Quá s;ố;c – Việt kiều Mỹ bay gấp về Cali nói ra sự thật t;àn nhẫ;n n;ày sau chuyến hồi hương của anh

Quá s;ố;c – Việt kiều Mỹ bay gấp về Cali nói ra sự thật t;àn nhẫ;n n;ày sau chuyến hồi hương của anh
Tôi ngồi trong phòng chờ sân bay Tân Sơn Nhất lúc 11 giờ đêm, tay siết chặt tờ vé máy bay về Cali. Trong ví chỉ còn 286 đô la và ít tiền Việt lẻ nhàu nhĩ. Cổ tay trái trắng bệch một vệt – nơi chiếc đồng hồ Thụy Sĩ 3800 đô từng đeo cách đây mười ngày. Vali rỗng không, lòng tôi cũng rỗng không. Tim đập thình thịch như muốn vỡ tung, nước mắt nóng hổi lăn dài trên má mà không dám lau. 25 năm cúi đầu làm thợ nail ở Garden Grove, chắt chiu từng đồng, ba năm rưỡi vợ chồng tôi mới dành dụm được 6800 đô. Giờ đây, tất cả chỉ còn là ký ức cay đắng.
Tôi tên Tâm, 52 tuổi. Tôi không ngờ chuyến về Việt Nam thăm mẹ lại biến thành cơn ác mộng khiến tôi suýt mất tất cả.
Khi máy bay chạm đất Tân Sơn Nhất chiều hôm ấy, tôi vẫn còn tràn đầy háo hức. 25 năm xa quê, ngày nào cũng nghĩ về mẹ già, về ngôi nhà cũ kỹ ở quê. Tôi tưởng mình sẽ mang áo gấm về làng, sửa mộ ông bà, mua quà biếu họ hàng. Vợ tôi ở Cali còn dặn: “Anh về thăm mẹ cho vui, đừng xài nhiều tiền nhé.” Tôi cười, hứa sẽ tiết kiệm.
Nhưng ngay khi bước ra cửa sân bay, hơn 20 người reo hò vang vọng. Em trai tôi ôm chầm lấy, các cháu gọi “bác Tâm Việt Kiều” inh ỏi. Có người cầm bảng chào đón. Nước mắt tôi chực trào. Ở Mỹ, tôi chỉ là thằng thợ nail lưng còng, tay chai sần vì aceton và nước nóng. Về đây, bỗng chốc tôi trở thành “anh hai Việt Kiều” – người thành công, người cứu tinh của cả dòng họ.
Em trai đặt sẵn khách sạn năm sao trên đường Đồng Khởi, 320 đô một đêm. Tôi đau lưng sau 16 tiếng bay, nghĩ mình xứng đáng được nghỉ ngơi một chút nên gật đầu. Tối đó, bữa tiệc hải sản đón tôi có 28 người. Tôm hùm bò, cua hoàng đế, bào ngư tươi rói. Hóa đơn 18 triệu đồng. Tôi rút ví trả. Mọi người vỗ tay rần rần. Em trai nâng ly: “Anh hai tuyệt vời nhất! Anh về là cả họ mừng!”
Tôi cười tươi, lòng ấm áp lạ thường. Nhưng đó chính là khởi đầu của chuỗi ngày tôi dần đánh mất chính mình.
Những ngày sau, điện thoại reo liên tục. Bạn cấp ba, họ hàng xa gần lần lượt kéo đến. Mỗi bữa nhậu, tôi là người trả. Không ai nhắc chia tiền. Tôi là Việt Kiều, tôi phải “bao”. Đêm thứ hai, 12 thằng bạn cũ kéo từ nhà hàng sang karaoke, hát tới khuya, hết 14 triệu. Sáng hôm sau tỉnh dậy, tôi mở ví mà tay run lẩy bẩy. Chỉ hai ngày đã bay hơn 1300 đô. Tim tôi thắt lại. Tôi tự nhủ phải dừng lại, phải về quê thăm mẹ ngay.
Nhưng em trai lại sắp xếp xe Mercedes đưa về quê. 24 người họ hàng chờ sẵn ở sân nhà cũ. Heo mổ sẵn, bia la liệt. Giữa bữa ăn, một người chú kéo tôi ra sau hè, giọng run run: “Nhà chú dột mưa suốt, cháu giúp chú ít tiền sửa mái đi con…” Tôi đưa ngay 500 đô. Chú ôm tôi khóc: “Cháu là người tử tế nhất dòng họ.”
