Trưa hôm ấy, nắng miền Nam như đổ lửa xuống mặt đường. Chiếc taxi vừa dừng trước cổng nhà, tôi kéo vali xuống, tim đập rộn ràng vì háo hức.

Trưa hôm ấy, nắng miền Nam như đổ lửa xuống mặt đường. Chiếc taxi vừa dừng trước cổng nhà, tôi kéo vali xuống, tim đập rộn ràng vì háo hức. Chuyến công tác kết thúc sớm hơn dự kiến, tôi cố tình không báo trước để tạo bất ngờ cho vợ và mẹ.

Tôi tưởng tượng cảnh My sẽ chạy ra ôm chầm lấy tôi, còn mẹ thì chắc sẽ trách yêu: “Sao không báo trước để mẹ nấu nướng thứ gì ngon cho con chứ?”

Nhưng niềm vui ấy chỉ tồn tại được vài phút.

Cổng nhà không khóa. Sân vắng ngắt, chỉ có giàn bông giấy run nhẹ theo gió. Tôi dắt vali vào thật khẽ, mỉm cười nghĩ đến khuôn mặt ngạc nhiên của My. Lâu lắm rồi tôi mới lại cảm nhận được cảm giác hồi hộp như ngày đầu yêu.

Nhưng tất cả tắt ngấm ngay khi tôi bước chân vào phòng khách.

Trên sàn nhà mát lạnh, mẹ tôi nằm sấp, hai tay đặt dưới gối như cố chịu đựng cơn đau. Còn My – người vợ mà tôi vẫn luôn nghĩ là dịu dàng, thanh lịch – đang ngồi trên sofa, mặc bộ đồ lụa mỏng, tay lướt điện thoại, một chân… đang giẫm lên lưng mẹ.

Tôi chết sững.

Một luồng khí nóng bốc lên tận đỉnh đầu. Hình ảnh trước mắt đập thẳng vào tim tôi như lưỡi dao sắc.

My – cô gái phố xinh đẹp, được học hành đàng hoàng, luôn giữ dáng giữ da – sao lại có thể đối xử với mẹ tôi bằng cách ấy? Một chân giẫm lên lưng người già bệnh tật, trong khi mẹ tôi nằm im thin thít, không dám kêu một tiếng.

Tôi đứng chết lặng ở ngưỡng cửa, tay siết chặt quai vali đến trắng khớp. Máu trong người sôi lên sùng sục. Trong khoảnh khắc ấy, tôi không biết nên hét lên hay lao vào kéo chân vợ ra khỏi lưng mẹ trước.

My vẫn không hay biết gì. Cô ta còn đưa tay vuốt tóc, nhàn nhạt nói vọng xuống:

  • Nằm yên đó đi mẹ. Hôm nay con đau vai, xoa bóp một chút cho con đỡ mỏi. Mà mẹ già rồi, nằm im chút có chết đâu.

Giọng My ngọt ngào, nhưng mỗi chữ như một nhát dao cứa vào tim tôi.

Tôi không kìm được nữa. Bước một bước nặng nề vào phòng, giọng tôi khàn đặc, run lên vì giận dữ:

  • My…

Cô ta giật bắn mình, vội rút chân xuống. Khuôn mặt My tái mét khi nhìn thấy tôi đứng đó. Mẹ tôi cũng hoảng hốt, cố gắng chống hai tay muốn ngồi dậy nhưng không nổi, chỉ rên khẽ một tiếng đau đớn.

  • Anh… anh về lúc nào vậy? Sao không báo trước? – My lắp bắp, vội vàng đứng dậy, cố nặn ra nụ cười.

Tôi không đáp. Tôi bước thẳng đến bên mẹ, quỳ một chân xuống, nhẹ nhàng đỡ mẹ ngồi dậy. Lưng mẹ run run, áo mỏng ướt đẫm mồ hôi. Tôi thấy rõ những vết hằn đỏ do bàn chân My giẫm lên.

  • Mẹ… con xin lỗi. Con về muộn quá… – Giọng tôi nghẹn lại.

Mẹ tôi nắm chặt tay tôi, cố cười an ủi nhưng nước mắt đã lăn dài:

  • Con về là tốt rồi… mẹ không sao đâu…

Tôi quay sang nhìn My. Cô ta đứng đó, hai tay xoắn vạt áo, mặt cắt không còn giọt máu. Sự im lặng của tôi lúc này còn đáng sợ hơn cả tiếng quát.

  • Anh… anh đừng hiểu lầm. Mẹ bảo con xoa bóp cho đỡ mỏi vai mà… – My cố giải thích, giọng run run.

Tôi nhìn thẳng vào mắt vợ, từng chữ lạnh tanh:

  • Mẹ nằm sấp trên sàn, con ngồi trên sofa giẫm chân lên lưng mẹ mà gọi là “xoa bóp”? My, anh tưởng anh lấy phải một người phụ nữ dịu dàng, biết điều. Hóa ra anh đã nhầm…

My cắn môi, mắt đỏ hoe:

  • Anh về bất ngờ, anh không biết đâu… Mẹ với con vẫn thương nhau mà…

Tôi không muốn nghe thêm. Tôi đỡ mẹ dậy, dìu bà vào phòng riêng, nhẹ nhàng đặt bà nằm xuống giường. Mẹ tôi nắm tay tôi, giọng yếu ớt:

  • Con đừng trách My… mẹ già rồi, làm việc nhà nhiều, lưng đau… con nó chỉ giúp mẹ xoa bóp thôi…

Nhưng tôi biết rõ. Tôi đã chứng kiến tận mắt.

Tối hôm đó, không khí trong nhà nặng nề như chì. My cố gắng làm mọi thứ để lấy lòng: nấu món canh chua cá lóc – món tôi thích nhất, nhưng tôi không động đũa. Tôi ngồi bên giường mẹ, kể chuyện chuyến công tác, lau mồ hôi cho bà, xoa bóp chân cho bà.

My đứng ở cửa phòng, mắt đỏ hoe, giọng nhỏ nhẹ:

  • Anh… anh giận em thật rồi phải không?

Tôi nhìn vợ, giọng bình tĩnh nhưng lạnh lẽo:

  • My, anh không giận. Anh thất vọng. Anh nghĩ mình đã cưới được một người vợ biết kính trên nhường dưới. Hóa ra anh đã sai. Từ nay, anh sẽ không đi công tác dài ngày nữa. Anh sẽ ở nhà, để nhìn xem mỗi ngày mẹ anh phải chịu đựng những gì dưới bàn chân của em.

My đứng chết lặng. Nước mắt cô ta rơi lã chã.

Tôi không an ủi. Tôi chỉ lặng lẽ quay lại với mẹ.

Đêm ấy, nằm bên vợ, tôi không chợp mắt được. My khóc thầm bên cạnh, nhưng tôi không đưa tay lau nước mắt cho cô ta như mọi khi.

Tôi chỉ biết một điều: từ nay, mọi thứ trong ngôi nhà này sẽ phải thay đổi.

Vì tôi không thể để mẹ tôi – người đã hy sinh cả đời để nuôi tôi khôn lớn – tiếp tục bị chính con dâu mình đối xử như một công cụ xoa bóp dưới chân.

Câu chuyện chỉ mới bắt đầu.

Bài viết mới cập nhật:

Chia sẻ bài viết:

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!