Chồng đưa hết lư/ơng cho mẹ, cô vợ cao tay lập tức thực hiện kế hoạch “3 không” khiến cả nhà chồng t/á h//ỏa xin t/ha…
Vợ chồng Minh và Hạnh cưới nhau được hơn một năm thì chuyển về sống chung với mẹ chồng. Lý do đơn giản: “nhà mẹ rộng, tiết kiệm được tiền thuê nhà”, Minh nói vậy. Hạnh vốn không thích sống chung, nhưng nghĩ thương chồng làm công ăn lương, lại vừa lo cho gia đình nhỏ, vừa lo cho mẹ già nên chị im lặng chấp nhận.
Ban đầu, mọi chuyện vẫn yên ổn. Hạnh đi làm hành chính, sáng chiều đúng giờ, về nhà lại tất bật nấu ăn, giặt giũ, chăm lo cả nhà. Lương tháng của chị khoảng mười triệu, để dành chi tiêu sinh hoạt trong gia đình. Còn chồng – Minh – đi làm công ty tư nhân, lương tháng mười hai triệu, đưa hết cho mẹ giữ “cho tiện”, vì theo lời bà: “Ti/ền của con cái thì cha mẹ giữ cũng là giữ cho cái nhà này.”
Hạnh không nói gì. Nhưng mọi chuyện bắt đầu đi xa khi mẹ chồng ngày càng tỏ ra lấn át. Bà muốn mọi chi tiêu đều phải “trình báo”, trong khi tiền ăn uống, điện nước, chợ búa toàn do Hạnh lo. Mỗi khi chị nhẹ nhàng nhắc Minh góp thêm hoặc chia sẻ chút gá/nh n/ặng, anh lại gạt đi:
“Có bao nhiêu đưa mẹ giữ cả rồi, em cần gì thì nói mẹ, mẹ đưa.”
Nhưng lạ thay, mỗi lần chị mở lời với mẹ chồng xin ít tiền mua đồ ăn cho cả nhà, bà lại xẵng giọng:
“Cô đi làm cả tháng chẳng lẽ không đủ vài đồng đi chợ? Còn đòi nhà này nuôi ngược lại à?”
Giọt nước tràn ly là một buổi tối cuối tháng, khi trong ví Hạnh chỉ còn vài chục ngàn, chị nhờ Minh đưa ít tiền mua sữa cho con trai vừa hơn 1 tuổi đang ốm. Minh bảo:
“Để anh hỏi mẹ.”
Chờ mãi đến khuya, chị vẫn không thấy tiền. Sáng hôm sau, chị phải va/y tạm đồng nghiệp mua sữa. Tối về, chị ngh/e lỏ/m mẹ chồng nói với Minh:
“Trẻ con xưa nay có uống sữa gì đâu, vẫn lớn. P/hí tiền!”
Hạnh ngồi lặng, nhìn con trai ngủ thiêm thiếp mà nước mắt rơi.
Tối hôm đó, chị không nói gì. Chỉ lặng lẽ lên kế hoạch cho “cuộc cách mạng” trong chính ngôi nhà này.
Kế hoạch “3 không” bắt đầu từ sáng hôm sau…