Tôi vui. Tôi nghĩ mình đang làm điều đúng đắn. Nhưng chỉ vài ngày sau, tôi nghe tin chú đem số tiền đó đi sòng bạc Campuchia thua sạch. Lòng tôi lạnh buốt. Rồi một người chị họ đăng Facebook khoe “Em trai Việt Kiều hào phóng cho chú sửa nhà”, cả dòng họ like và khen. Tôi im lặng, nhưng trong lòng bắt đầu dấy lên nỗi nghi ngờ day dứt. Họ yêu tôi, hay chỉ yêu cái ví của tôi?
Drama thực sự bùng nổ khi Tuyết xuất hiện.
Ngày thứ chín, anh Hùng – người mới quen qua em trai – gọi: “Anh về một mình buồn thế, em giới thiệu cô em cà phê cho vui.” Tôi vốn có vợ con, định từ chối. Nhưng anh ấy cười: “Cà phê thôi mà anh, đừng nghĩ nhiều.” Tôi đi.
Tuyết 23 tuổi, da trắng như sữa, bước vào quán cà phê Nguyễn Huệ với nụ cười rạng rỡ. Cô nhìn tôi như tôi là cả thế giới. Cô hỏi han cuộc sống ở Mỹ, lắng nghe tôi kể về đôi bàn tay chai sần vì 12 tiếng làm móng mỗi ngày, về những đêm cô đơn trong tiệm nail. 25 năm qua, chưa ai hỏi tôi “Anh đang nghĩ gì?” một cách chân thành đến vậy. Vợ tôi cũng mệt mỏi sau ca làm dài, chúng tôi hiếm khi tâm sự. Còn Tuyết thì khác. Cô nắm tay tôi, mắt long lanh: “Anh vất vả quá…”
Tôi sập bẫy từ ánh mắt ấy.
Từ đó, ngày nào tôi cũng gặp cô. Ăn nhà hàng sang, mua túi xách hiệu 800 đô, đưa cô đi spa massage. Cô khóc nức nở kể mẹ bị bệnh tim nặng, cần mổ gấp. Tôi đưa ngay 1500 đô. Cô quỳ xuống ôm chân tôi, nước mắt giàn giụa: “Anh là người tốt nhất em từng gặp. Em chưa bao giờ được ai yêu thương thế này…”
Rồi chuyến Phú Quốc. Tuyết bảo muốn tạo kỷ niệm đẹp trước khi tôi về Mỹ. Tôi đặt vé thương gia, villa năm sao có hồ bơi riêng. Cô dẫn theo ba cô bạn. Bốn ngày ba đêm, chi phí ăn chơi, mua sắm, 3400 đô bay sạch. Đêm cuối trên bãi biển Phú Quốc, dưới ánh trăng bạc, Tuyết nắm tay tôi: “Anh đừng về nữa, em muốn ở bên anh mãi…”
Lúc ấy, tôi mơ mộng đủ thứ. Bảo lãnh cô sang Mỹ, thậm chí nghĩ đến việc bỏ vợ. Tim tôi rung động mạnh mẽ, quên hết lý trí.
Khi về Sài Gòn, ví tôi chỉ còn hơn 1200 đô. Tôi hoảng loạn. Tôi gặp Tuyết, nói nhẹ nhàng rằng mình cần tiết kiệm hơn để về Mỹ. Cô im lặng vài giây. Đôi mắt từng nhìn tôi như kim cương bỗng tắt ngấm. Cô bảo “Em có hẹn mẹ ở bệnh viện” rồi đứng dậy đi luôn, không một lời tạm biệt, không cái ôm, không vẫy tay.
Đó là lần cuối tôi thấy cô……Ba ngày sau, điện thoại cô tắt máy. Tôi đến chung cư thì bảo vệ nói không có ai tên Tuyết. Tim tôi thắt lại như bị ai bóp nghẹt. Tôi lang thang trên đường Lê Lợi, và rồi tôi thấy cô. Tuyết đang…..
……………………………………………
Mời quý đọc giả đọc phần PHẦN 2 của câu chuyện
TẠI ĐÂY 👇👇👇
 cười nói rạng rỡ với một người đàn ông Việt Kiều khác, khoảng 50 tuổi, đeo đồng hồ to lấp lánh. Ánh mắt cô nhìn ông ta y chang cách cô từng nhìn tôi – ngọt ngào, ngưỡng mộ, đầy mê hoặc.
