Mẹ cҺồпg ép tȏι ký ƌơп lү Һȏп пgaү gιữa Ьàп tιệc sιпҺ пҺật. Tȏι tҺảп пҺιȇп ký, rồι một cuộc ƌιệп tҺoạι ƌã tҺaү ƌổι tất cả.

Mẹ cҺồпg ép tȏι ký ƌơп lү Һȏп пgaү gιữa Ьàп tιệc sιпҺ пҺật. Tȏι tҺảп пҺιȇп ký, rồι một cuộc ƌιệп tҺoạι ƌã tҺaү ƌổι tất cả.
Đêm đó, sảnh nhà hàng ven sông quận 1 sáng rực ánh đèn chùm vàng óng. Tiếng cụng ly và tiếng cười nói rộn ràng của họ hàng nhà chồng khiến không khí ngột ngạt đến khó thở. Hôm ấy là tiệc mừng sinh nhật 60 của mẹ chồng tôi – bà Lan. Tôi là người đứng ra đặt phòng VIP lớn nhất, gọi thực đơn hạng sang từ tôm hùm cua hoàng đế đến vi cá bào ngư, thậm chí nhờ mối quan hệ để mời được đầu bếp nổi tiếng về nấu riêng.
Ai nhìn vào cũng nghĩ tôi là nàng dâu hiếu thảo hết mực, luôn biết nhẫn nhịn, chu toàn và giữ thể diện cho nhà chồng. Chỉ có tôi biết, suốt ba năm làm dâu, thứ tôi cố giữ không chỉ là một bữa cơm êm ấm mà là cả một cuộc hôn nhân đã mục ruỗng từ bên trong.
Tôi vừa ngồi xuống ghế thì mẹ chồng đã đẩy một tập giấy đến trước mặt. Tập giấy trượt trên mặt bàn kính, dừng lại ngay trước chén của tôi. Bốn chữ in đậm đập thẳng vào mắt: **Đơn thỏa thuận ly hôn**.
Cả bàn tiệc khựng lại. Những ánh mắt từ bác cả, cô út, dì hai, cậu tư… đồng loạt đổ dồn về phía tôi. Bà Lan nhấp ngụm trà, giọng chậm rãi nhưng cay nghiệt:
“Thủy Dương, ký đi. Đừng để cả nhà phải chờ lâu. Hôm nay là sinh nhật tôi, tôi không muốn vì cô mà mất vui.”
Tôi nhìn bà, lòng bàn tay siết chặt dưới gầm bàn. Tôi ngước sang bên phải, nơi chồng tôi – Hoàng Nam – đang ngồi. Anh ta tránh ánh mắt tôi, cúi đầu bóc càng cua cho cô thư ký trẻ tên Mỹ Linh ngồi cạnh. Cô ta mặc váy đỏ ôm sát, son môi đỏ rực, bàn tay đặt hờ lên cổ tay chồng tôi.
Tôi hỏi, giọng bình tĩnh đến lạ:
“Mẹ muốn làm vậy ngay hôm nay?”
Bà Lan cười nhạt:
“Chứ đợi đến bao giờ nữa? Cô lấy thằng Nam ba năm mà nhà này chưa có lấy một mụn con. Giờ có Linh có bầu rồi, nó mới là đứa biết nghĩ cho nhà chồng.”
Cả bàn xôn xao. Có người che miệng cười, có người gật gù, cũng có người nhìn tôi bằng ánh mắt nửa thương hại nửa hả hê. Mỹ Linh khẽ cúi đầu, một tay đặt lên bụng với dáng vẻ e lệ giả tạo.
Tôi quay sang Hoàng Nam:
“Anh cũng nghĩ thế?”
Anh ta ngẩng lên, gương mặt lạnh lẽo:
“Dương, chuyện đến nước này rồi thì nên giải quyết êm đẹp. Em ký đi, anh sẽ để lại cho em căn hộ ở Bình Thạnh và 500 triệu. Em không thiệt đâu.”
Tôi bật cười. Tiếng cười vang lên chói tai. 500 triệu và một căn hộ – đó là cái giá họ định dùng để đuổi tôi ra khỏi cuộc hôn nhân mà tôi đã dốc cả tuổi trẻ, tiền bạc, công sức và lòng tin vào.
