Bà Nộι Vḕ Gιà KҺȏпg Có Lươпg Hưu, Cả NҺà Đùп Đẩү KҺȏпg Aι CҺịu Nuȏι, Bṓ Mẹ Tȏι ĐàпҺ Đóп Bà Vḕ Ở. KҺι NҺà Tȏι PҺá Sảп, Bà Đưa Tȏι Bức ẢпҺ Và Nóι: “Hãү Đι Gặp Ngườι Nàү”
Tôi cầm tấm ảnh cũ trong tay, tim đập thình thịch như muốn vỡ ra. Bà nội ngồi tựa lưng vào chiếc ghế gỗ cũ kỹ, tay run run vì cái lạnh của buổi chiều cuối năm se sắt. Bà đưa ảnh cho tôi và thì thầm khẽ: “Minh ơi, con hãy đi gặp người này.” Giọng bà nhẹ như gió thoảng nhưng khiến tôi lạnh buốt sống lưng. Nhà tôi lúc ấy đang như quả bom nổ chậm. Ba tôi ngồi im lìm ở góc phòng, mặt tái mét nhìn đống giấy tờ nợ nần chất chồng. Mẹ tôi vừa dọn cơm vừa cằn nhằn, giọng đầy mệt mỏi và lo lắng xen lẫn giận dữ: “Giờ biết làm sao đây anh? Nợ gần bốn trăm triệu, nhà mình sắp mất trắng rồi!”
Tôi chưa kịp hỏi bà nội người trong ảnh là ai thì mẹ gọi lớn từ bếp, giọng hối hả: “Minh ra đây phụ mẹ một tay!” Tôi đặt vội tấm ảnh xuống bàn, bước ra ngoài với lòng nặng trĩu. Trong đầu vẫn vương lại ánh mắt bà lúc đưa ảnh – ánh mắt ấy không buồn, không oán trách, mà như đang quyết định một việc rất lớn lao. Nước mắt tôi chực trào ra nhưng tôi cố nuốt ngược vào trong.
Nhưng lúc đó tôi chưa biết rằng, câu nói của bà sẽ thay đổi tất cả cuộc đời chúng tôi.
Tôi nhớ rõ như in cái ngày bà nội được đưa về nhà. Lúc ấy bà đã ngoài tám mươi, lưng còng xuống, đi đứng phải chống gậy từng bước một. Chú út ở quê gọi điện lên, giọng mệt mỏi: “Anh chị đón má lên ở giúp em một thời gian đi, nhà em chật quá, con cái đông.” Ai cũng hiểu đó là cách nói vòng vo của việc không ai muốn chịu trách nhiệm vì bà không có lương hưu. Mẹ tôi ban đầu cương quyết lắc đầu: “Em không muốn đón bà lên. Nhà mình đâu dư giả gì.” Ba tôi im lặng rất lâu, rồi mới thở dài: “Má mình không lẽ để bà ở vậy?” Không khí bữa cơm hôm đó nặng nề như chì đè lên ngực. Ba ngày sau, bà nội lên. Bà chỉ mang theo một cái túi vải cũ kỹ, vài bộ quần áo bạc màu và hộp thuốc men. Ngày đầu bà ngồi co ro ở góc nhà, nhìn quanh như người lạc lõng giữa chốn xa lạ. Mẹ tôi lo cơm nước đầy đủ nhưng giọng lạnh tanh: “Thôi bà để đó, kẻo rơi vỡ lại khổ.” Bà nội đứng khựng lại một nhịp, rồi lặng lẽ rút tay về. Tôi thấy lòng mình lấn cấn, đau nhói nhưng không dám lên tiếng.