Lúc ấy, tôi chết lặng giữa đường. Người như bị rút hết hồn. Hóa ra tôi không phải người đặc biệt. Tôi chỉ là một khách hàng. Khi ví cạn, khách hàng khác lập tức thay thế. Nước mắt tôi trào ra không kìm được. Đau đớn tột cùng, nhục nhã tột cùng. 25 năm ở Mỹ, chưa bao giờ tôi cảm thấy mình ngu ngốc và cô đơn đến thế.
Về khách sạn, tôi tháo đồng hồ cầm đồ được 800 đô. Tôi gọi em trai mượn tạm 500 đô. Nó ngạc nhiên: “Anh Việt Kiều mà thiếu tiền? Em đang trả nợ xe máy, anh thông cảm.” Em gái cũng từ chối vì con đang thi. Bạn bè, họ hàng… 21 cuộc gọi, chỉ bốn người bắt máy, không ai cho mượn. Tôi ngồi một mình trong phòng 320 đô/đêm, nhìn trần nhà, lòng trống rỗng. Mùi thuốc khử trùng bệnh viện từ ký ức về mẹ ùa về, lạnh buốt sống lưng.
Đúng lúc tuyệt vọng nhất, anh Bảy – người bạn cấp ba duy nhất từng khuyên tôi “Đừng có ngu” – gọi điện. Tôi nghẹn ngào kể hết, giọng vỡ òa. Anh đến ngay, đưa tôi ra quán hủ tiếu vỉa hè quen thuộc. Hai tô hủ tiếu nóng hổi chỉ 70.000 đồng. Tôi khóc như đứa trẻ giữa quán ăn vỉa hè, nước mắt rơi vào tô. Anh Bảy chỉ lặng lẽ đẩy tờ giấy lau cho tôi: “Khóc cho hết đi Tâm. Khóc cho sạch nỗi đau.”
Sau đó anh bảo: “Check out khách sạn hôm nay. Về nhà anh ở. Vợ anh biết hết rồi, không sao đâu.”
Tôi về căn nhà cấp bốn quận Tân Bình của anh Bảy. Không máy lạnh, quạt trần kêu cót két, mùi cơm nhà thoang thoảng. Chị Lan nấu bữa cơm đạm bạc: canh rau muống, cá kho tộ, đậu hũ chiên. Tôi ngồi ăn, nước mắt lại rơi lã chã. Lần đầu sau 16 ngày xa hoa, tôi cảm thấy bình yên thực sự. Không ai nhìn tôi bằng ánh mắt tính toán.
12 ngày sau, tôi sống như một người bình thường. Sáng phụ chị Lan bán hàng chợ, trưa ăn cơm nhà, chiều đi bộ dọc những con phố Sài Gòn cũ kỹ. Tôi về quê thăm mẹ bằng xe đò. Mẹ già hơn tôi tưởng rất nhiều, tóc bạc trắng, lưng còng. Mẹ ôm tôi khóc: “Tâm về rồi à con. Mẹ chỉ cần con về là đủ…” Tôi ở với mẹ ba ngày, không đưa tiền, chỉ nấu cơm, giặt áo, đưa mẹ ra mộ bố thắp hương. Mẹ nắm tay tôi: “Mẹ không cần tiền, mẹ chỉ cần biết con còn nhớ mẹ.”
Tôi đã học được bài học đắt giá nhất đời mình.
Khi máy bay cất cánh, tôi chỉ còn 286 đô trong túi, nhưng lòng nhẹ nhõm lạ thường. Về đến Cali, tôi kể hết cho vợ nghe. Cô khóc, tôi khóc. Cô ôm tôi chặt: “Anh về với em là được rồi. Tiền mình sẽ kiếm lại. Quan trọng là anh còn nguyên vẹn.”
Giờ tôi đã trở lại tiệm nail. Đôi tay vẫn đau nhức, mùi aceton vẫn nồng nặc. Nhưng tôi không còn cay đắng. Tôi làm vì vợ, vì con, vì chính mình – chứ không phải để chứng minh với ai rằng tôi thành công.
Nếu quý vị sắp về Việt Nam, xin nhớ lời tôi: Hãy về với cái lòng, đừng về với cái ví. Người thật sự yêu thương sẽ ở bên dù bạn ở khách sạn ba sao hay ngủ võng hiên nhà. Còn những người chỉ thấy cái ví… họ sẽ biến mất khi tiền hết.
Tôi là Tâm. Tôi đã trả giá 6800 đô để hiểu ra điều đơn giản ấy. Hy vọng câu chuyện của tôi giúp ai đó bớt đi những giọt nước mắt muộn màng như tôi đã rơi.

Bài viết mới cập nhật:

Chia sẻ bài viết:

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!