**Mẹ Mất CҺưa Tròп TҺáпg, Bṓ Ruột Đạp Coп Traι Ra Đườпg Để Rước Dì GҺẻ Và Coп Rιȇпg 15 пăm sau Ьṓ пҺậп quả Ьáo пҺớ ƌờι**

**Mẹ Mất Chưa Tròn Tháng, Bố Ruột Đạp Con Trai Ra Đường Để Rước Dì Ghẻ Và Con Riêng
15 năm sau bố nhận quả báo nhớ đời**
Mẹ mất được hai mươi ba ngày, nhà vẫn còn mùi nhang khói và nước mắt.
Minh đứng ở hiên sau, tay cầm cái xô nhựa cũ, nước mưa từ mái tôn nhỏ giọt lộp độp xuống vai. Ông Hùng – bố ruột anh – đang ngồi trên ghế nhựa ngoài sân, lưng hơi khom, mắt nhìn xuống đất. Bên cạnh ông là bà Mai, người mà cả xóm gọi là “dì ghẻ” dù chưa ai dám gọi to. Con gái bà Mai, bé Thảo, tám tuổi, đang ngồi trên ghế bập bênh cũ của Minh ngày bé, hai chân đu đưa.
“Minh ơi,” ông Hùng lên tiếng, giọng khàn khàn như vừa hút hết một bao thuốc.
Minh không quay lại ngay. Anh biết cái giọng đó. Mười bảy năm trước, khi mẹ anh nằm viện lần đầu, ông cũng gọi anh bằng giọng y chang thế này.
“Con ra ngoài ở tạm vài ngày đi. Nhà chật.”
Minh siết chặt quai xô. Nước trong xô lay động, phản chiếu khuôn mặt anh – gầy, mắt thâm quầng, hai mươi chín tuổi nhưng trông già hơn.
“Vài ngày là bao lâu, bố?”
Ông Hùng không trả lời ngay. Bà Mai ngồi bên, tay vuốt tóc con gái, mắt nhìn xuống đất. Bé Thảo ngẩng lên nhìn anh, đôi mắt tròn to không hiểu gì.
“Nhà mình chỉ có hai phòng ngủ,” ông Hùng nói tiếp, giọng cố làm ra vẻ bình tĩnh. “Bà Mai với Thảo về đây ở luôn. Con lớn rồi, ra ngoài tự lập cũng tốt.”
Minh cười. Tiếng cười khô khan, không ra tiếng.
“Mẹ mất chưa tròn tháng, bố đã rước người ta về.”
Ông Hùng đập tay xuống bàn. Tiếng “bốp” khô khốc.
“Đừng có nói bậy! Tao với bà Mai quen nhau lâu rồi. Tao không muốn con làm khó cho mọi người.”
Minh nhìn bố. Ông già đi rất nhanh sau khi mẹ mất. Tóc bạc trắng hơn, lưng còng hơn. Nhưng ánh mắt vẫn cái ánh mắt ngày xưa – cái ánh mắt từng bảo anh “con trai nhà tao phải biết nhường nhịn”.
“Con không làm khó ai cả,” Minh nói khẽ. “Con chỉ muốn ở lại nhà mình thêm vài ngày nữa. Để thắp hương cho mẹ.”
Ông Hùng im lặng. Bà Mai quay mặt đi, tay siết chặt vai con gái.
“Minh,” ông Hùng nói, giọng thấp hơn, gần như van xin. “Tao với bà Mai đã quyết rồi. Con ra ngoài ở tạm đi. Tao sẽ cho con tiền.”
Minh nhìn cái xô nước trong tay mình. Nước mưa đục ngầu, nổi vài cọng rau thừa.
“Con không cần tiền.”
Anh đặt xô xuống, quay vào nhà. Trong phòng ngủ nhỏ, giường mẹ anh vẫn còn nguyên ga trải, mùi dầu gió và thuốc Bắc thoang thoảng. Anh lấy cái balo cũ, nhét vài bộ quần áo, cái laptop, cuốn sổ tay mẹ để lại. Không khóc. Anh đã khóc hết nước mắt trong tang lễ.
Khi anh bước ra sân, ông Hùng vẫn ngồi đó. Bà Mai đã dẫn bé Thảo vào trong. Căn nhà im lặng đến lạ.
Minh dừng lại trước mặt bố.
“Con đi đây.”
Ông Hùng không ngẩng lên. Chỉ khẽ gật đầu.
“Con… cẩn thận.”
Minh cười nhạt.
“Con biết.”
Anh vác balo, đi bộ ra khỏi ngõ. Mưa phùn tháng Ba bay ngang mặt. Không ai tiễn. Không ai hỏi anh sẽ đi đâu.
Anh thuê một phòng trọ chật hẹp ở ven sông, cách nhà cũ mười hai cây số. Mỗi tối, anh ngồi bên cửa sổ nhìn ra sông, nghĩ về mẹ. Nghĩ về cái ngày mẹ nằm trên giường bệnh, nắm tay anh thì thầm: “Con đừng giận bố. Bố cũng khổ.”
Anh không giận. Anh chỉ thấy mệt.
Mười lăm năm trôi qua.
Minh giờ đã bốn mươi tư tuổi. Anh làm trưởng phòng một công ty logistics, có vợ, có con gái mười hai tuổi. Cuộc sống không giàu có, nhưng ổn. Anh không bao giờ quay về căn nhà cũ. Chỉ gửi tiền về đều đặn mỗi tháng qua tài khoản của bà Mai. Không một lời nhắn.