Dần dần bà quen với nhịp sống trong nhà. Sáng sớm bà lặng lẽ quét sân, nhặt từng chiếc lá rơi, lén giặt khăn cho mẹ. Mẹ ban đầu khó chịu nhưng sau cũng thôi không cằn nhằn nữa. Những buổi tối bà ngồi trên ghế gỗ gần cửa sổ, tay lần chuỗi hạt, kể chuyện ngày xưa bằng giọng đều đều: đi chợ, nuôi heo, trồng rau. Tôi ngồi nghe mà lòng ấm áp lạ thường. Có lần tôi hỏi: “Hồi đó bà có đi làm không?” Bà chỉ cười lắc đầu: “Ở nhà lo con cái thôi con ạ.” Câu trả lời đơn giản ấy khiến tôi cảm giác thiếu thiếu gì đó, nhưng tôi không dám hỏi sâu.
Rồi mọi thứ bắt đầu đổ dốc không phanh. Công ty ba làm dự án bị đình chỉ, lương chậm rồi công ty đóng cửa hẳn. Ba ngoài năm mươi, tìm việc mới không ra. Mẹ nhận may thêm ở nhà, thức khuya đến đỏ hoe cả mắt. Tiền chợ, tiền điện, tiền học của tôi trở thành gánh nặng khổng lồ. Không khí nhà căng như dây đàn sắp đứt. Có hôm mẹ nói nhỏ với ba trong bếp: “Hay gửi bà về quê một thời gian?” Ba im lặng rất lâu, giọng trầm xuống: “Má đi rồi ai lo?” Từ đó mẹ ít nói chuyện với bà hơn. Bà nội như cảm nhận được, ăn ít lại, thường cất phần cơm thừa vào hộp ăn sau. Tôi nhìn mà xót xa, nước mắt chực trào nhưng chỉ biết cắn răng chịu đựng.
Bữa sáng đầu tháng, ba về sớm, mặt tái mét không còn giọt máu, trải sấp giấy tờ lên bàn: “Công ty siết nợ, gần bốn trăm triệu.” Mẹ đứng im lặng, hai tay chống bàn, vai run run. Tôi đứng ở cửa phòng, tim như ngừng đập, vị đắng chát lan tỏa trong miệng. Bữa cơm tối hôm đó im lặng đến ghê người. Bà nội vẫn ngồi đầu bàn ăn chậm rãi, nhưng không đụng miếng thịt nào. Tôi để ý bà hay nhìn vào một tấm ảnh cũ bọc giấy mỏng, ánh mắt xa xăm. Tôi định hỏi nhiều lần nhưng lại thôi.
Cho đến cái chiều hôm đó, gió heo may se lạnh. Bà gọi tôi lại gần, đưa tấm ảnh và nói đúng câu ấy. Tôi cầm ảnh, người đàn ông trung niên mặc áo sơ mi trắng đứng trước nhà to, gương mặt quen quen nhưng tôi không nhớ ra. “Người này là ai vậy bà?” Bà nhìn tôi, ánh mắt sâu thẳm: “Người mà nếu con gặp được, mọi chuyện sẽ khác.” Tôi chưa kịp hỏi thêm thì ba gọi từ phòng: “Minh lại đây coi cái này!” Sấp giấy nợ trên bàn khiến không khí càng ngột ngạt. Mẹ hỏi giọng run run: “Giờ anh tính sao?” Ba lắc đầu, giọng tuyệt vọng: “Anh đang tìm cách nhưng khó quá.”
Tối đó tôi ngủ không yên, ký ức ùa về như sóng dữ. Sáng hôm sau tôi cầm ảnh, hỏi bà thêm. Bà chỉ chỉ góc ảnh: “Phường An Phú, quận 2.” Tôi gõ địa chỉ vào bản đồ, lòng hồi hộp đến mức tay run. Quãng đường chỉ hai mươi phút nhưng tôi đứng trước cổng trường tan học rất lâu mới quyết định đi. Đến nơi, căn nhà hai tầng khang trang, cổng sắt đen đóng kín. Tôi định bấm chuông thì ông bảo vệ hỏi: “Cậu tìm ai?” Tôi đưa ảnh. Ông nhận ra ngay: “Ông Phúc. Chủ công ty lớn lắm.” Đúng lúc chiếc xe hơi sang trọng dừng lại. Người đàn ông bước xuống, chính là người trong ảnh. Ông nhìn tôi, giọng trầm ấm: “Cậu mang tấm ảnh đó là ai bảo?” Tôi nuốt khan, cổ họng khô đắng: “Bà nội cháu.” Ông nhìn ảnh, ánh mắt thay đổi nhẹ nhàng: “Bà cậu còn giữ cái này.” Rồi ông nói ngắn gọn: “Vào đây.”
