Lү Hȏп 7 Năm, TҺιếu Tá Bất Ngờ Gặp Lạι Vợ Cũ Trȇп Máү Baү, Đứa Bé Cất Tιếпg Gọι “Ba” KҺιếп AпҺ Sữпg пgườι
7 năm sau ly hôn…
anh không ngờ mình sẽ gặp lại cô…
trong một tình huống không ai chuẩn bị trước.
Trên chuyến bay từ Hà Nội vào TP.HCM, chuyến công tác ngắn ngày, anh chỉ nghĩ sẽ tranh thủ ngủ một chút. Mọi thứ diễn ra rất bình thường — hành khách lên máy bay, tiếp viên hướng dẫn, tiếng động cơ đều đều.
Cho đến khi…
một đứa bé phía sau cất tiếng hỏi:
“Mẹ ơi… bao giờ đến nơi ạ?”
Giọng nói trong trẻo.
Rất quen.
Anh không quay lại ngay.
Chỉ là… tim anh bỗng đập chậm lại một nhịp.
Một cảm giác rất lạ.
Anh nhắm mắt, cố ngủ tiếp.
Nhưng không được.
Vài phút sau, tiếng ghế phía sau khẽ động.
Rồi một giọng phụ nữ vang lên:
“Con ngồi yên nhé… đợi một chút là được rồi.”
Anh mở mắt.
Cả người như khựng lại.
Giọng nói đó…
anh không thể nhầm.
Anh quay đầu.
Và đúng như anh nghĩ.
Người phụ nữ ngồi sau… chính là vợ cũ của anh.
7 năm rồi.
Cô vẫn vậy.
Chỉ có ánh mắt… trầm hơn.
Không còn nhiều cảm xúc như ngày xưa.
Anh quay lại, cố giữ bình tĩnh.
Không ai nói gì.
Không ai nhìn ai.
Như hai người xa lạ.
Cho đến khi…
đứa bé bỗng đứng dậy, nhoài người về phía trước.
Nó nhìn anh chăm chú vài giây.
Rồi bất ngờ cất tiếng:
“Ba…?”
Cả người anh cứng lại.
Anh quay hẳn xuống.
Đứa bé nhìn thẳng vào mắt anh.
Không hề ngập ngừng.
Như thể… đã nhận ra từ trước.
Vợ cũ anh lúc đó…
không nói gì.
Chỉ khẽ nắm tay con lại.
Nhưng đã quá muộn.
Anh nhìn đứa bé.
Rồi nhìn cô.
Trong đầu anh… bắt đầu hiện lên một ký ức.
Một điều mà suốt 7 năm qua…
anh chưa từng nghĩ tới.
“…Em xin lỗi… đáng ra không nên để con nói vậy…”
Giọng cô rất nhỏ.
Nhưng đủ để anh nghe rõ.
Anh không trả lời ngay.
Chỉ nhìn đứa bé.
Nó vẫn đang nhìn anh.
Ánh mắt rất lạ.
Không giống một đứa trẻ gặp người lạ lần đầu.
Mà giống như… đã quen từ lâu.
“Cháu… bao nhiêu tuổi rồi?” — anh hỏi.
Đứa bé chưa kịp trả lời, cô đã nói trước:
“Gần 6 tuổi.”
Anh khựng lại.
6 tuổi.
Anh và cô ly hôn… 7 năm trước.
Khoảng thời gian đó…
không khớp.
Nhưng lại khiến anh nghĩ nhiều hơn.
Anh ngồi im.
Không hỏi thêm.
Máy bay bắt đầu ổn định độ cao.
Tiếp viên đi ngang qua.
Mọi thứ bên ngoài vẫn bình thường.
Chỉ có trong đầu anh…
không còn bình thường nữa.
Một lúc sau, đứa bé lại lên tiếng:
“Mẹ ơi… sao ba không nói chuyện với con?”
Câu hỏi rất tự nhiên.
Nhưng khiến cả hai người lớn đều im lặng.
Cô khẽ kéo con lại:
“Con ngồi xuống đi… đừng làm phiền người ta.”
“Nhưng đó là ba mà…” — đứa bé nói.
Anh nghe rõ từng chữ.
Không nhầm được.
Anh quay lại.
Nhìn thẳng vào cô.
“Em giải thích đi.”
Cô không nhìn anh.
Chỉ nhìn ra cửa sổ.
Một lúc lâu.
Rồi nói:
“Hồi đó… em cũng không chắc.”
“Không chắc cái gì?”
“Không chắc… mình có con.”
Anh siết chặt tay.
“Vậy tại sao không nói?”
Cô cười nhẹ.
Một nụ cười không vui.
“Lúc đó… mình đã không còn gì để nói với nhau nữa rồi.”
Anh im lặng.
Đúng.
Ngày đó…
họ chia tay không êm đẹp.
Không cãi vã lớn.
Nhưng lạnh lùng.
Đến mức… không ai còn muốn giữ gì.
“Em nghĩ… tự mình nuôi con cũng được.” — cô nói tiếp.
“Không cần làm phiền anh.”
Anh nhìn đứa bé.
Nó đang chơi với dây an toàn.
Hoàn toàn không biết câu chuyện đang diễn ra.
“Con biết gì về tôi?” — anh hỏi.
“Em không nói nhiều.”
“Chỉ nói… ba đi công tác xa.”
Anh cười nhạt.
“Xa 7 năm?”
Cô không trả lời.
Máy bay rung nhẹ.
Đèn báo thắt dây an toàn bật lên.
Một khoảng im lặng kéo dài.
“Con tên gì?” — anh hỏi.
Đứa bé ngẩng lên, cười:
“Con tên Minh.”
Anh gật đầu.
Không nói gì thêm.
Nhưng ánh mắt…
không rời khỏi đứa bé nữa.
Sau khi hạ cánh.
Mọi người đứng dậy lấy hành lý.
Không khí lại trở về bình thường.
Như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Nhưng với anh…
mọi thứ đã khác.
Anh bước chậm phía sau hai mẹ con.
Không vội.
Không chen.
Chỉ đi.
Ra đến khu lấy hành lý.
Anh gọi:
“Chờ anh một chút.”
Cô quay lại.
Lần đầu tiên nhìn thẳng vào anh kể từ lúc lên máy bay.
“Anh không trách em.”
Anh nói.
“Nhưng anh cần biết… em định thế nào?”
Cô im lặng vài giây.
Rồi đáp:
“Em không cần gì từ anh.”
“Nhưng con… có quyền biết.”
Anh gật đầu.
Đứa bé chạy lại:
“Ba ơi… ba đi đâu tiếp vậy?”
Câu hỏi rất hồn nhiên.
Anh cúi xuống.
Lần đầu tiên…
nhìn thẳng vào con.
“Ba… sẽ không đi xa nữa.”
Cô đứng bên cạnh.
Không nói gì.
Chỉ khẽ thở ra.
Như trút được một điều gì đó.
7 năm.
Một cuộc gặp bất ngờ.
Không ai chuẩn bị.
Không ai nghĩ tới.
Nhưng đôi khi…
cuộc đời không hỏi ý kiến chúng ta.
Và có những điều…
đến muộn.
Nhưng vẫn kịp.
Bạn đang đọc những câu chuyện đời thực ý nghĩa nhất tại website:
👉 https://fleuri.info/





