CҺáп Vợ Lườι Bιếпg Vȏ Dụпg, Đạι Uý Ôm Quầп Áo Saпg NҺà NҺȃп TìпҺ Ở, Một TҺáпg Sau Vḕ TҺì CҺoáпg Váпg
Chán vợ lười biếng vô dụng, Đại úy Quân một ngày nọ đã quyết định ôm hết quần áo sang nhà nhân tình ở luôn.
Trước khi đi, anh quay lại nhìn vợ một cái lạnh lùng và nói: “Em ở nhà mà suốt ngày lười biếng, vô dụng thế này thì tao sống với ai cũng được, chứ không sống với em nữa đâu.” Nói xong anh kéo vali bước ra khỏi cửa, không một cái nhìn tiếc nuối.
Chị Hương ngồi sụp xuống ghế, hai tay ôm mặt. Hai đứa con nhỏ chạy ra hỏi: “Bố đi đâu rồi mẹ?” Chị không biết trả lời sao, chỉ biết ôm con vào lòng và cố nén nước mắt. Chị là nội trợ toàn thời gian, sáng dậy nấu cơm, đưa con đi học, chiều về lo cơm nước, giặt giũ, tối muộn còn dọn dẹp nhà cửa. Nhưng trong mắt chồng, chị chỉ là “lười biếng vô dụng”.
Từ ngày Đại úy Quân bỏ đi, cuộc sống chị Hương càng thêm vất vả. Không có chồng gửi tiền về, chị phải xoay sở đủ cách. Sáng sớm chị vẫn dậy nấu cơm cho con, đưa con đi học, rồi về nhà lo đủ thứ việc. Những đêm khuya, chị ngồi một mình trong căn nhà cấp 4 tối om, vừa khóc vừa nghĩ: “Mình làm gì sai mà anh ấy lại bỏ đi như vậy?”
Thế nhưng, thay vì nằm ì ra than vãn, chị Hương bắt đầu thay đổi. Chị dậy từ 4 giờ sáng, học cách bán hàng online qua điện thoại. Chị bắt đầu bán trà sữa và bánh handmade, ban ngày chăm con, tối về ngồi học cách chụp ảnh sản phẩm, chạy quảng cáo Facebook. Có hôm chị mệt đến mức ngủ gục trên bàn, nhưng sáng hôm sau vẫn dậy sớm lo cho con.
Dần dần, nhà cửa sạch sẽ hơn, hai đứa con ngoan ngoãn hơn, và thu nhập của chị cũng bắt đầu khá lên. Chị không còn là người vợ ngày xưa nữa.
Một tháng sau, Đại úy Quân xách vali trở về nhà. Anh đẩy cửa bước vào với vẻ mặt mệt mỏi, tưởng tượng cảnh vợ con đang khóc lóc van xin anh quay về.
Nhưng điều anh nhìn thấy khiến anh đứng chết lặng ngay tại ngưỡng cửa.
Căn nhà sạch sẽ, gọn gàng, mùi thức ăn thơm phức bay ra từ bếp. Hai đứa con đang ngồi học bài nghiêm túc. Còn chị Hương… đang mặc chiếc áo dài xanh nhạt, tóc búi cao, đang cười nói vui vẻ với ai đó qua điện thoại.
Đại úy Quân đứng hình, không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Chị Hương quay lại nhìn chồng, ánh mắt bình thản nhưng hoàn toàn khác ngày xưa. Chị mỉm cười nhẹ và nói một câu khiến anh chết lặng…
Chị Hương quay lại nhìn chồng, ánh mắt bình thản nhưng hoàn toàn khác ngày xưa. Chị mỉm cười nhẹ và nói:
“Anh về rồi à? Vào nhà đi, cơm sắp chín rồi.”
Đại úy Quân đứng chết lặng, tay vẫn cầm vali. Anh nhìn quanh căn nhà cấp 4 ngày xưa lúc nào cũng lộn xộn giờ sạch sẽ đến lạ. Bàn ăn đã dọn sẵn với canh chua cá lóc và thịt kho tàu – hai món anh thích nhất. Hai đứa con đang ngồi học bài chăm chú, không còn cảnh chạy nhảy la hét như trước.
“Em… em làm gì mà nhà cửa sạch thế này?” – Quân lắp bắp hỏi.
Chị Hương đặt điện thoại xuống, giọng nhẹ nhàng: “Anh đi một tháng rồi. Em nghĩ cũng nên thay đổi một chút cho bản thân và cho con.”
Quân bước vào nhà, mắt đảo quanh. Trên bàn có vài đơn hàng trà sữa và bánh handmade đang được đóng gói sẵn. Bên cạnh là tờ giấy chứng nhận hoàn thành khóa học kinh doanh online mà chị Hương vừa học xong.
Hóa ra, trong tháng Quân bỏ đi sống với nhân tình, chị Hương đã lặng lẽ thay đổi hoàn toàn. Chị dậy từ 4 giờ sáng, đưa con đi học, rồi bắt đầu học bán hàng online. Ban đầu chị chỉ bán trà sữa và bánh ít, sau đó mở rộng thêm rau sạch và đặc sản quê. Chị học cách chụp ảnh đẹp, viết bài đăng hấp dẫn, chạy quảng cáo dù chỉ có một chiếc điện thoại cũ.
Có những đêm khuya, khi hai đứa con đã ngủ say, chị ngồi một mình dưới ánh đèn bàn, vừa khóc vừa học. Có hôm chị mệt đến mức ngủ gục, nhưng sáng hôm sau vẫn dậy sớm lo cơm nước cho con. Chị không than vãn, không gọi điện van xin chồng quay về. Chị chỉ lặng lẽ làm.
Quân ngồi xuống ghế, giọng lạc đi: “Sao em không nói gì với anh cả?”
Chị Hương nhìn thẳng vào mắt chồng, giọng vẫn bình tĩnh: “Anh bảo em lười biếng vô dụng, rồi bỏ đi không một lời từ biệt. Em nghĩ anh không còn cần biết em sống ra sao nữa.”
Không khí trong nhà đột nhiên nặng nề. Quân cúi đầu, tay siết chặt. Anh tưởng rằng khi mình về, vợ sẽ khóc lóc van xin. Anh không ngờ người vợ mà anh cho là “vô dụng” lại có thể thay đổi mạnh mẽ đến vậy chỉ trong một tháng.
Chị Hương tiếp tục nói, giọng không cao nhưng rõ từng chữ: “Anh ở với người ta một tháng, giờ về thấy nhà sạch, con ngoan, em cũng biết làm ăn. Anh định làm gì tiếp theo đây?”
Quân im lặng rất lâu. Anh nhìn vợ, nhìn hai đứa con, rồi nhìn vali quần áo vẫn còn cầm trên tay. Lần đầu tiên sau nhiều năm, Đại úy Quân cảm thấy mình thật nhỏ bé và sai lầm.
Chị Hương không la hét, không trách móc om sòm. Chị chỉ nhẹ nhàng nói thêm một câu khiến Quân không thể nào quên:
“Anh muốn ở lại thì ở. Nhưng lần này, em không phải là người vợ ngày xưa nữa. Em đã học được cách đứng trên đôi chân của mình.”
Đại úy Quân ngồi đó, không biết nói gì. Anh tưởng bỏ vợ là giải pháp, nhưng giờ anh mới hiểu: người anh cho là lười biếng vô dụng, lại chính là người đã thay đổi mạnh mẽ nhất khi anh rời đi.
Bạn đang đọc những câu chuyện đời thực ý nghĩa nhất tại website…https://fleuri.info/
!