Cho đến một buổi chiều tháng Mười một, điện thoại anh reo.
Số lạ.
Anh bắt máy.
Giọng một người phụ nữ lạ lẫm, run run:………………………
“Anh Minh phải không? Tôi là con dâu của chú Hùng… Chú bị tai biến, đang nằm viện. Chú… cứ gọi tên anh hoài…”
Minh im lặng rất lâu.
“Chú còn sống không?”
“Vẫn còn… nhưng yếu lắm. Bác sĩ nói… không qua được đêm nay đâu.”
Anh cúp máy.
Vợ anh nhìn anh, lo lắng:
“Anh về à?”
Anh gật đầu.
“Về thăm bố lần cuối.”
Anh lái xe về quê trong cơn mưa phùn. Đường xóm vẫn vậy. Căn nhà cấp 4 vẫn vậy. Chỉ khác là cổng sắt đã han gỉ, sân gạch nứt nẻ, vài chậu cây chết khô.
Anh đẩy cổng bước vào.
Bà Mai – giờ đã ngoài sáu mươi – ngồi ở hiên, tóc bạc trắng, mắt đỏ hoe. Bên cạnh là một người phụ nữ khoảng bốn mươi, chắc là con dâu bà. Hai đứa cháu nội đang ngồi học bài trong nhà.
Bà Mai nhìn anh, mắt ngạc nhiên rồi đỏ lên.
“Minh… con về rồi…”
Anh gật đầu, không gọi bà là mẹ. Anh chưa bao giờ gọi bà là mẹ.
“Con vào thăm bố.”
Phòng ngủ cũ của bố mẹ anh giờ chỉ còn một giường bệnh. Ông Hùng nằm đó, người gầy guộc, miệng méo xệch, mắt mở to nhưng không tập trung. Khi thấy Minh, mắt ông chớp chớp, miệng mấp máy muốn nói gì đó.
Minh ngồi xuống bên giường.
“Bố… con về đây.”
Ông Hùng nắm tay anh. Tay ông lạnh ngắt, run run.
Miệng ông mấp máy, cố gắng nói. Chỉ ra được hai tiếng khàn khàn:
“…Thảo… Thảo…”
Bà Mai đứng ở cửa, nước mắt lăn dài.
“Thảo nó… đi học xa rồi. Không về kịp…”
Ông Hùng siết chặt tay Minh. Nước mắt trào ra từ khóe mắt ông. Anh chưa từng thấy bố khóc.
Minh cúi xuống, giọng khẽ:
“Bố… con ở đây. Con không đi đâu.”
Ông Hùng nhìn anh. Ánh mắt ông lúc này không còn là ánh mắt của người đàn ông từng đuổi con trai ra khỏi nhà. Đó là ánh mắt của một ông già đang sợ hãi, đang hối hận, đang cầu xin.
Minh nắm chặt tay bố.
“Bố yên tâm. Con sẽ lo cho mọi thứ.”
Ông Hùng khóc. Không thành tiếng. Chỉ nước mắt lăn dài trên gương mặt già nua.
Ngoài hiên, bà Mai khóc nức nở. Con dâu bà ôm bà, cũng khóc theo.
Minh ngồi đó suốt đêm.
Sáng hôm sau, ông Hùng ra đi.
Trong tang lễ, Minh đứng bên quan tài, mặc áo tang trắng. Bà Mai đứng cách anh một khoảng. Không ai nói gì với nhau.
Khi mọi người ra về, bà Mai bước lại gần anh, giọng run run:
“Minh… má xin lỗi…”
Anh nhìn bà. Không giận. Không thương. Chỉ mệt mỏi.
“Bà không cần xin lỗi. Con không trách bà.”
Anh quay đi.
Trước khi rời khỏi nhà, anh dừng lại ở hiên sau – nơi ngày xưa anh thường ngồi nhặt rau với mẹ. Anh lấy từ trong túi ra một chiếc phong bì cũ, đã ố vàng.
Đó là phong bì mẹ anh để lại trước khi mất. Bên trong là một bức thư ngắn và một cuốn sổ tiết kiệm.
Anh đặt phong bì lên bàn thờ mẹ.
Rồi anh bước ra khỏi nhà, không ngoảnh lại.
Mưa phùn tháng Mười một vẫn rơi.
Anh biết, có những vết thương không bao giờ lành. Nhưng cũng có những vết thương, dù muộn, vẫn có thể để lại một bài học.
Và ông Hùng – bố ruột anh – đã nhận quả báo nhớ đời.
Không phải vì chết.
Mà vì trước khi chết, ông nhận ra: người ông từng đuổi đi, lại là người cuối cùng nắm tay ông trên đường về cõi chết.
Anh lái xe rời khỏi xóm trong cơn mưa.
Không buồn. Không vui.
Chỉ là… nhẹ hơn một chút.
**Bạn đang đọc những câu chuyện đời thực ý nghĩa nhất tại website…**
https://fleuri.info/

Bài viết mới cập nhật:

Chia sẻ bài viết:

Bài Viết Cùng Chủ Đề:

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!