Ba năm trước, Hoàng Nam chỉ là trưởng phòng kinh doanh quèn. Chính tôi đã kéo anh ta ra khỏi những cuộc nhậu đến xuất huyết dạ dày, lặng lẽ đưa mối quan hệ quan trọng, và vay tạm người thân đưa cho anh ta gần 20 tỷ làm vốn mở công ty. Cả họ nhà anh ta đều được tôi sắp xếp công việc ổn định trong hệ sinh thái công ty mà tôi đứng sau chống lưng.
Nhưng tôi chưa từng kể với ai thân phận thật của mình. Tôi muốn xem nếu không có hào quang của gia đình tôi, Hoàng Nam có thật lòng yêu tôi hay không.
Hóa ra, đàn ông khi chưa có gì thì nói lời yêu rất dễ. Đến khi có chút tiền, chút quyền, điều đầu tiên họ muốn thay lại chính là người phụ nữ đã cùng họ đi qua những ngày tay trắng.
Bà Lan sốt ruột gõ móng tay xuống bàn:
“Cô còn chần chừ gì nữa, ký đi cho xong.”
Tôi im lặng vài giây rồi cầm cây bút ký tên thật gọn: **Trần Thủy Dương**.
Bà Lan giật lấy sấp giấy, khóe môi nhếch lên đắc thắng:
“Tốt lắm. Từ giờ cô không còn là người nhà họ Hoàng nữa. Ăn xong bữa này thì tự biết đường mà dọn đi.”
Xung quanh rộ lên tiếng cười nói. Có người thở phào: “May quá, cuối cùng cũng tống được cô ta đi.”
Tôi từ từ đặt khăn ăn xuống, đứng dậy, vuốt lại tà áo dài nhung màu đen. Không giận dữ, không run rẩy, không nước mắt. Tôi bình tĩnh đến chính mình cũng thấy lạ.
Rồi tôi lấy điện thoại ra, bấm gọi cho một người. Đầu dây bên kia bắt máy ngay.
“Dạ em nghe, chị Dương.”
Tôi nhìn thẳng vào Hoàng Nam và cả nhà anh ta, chậm rãi nói từng chữ: …………………………………………..
“Anh Khánh, lập tức thông báo cho phòng nhân sự chấm dứt hợp đồng với toàn bộ nhân sự là người nhà bên công ty Hoàng Gia đang làm việc tại chuỗi công ty của tôi. Tạm dừng toàn bộ hợp đồng cung ứng, thu hồi quyền phân phối, khóa hạn mức tín dụng và chuyển hồ sơ sai phạm tài chính sang pháp chế làm ngay trong đêm nay.”
Nụ cười trên môi bà Lan tắt ngấm. Hoàng Nam bật dậy làm đổ ly rượu vang.
“Em… em vừa nói gì?”
Tôi ngước mắt nhìn anh ta, lần đầu tiên sau ba năm không còn che giấu:
“Anh quên rồi sao? Hoàng Nam, người chống lưng cho anh từ đầu đến giờ chưa từng là may mắn. Là tôi.”
Tôi tắt máy. Cả căn phòng im phăng phắc.
Điện thoại Hoàng Nam rung liên tục. Gương mặt anh ta trắng bệch. Chỉ trong chưa đầy hai phút, cả bàn tiệc rơi vào hỗn loạn. Người thì tái mặt, người cuống quýt nghe máy, người hét lên vì bị khóa tài khoản, bị yêu cầu bàn giao công việc.
Tôi đứng yên giữa căn phòng, nghe tất cả như tiếng sóng va vào bờ đá. Không hả hê, cũng không đau đến mức gục ngã. Tôi chỉ thấy một sự lạnh lẽo chảy đều trong lòng.
