**“Tạι ca trực ƌȇm, пữ Ьác sĩ quȃп ү cҺoáпg váпg kҺι tιếp пҺậп ca cấp cứu: cҺồпg và cҺị dȃu díпҺ cҺặt пҺau…”**
Đêm nay mưa Sài Gòn như trút nước. Tôi ngồi trong phòng trực của bệnh viện quân y, ánh đèn neon trắng lạnh chiếu xuống mặt bàn gỗ cũ kỹ. Đồng hồ treo tường chỉ 2 giờ 17 phút. Cốc cà phê đã nguội từ lâu, chỉ còn lại lớp cặn đen đặc ở đáy.
Tôi là Thiếu tá bác sĩ Nguyễn Thị Hương, 34 tuổi, khoa cấp cứu. Đã 8 năm trong nghề, nhưng đêm nay tôi vẫn cảm thấy mệt mỏi khác thường. Không phải vì ca trực. Mà vì cái tin nhắn anh gửi lúc 11 giờ tối: “Anh đi công tác gấp, mai mới về.”
Tôi biết anh đang nói dối.
Gần đây anh hay nói dối. Những chuyến công tác đột xuất, những cuộc gọi muộn, những lần về nhà với mùi nước hoa lạ. Tôi không hỏi. Không phải vì tôi ngu ngốc, mà vì tôi không muốn con gái 7 tuổi phải nghe mẹ và bố cãi nhau giữa đêm.
Tôi vừa định nhắm mắt thì chuông báo động vang lên. Tiếng loa khàn khàn:
“Ca cấp cứu nặng! Hai nạn nhân bị tai nạn giao thông, đang trên đường vào. Một nam, một nữ, tình trạng rất nặng.”
Tôi đứng dậy, mặc áo blouse, kéo khẩu trang lên. Đồng nghiệp đã chạy ra hành lang. Tôi bước theo, tay siết chặt điện thoại trong túi.
Xe cứu thương lao vào sân cấp cứu lúc 2 giờ 23 phút. Cửa sau mở toang. Hai bác sĩ cấp cứu nhảy xuống, giọng hối hả:
“Nam 38 tuổi, nữ 36 tuổi, va chạm mạnh với xe tải. Cả hai bị kẹt trong cabin, dính chặt vào nhau. Nữ bị gãy xương chậu, nam bị chấn thương ngực nặng, mất máu nhiều…”
Tôi bước tới bàn tiếp nhận, cầm hồ sơ.
Tên nam: Nguyễn Văn Tuấn.
Tên nữ: Trần Thị Thảo.
Tim tôi khựng lại một nhịp.
Tuấn là chồng tôi.
Thảo là chị dâu tôi.
Hai người họ… đang ở trên cùng một xe, giữa đêm khuya, và “dính chặt nhau”.
Tôi đứng chết lặng trước bàn tiếp nhận. Đồng nghiệp nhìn tôi, giọng lo lắng:
“Hương, em sao vậy? Mặt em trắng bệch…”
Tôi không trả lời. Tay tôi run run cầm hồ sơ, nhìn dòng chữ “dính chặt nhau” mà mắt như mờ đi. Hình ảnh hai người họ ngồi trong cabin xe hơi, ghế ngả ra sau, quần áo xộc xệch… hiện lên rõ mồn một trong đầu tôi.
Tôi nuốt khan, cố giữ giọng bình tĩnh:
“Chuẩn bị phòng mổ cấp cứu. Tôi xử lý.”
Tôi bước vào phòng cấp cứu. Hai người nằm trên hai bàn song song, nhưng cơ thể vẫn còn vướng víu với nhau vì va chạm mạnh. Tuấn nằm ngửa, mặt tái mét, máu chảy từ miệng. Thảo nằm nghiêng, quần áo rách bươm, một tay vẫn ôm chặt eo Tuấn như sợ buông ra.
Tôi đứng đó, nhìn chồng mình và chị dâu mình.
12 năm hôn nhân.
Một đứa con gái 7 tuổi.
Và đêm nay, tôi phải cứu sống hai người đang phản bội tôi.
