẹ không thể dạy con bằng lời. — bà nói. — Chỉ mong các con nhớ: quyền lực không để trả thù, mà để ngăn cái ác lặp lại.
Quán cà phê mở lại. Khách quen quay về. Thành phố vẫn ồn ào, vẫn mặn mùi biển, nhưng có gì đó đã khác.
An Chi không ở lại lâu. Trước khi đi, cô đứng trước quán, nhìn tấm biển gỗ cũ kỹ.
— Nếu có chuyện gì… — An Thư nói.
An Chi cười, rất nhẹ.
— Lần này, em sẽ không một mình.
Cô bước đi, không ngoái đầu lại. Không phải vì không lưu luyến, mà vì lần này, cô biết mình đã để lại phía sau một điều vững vàng hơn nắm đấm: sự thật và công lý.
Và đó là cái giá đắt nhất dành cho những kẻ từng nghĩ rằng họ có thể chà đạp bất kỳ ai.