Ba năm qua, tôi đã nhường nhịn quá lâu, nhường đến mức bọn họ quên mất ai mới là người kéo cả nhà này từ bùn lầy lên mặt đất.
Mỹ Linh bấu chặt cánh tay Hoàng Nam, giọng hoảng hốt:
“Anh Nam, có phải chị ấy đang dọa thôi không?”
Tôi khẽ nhếch môi:
“Cô cứ chờ thêm 10 phút nữa sẽ biết có phải dọa hay không.”
Bà Lan đứng phắt dậy, chỉ thẳng mặt tôi:
“Cô láo vừa thôi! Cô nghĩ cô là ai mà đòi đuổi hết người nhà tôi?”
Tôi quay sang bà, chậm rãi hỏi:
“Mẹ thật sự nghĩ ba năm nay tôi ăn bám nhà này sao?”
Bà Lan the thé:
“Cô về làm dâu, ở nhà đẹp, đi xe sang, tiêu tiền của thằng Nam, giờ còn bày đặt làm màu!”
Tôi bật cười – nụ cười của người vừa nghe thấy chuyện buồn cười nhất đời:
“Chiếc Mercedes ngoài kia do tôi trả tiền. Văn phòng công ty ở quận 7 do tôi bảo lãnh thuê. Khoản vốn lưu động 12 tỷ năm đầu là do tôi xoay cho. Còn căn biệt thự ở Thủ Đức mà mẹ vẫn khoe là ‘phúc đức nhà họ Hoàng’ – tiền đặt cọc và nội thất cũng từ tài khoản của tôi chuyển qua.”
Cả phòng chết lặng.
Tôi rút từ túi xách ra tập tài liệu mỏng do anh Khánh mang đến, mở ra trước mặt mọi người. Bản sao chuyển khoản, hợp đồng góp vốn, thư bảo lãnh, email điều phối đơn hàng – tất cả đều có chữ ký và dấu xác nhận rõ ràng.
Mỗi tờ giấy tôi đặt xuống bàn là một lần sắc mặt nhà họ Hoàng tái thêm một chút. Họ bắt đầu hiểu: cái mà họ tưởng là phúc phần nhà họ Hoàng, thật ra chỉ là lòng thương của tôi.
Hoàng Nam bước nhanh đến, hạ giọng:
“Dương, ra ngoài nói chuyện với anh.”
Tôi nhìn anh ta:
“Không cần. Có gì cứ nói ở đây. Chẳng phải mẹ anh thích giải quyết chuyện nhà trước mặt đông người sao?”
Trong khoảnh khắc ấy, tôi thấy rõ sự hoảng loạn thật sự trong mắt anh ta. Không phải vì mất tôi, mà vì anh ta nhận ra: nếu tôi rút tay, tòa tháp anh ta xây bằng danh nghĩa và tiền bạc của tôi sẽ đổ sập.
Tôi cầm túi xách, quay người bước về phía cửa. Sau lưng là tiếng bà Lan gào, tiếng họ hàng lao xao, tiếng Hoàng Nam gọi tên tôi – tất cả hòa thành một mớ hỗn độn nhức óc. Nhưng tôi không quay lại.
Ra đến hành lang, anh Khánh hạ giọng:
“Chị Dương, bên pháp chế hỏi sáng mai có triển khai luôn không?”
Tôi nhìn ánh đèn thành phố ngoài khung kính, đáp gọn:
“Triển khai hết.”
Cánh cửa thang máy khép lại sau lưng tôi, khép lại cả một bữa tiệc giả tạo lẫn một cuộc hôn nhân đã mục nát từ lâu.

Bài viết mới cập nhật:

Chia sẻ bài viết:

Bài Viết Cùng Chủ Đề:

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!