Tôi đeo găng tay, giọng lạnh tanh:
“Tiêm thuốc giảm đau, chuẩn bị truyền máu. Chụp CT ngay.”
Một y tá thì thầm:
“Bác sĩ Hương… đây là chồng chị phải không?”
Tôi không nhìn cô ấy, chỉ gật nhẹ:
“Làm việc đi.”
Trong khi đồng nghiệp lao vào cấp cứu, tôi đứng bên cạnh, tay cầm bảng theo dõi. Mỗi lần nghe tiếng máy thở, mỗi lần nhìn vết thương trên người Tuấn, tôi lại thấy một hình ảnh khác: những đêm anh về muộn, mùi nước hoa lạ trên áo sơ mi, những tin nhắn anh xóa nhanh trước khi tôi kịp nhìn.
Thảo rên rỉ trong cơn đau. Cô mở mắt, nhìn thấy tôi. Khuôn mặt cô trắng bệch, ánh mắt hoảng loạn.
“Hương… chị…”
Tôi không đáp. Chỉ cúi xuống kiểm tra vết thương trên bụng cô.
Tuấn cũng mở mắt. Anh nhìn tôi, miệng mấp máy:
“Hương… anh… anh xin lỗi…”
Giọng anh yếu ớt, nhưng đủ để tôi nghe rõ.
Tôi nhìn thẳng vào mắt anh, giọng nhỏ nhưng rõ ràng, chỉ đủ hai người nghe:
“Anh xin lỗi cái gì? Vì ngoại tình hay vì để tôi phải cứu sống cả hai người?”
Anh khép mắt, nước mắt chảy ra khóe mi.
Tôi quay đi, giọng bình tĩnh ra lệnh cho y tá:
“Chuẩn bị phẫu thuật cho cả hai. Tôi sẽ trực chính.”
Đêm đó, tôi đứng trong phòng mổ suốt 4 tiếng. Tay tôi cắt, khâu, cầm máu. Mỗi nhát dao là một nhát dao tôi cắt vào chính trái tim mình.
Khi ca mổ kết thúc, Tuấn và Thảo được chuyển vào phòng hồi sức. Tôi bước ra hành lang, cởi khẩu trang, thở hổn hển. Mưa vẫn rơi ngoài cửa sổ.
Một y tá trẻ mang cho tôi cốc nước ấm.
“Bác sĩ Hương… chị ổn không?”
Tôi uống một ngụm, nhìn mưa.
“Ổn.”
Tôi nói, nhưng giọng mình lạc đi.
Sáng hôm sau, khi Tuấn tỉnh lại, tôi đứng bên giường anh. Anh nắm tay tôi, khóc:
“Hương… anh sai rồi… anh xin em tha thứ…”
Tôi nhìn anh, giọng rất nhẹ:
“Anh tha thứ cho anh đi. Còn em… em tha thứ cho chính em đã im lặng quá lâu.”
Tôi rút tay ra, đặt lên ngực anh một tờ giấy.
“Đây là đơn ly hôn. Em đã ký sẵn. Anh ký khi nào khỏe thì ký.”
Tôi quay đi.
Ngoài hành lang, Thảo nằm trên giường khác, mắt đỏ hoe nhìn tôi.
Tôi dừng lại trước giường cô.
“Chị Thảo, em không oán chị. Nhưng từ nay, chị đừng gọi em là em dâu nữa.”
Tôi bước ra khỏi bệnh viện.
Mưa đã tạnh. Ánh nắng yếu ớt chiếu lên mặt đường ướt.
Tôi hít một hơi thật sâu.
12 năm.
Một cuộc hôn nhân.
Một đứa con.
Và một ca trực đêm.
Tất cả kết thúc chỉ trong một đêm mưa Sài Gòn.
Tôi gọi điện cho mẹ ruột:
“Mẹ ơi, con đưa bé về với mẹ vài ngày được không? Con… cần thời gian.”
Giọng mẹ tôi ấm áp:
“Về đi con. Nhà mình vẫn chờ con.”
Tôi cúp máy.
Bước đi.
Không quay đầu lại.
—
Bạn đang đọc những câu chuyện đời thực ý nghĩa nhất tại website…
https://fleuri.info/