Trong phòng khách sang trọng, mùi gỗ quý thoang thoảng, ông hỏi: “Bà cậu giờ thế nào?” Tôi kể hết nhà đang nợ nần, giọng nghẹn ngào. Ông im lặng một lúc rồi quay lưng nhìn ra cửa sổ, vai hơi run: “Cậu biết bà cậu từng làm gì cho tôi không?” Tôi lắc đầu. Ông kể chậm rãi, giọng đầy cảm xúc: ngày xưa ông nghèo khổ, thất nghiệp, ở trọ nhỏ. Bà nội lúc ấy sống gần đó, ngày nào cũng mang cơm nóng, trái cây cho ông mà không đòi hỏi gì. “Bà chỉ nói: thấy người ta khó, giúp được thì giúp.” Nhờ đó ông đứng dậy, có công việc, rồi gây dựng cơ nghiệp. Ông tìm bà mãi không ra. “Tôi nợ bà một thứ không gọi tên được.” Ông nhìn tôi, ánh mắt chân thành: “Chuyện tiền bạc tôi giải quyết được, nhưng trước đó tôi cần gặp bà cậu.”
Tôi về nhà, lòng rối bời, nước mắt lăn dài trên má. Ba mẹ nghe kể, mặt ai cũng ngỡ ngàng, sững sờ. Mẹ hỏi run run: “Má biết ông này từ hồi nào?” Bà nội chỉ gật đầu nhẹ, không nói gì. Không khí nhà thay đổi ngay lập tức. Nhưng đúng lúc đó, ngoài cổng có tiếng xe dừng. Tiếng chuông vang lên. Ba mở cửa. Ông Phúc đứng đó, tay cầm cặp tài liệu. Ông bước vào, nhìn thẳng bà nội: “Bà còn nhớ tôi không?” Bà nội nhìn ông, giọng khàn khàn vì xúc động: “Lâu quá rồi.” Ba tôi hỏi: “Má, ông này là ai?” Bà nội không né tránh: “Người mà hồi xưa má từng cứu.” Căn nhà im phăng phắc, chỉ còn tiếng thở dốc của mọi người.
……………………………………………
Mời quý đọc giả đọc phần PHẦN 2 của câu chuyện
TẠI ĐÂY
Ông Phúc quay sang bà nội, giọng trầm ấm hơn: “Bà còn giữ cái nhẫn tôi đưa hồi đó không?” Bà nội khựng lại một nhịp, rồi lặng lẽ lấy từ túi áo ra một chiếc nhẫn cũ kỹ, mòn vẹt theo năm tháng. Ông Phúc cũng lấy ra chiếc thứ hai, đặt cạnh nhau trên bàn gỗ. Hai chiếc giống hệt. Ba tôi ngẩn người, mắt đỏ hoe: “Má, cái này là sao?” Bà nội thở dài sâu, giọng chậm rãi kể hết, từng lời như tháo gỡ một gánh nặng trong lòng. Hồi trẻ, bà làm thuê vất vả, gặp ông Phúc lúc ông khốn cùng, thất vọng với cuộc đời. Bà không chỉ cho ăn mà còn cho ở tạm, khuyên ông đứng dậy, tiếp tục cố gắng. Ông Phúc sau này thành công lớn, tìm bà mãi không được. Chiếc nhẫn là kỷ vật ông tặng bà lúc chia tay, bà giữ như giữ lời hứa thầm lặng suốt mấy chục năm.
Cả nhà ngồi im thin thít, không khí nặng nề đến nghẹt thở. Mẹ tôi nước mắt lưng tròng, rơi lã chã: “Má… tụi con không biết gì hết…” Ba tôi cúi đầu, vai run run không kìm được. Tôi nhìn bà nội, lòng nghẹn ngào đến mức tim đau nhói. Hóa ra bà mà cả nhà từng nghĩ là gánh nặng, lại là người từng lặng lẽ cứu một người lạ đến mức bây giờ cứu cả nhà tôi thoát khỏi nợ nần. Ông Phúc không nói nhiều, chỉ gọi điện ngay, làm việc với bên cho vay. Chỉ trong hai ngày, khoản nợ được giãn hạn, chuyển sang hợp đồng mới do ông bảo lãnh. Ba tôi ký tay run run, nước mắt lăn dài trên gương mặt khắc khổ.
Từ đó không khí nhà khác hẳn. Mẹ tôi bắt đầu gắp thức ăn nhiều hơn cho bà, giọng dịu dàng ấm áp: “Má ăn thêm đi, con nấu món bà thích.” Ba tôi chiều tối hay ngồi bên bà, kể chuyện công việc mới ông tìm được nhờ ông Phúc giới thiệu. Bà nội vẫn im lặng như xưa, nhưng ánh mắt bà lúc này nhẹ nhàng, thanh thản hơn bao giờ hết. Tôi hay ngồi bên bà, cầm tay bà hỏi han từng chút một. Bà chỉ cười móm mém, vuốt tóc tôi: “Con lớn rồi, lo cho ba mẹ đi.”
Nhưng tôi biết, những năm tháng bà bị coi thường, bị đùn đẩy giữa các con, bị mẹ lạnh lùng, bà chưa bao giờ oán trách một lời. Bà chỉ lặng lẽ chịu đựng, giữ kín bí mật ấy cho đến khi nhà tôi thật sự cần. Ông Phúc thỉnh thoảng ghé qua, không nói nhiều, chỉ để lại ít quà và hỏi thăm bà. Mỗi lần ông đến, ba mẹ tôi lại nhìn bà bằng ánh mắt khác – vừa biết ơn, vừa áy náy sâu sắc.
Giờ nhà tôi đã qua được cơn bão nợ nần. Ba đi làm ổn định hơn, mẹ bớt thức khuya, tôi cũng yên tâm học hành. Nhưng mỗi lần nhìn bà nội ngồi ghế gỗ cũ, tay lần chuỗi hạt, tôi lại thấy lòng mình nặng trĩu. Chúng tôi từng nghĩ bà là gánh nặng. Chúng tôi từng muốn gửi bà về. Chúng tôi từng đối xử với bà như người thừa thãi. Giờ thì mọi thứ đã muộn để sửa chữa hoàn toàn. Bà già rồi, sức khỏe ngày một yếu đi. Tôi chỉ biết cố gắng ở bên bà nhiều hơn, kể chuyện cười, mua ít bánh bà thích, nắm tay bà thật chặt mỗi chiều.
Có những chiều mưa phùn, bà hay nhìn ra cửa sổ, ánh mắt xa xăm. Tôi biết bà đang nhớ về những ngày xưa, khi bà còn mạnh mẽ giúp đỡ người khác mà không cần ai biết. Tôi ngồi cạnh, nắm tay bà: “Bà ơi, con xin lỗi vì trước đây cả nhà…” Bà lắc đầu, cười nhẹ nhàng: “Thôi, qua rồi con ạ.” Nhưng tôi biết, trong lòng bà có lẽ vẫn còn chút buồn man mác. Còn trong lòng tôi, là nỗi tiếc nuối không nguôi. Chuyện này giống gia đình nhiều người quá. Chúng ta thường chỉ biết trân trọng khi suýt mất đi tất cả.
Tôi hy vọng, từ nay, bà sẽ được cả nhà yêu thương thật sự, không phải vì bà cứu nhà chúng tôi, mà vì bà là bà – người đã lặng lẽ hy sinh cả đời mà chưa từng đòi hỏi bất kỳ điều gì.




