CҺồпg Đóп Mẹ CҺồпg TҺực Vật Vḕ, Bắt Tȏι Bỏ Vιệc Lươпg 35Tr Để CҺăm – Đaпg TҺaү Đồ, Bà NҺét Vào Túι Áo Tȏι 1 Cuṓп Sổ Tιết Kιệm Bȇп Troпg Có GҺι 7 CҺữ, Tȏι Sṓc

CҺồпg Đóп Mẹ CҺồпg TҺực Vật Vḕ, Bắt Tȏι Bỏ Vιệc Lươпg 35Tr Để CҺăm – Đaпg TҺaү Đồ, Bà NҺét Vào Túι Áo Tȏι 1 Cuṓп Sổ Tιết Kιệm Bȇп Troпg Có GҺι 7 CҺữ, Tȏι Sṓc
Tôi đang vắt khô chiếc khăn ấm áp, nhẹ nhàng lau lên cánh tay gầy guộc chi chít vết tiêm thâm tím của mẹ chồng thì bàn tay bà Đắc run rẩy, nhét vào túi áo tôi một cuốn sổ tiết kiệm cũ kỹ. Lúc đó tim tôi suýt ngừng đập, chân mềm nhũn suýt ngã quỵ ngay bên giường bệnh. Bà nằm bất động như khúc gỗ, đôi mắt vô hồn nhìn trần nhà trắng toát, nhưng khoảnh khắc ấy, ngón tay bà siết chặt cổ tay tôi mạnh đến mức đau nhói, như muốn truyền một thông điệp sinh tử khẩn cấp. Tôi giật mình, hơi thở dồn dập, mồ hôi lạnh buốt sống lưng, nhưng tiếng bước chân Khương từ cầu thang vọng lại khiến tôi vội vàng giấu cuốn sổ sâu vào túi. Không ai trong nhà biết chuyện gì đang xảy ra, kể cả tôi.
Khương bước vào phòng, mùi nước hoa nam tính đắt tiền thoang thoảng quen thuộc. Anh ôm eo tôi từ phía sau, cằm tựa vai thì thầm ấm áp: “Vợ yêu vất vả rồi. Mẹ hôm nay thế nào?” Giọng anh trầm ấm, đầy yêu thương khiến tôi xót xa. Tôi gượng cười, gỡ tay anh ra tiếp tục lau người cho bà. “Mẹ vẫn thế thôi anh. Bác sĩ bảo phải kiên trì.” Khương cúi xuống hôn trán mẹ nhẹ nhàng, rồi nhìn tôi bằng ánh mắt trân trọng sâu sắc: “Anh biết em thiệt thòi nhiều, nhưng chỉ có con dâu như em mới chăm mẹ chu đáo thế này. Em là phúc lớn nhất đời anh.” Những lời ấy từng khiến tôi rơi nước mắt hạnh phúc một năm trước. Giờ đây, chúng chỉ khiến lồng ngực tôi nặng trĩu, nghẹn ngào khó tả.
Tôi nhớ rõ như in ngày Khương bắt tôi nghỉ việc. Lúc ấy tôi là trưởng phòng marketing, lương 35 triệu chưa kể thưởng, công việc mang lại niềm vui và sự tự do mà tôi yêu thích. Nhưng anh dùng tình yêu và đạo lý để bẻ gãy đôi cánh tôi: “Lương em cao thật, nhưng so với dự án bất động sản của anh thì thấm vào đâu? Mẹ nuôi anh khôn lớn, giờ mẹ nằm đây, anh không đành lòng để mẹ vào viện dưỡng lão. Em nghỉ đi, anh lo cho em hết.” Tôi tin anh, gật đầu vì hình ảnh người con chí hiếu khiến lòng tôi mềm lại. Để rồi giờ đây tôi trở thành người ở nhà, quanh quẩn với thuốc men, bỉm tã và bà Đắc – người không còn nhận thức rõ ràng. Mỗi tháng anh đưa tiền sinh hoạt hậu hĩnh, mua túi xách váy lụa xinh đẹp, nhưng tôi chỉ cảm thấy mình như cái bóng trong chính ngôi nhà mình.
Căn biệt thự rộng lớn, sang trọng bậc nhất khu đô thị, nhưng với tôi nó là lồng son mạ vàng ngột ngạt. Khương lắp camera khắp nơi, lý do là “sợ mẹ có biến bất ngờ”. Thực ra là để giám sát tôi 24/24. Mỗi lần tôi ngồi thừ người nghĩ ngợi, điện thoại anh rung ngay: “Vợ ơi cẩn thận nhé, hay em buồn gì kể anh nghe?” Tôi cảm giác mình bị giam lỏng, hơi thở khó khăn mỗi ngày. Dạo gần đây, anh còn bắt tôi ký hàng loạt hồ sơ công ty con. “Anh để em đứng tên để đảm bảo tương lai cho em và con sau này.” Tôi bắt đầu lo lắng, vì đọc báo thấy nhiều trường hợp vợ gánh nợ thay chồng mà không hay biết. Nhưng tôi không dám hỏi, chỉ lặng lẽ chịu đựng, nước mắt thường rơi một mình trong phòng tắm.
Nhưng lúc đó tôi không hề biết rằng, mọi thứ không như vẻ bề ngoài yên bình. Khương vẫn là người đàn ông thành đạt, đạo mạo mà cả khu phố khen ngợi. Anh về sớm hôm đó, cầm bó hoa ly tôi thích, cười tươi rói: “Hôm nay anh ký hợp đồng lớn, đón vợ đi ăn nhà hàng nhé.” Tôi nhìn bà Đắc nằm im lìm, lòng lạnh toát. Có gì đó không đúng, nhưng tôi không dám nghĩ sâu, chỉ gượng cười gật đầu.
Buổi trưa hôm sau, Khương đi làm. Tôi lại làm vệ sinh cho bà như mọi ngày. Nước ấm pha sẵn, mùi thuốc khử trùng thoang thoảng trong phòng. Tôi cởi áo bệnh nhân, lau sống lưng gầy guộc của bà. Tôi thì thầm, giọng run run: “Mẹ ơi, hôm nay trời đẹp quá. Giá mẹ khỏe, con đưa mẹ về quê trồng rau, hít không khí trong lành…” Nước mắt tôi rơi lã chã, vị mặn lan trên môi. Bất chợt, bàn tay bà – vốn co quắp suốt một năm – cử động yếu ớt. Ngón tay lạnh lẽo nắm chặt cổ tay tôi. Đôi mắt vô hồn lóe tia tỉnh táo lạ lùng, liếc camera rồi nhìn tôi van lơn đầy tuyệt vọng. Tôi sững người, cái lạnh buốt chạy dọc sống lưng, dùng lưng che camera, giả vờ chỉnh gối. Bà nhanh tay luồn dưới chăn, dúi vật gì đó vào túi áo tôi. “Giấu đi… cứu con…” Môi bà mấp máy không thành tiếng. Rồi bà buông tay, trở lại trạng thái thực vật trong tích tắc, khiến tôi chết lặng.
Tiếng xe Khương về sớm bất ngờ. Tôi run rẩy đứng dậy, vuốt áo cho thẳng. Anh bước vào, cười ấm áp: “Hôm nay anh về sớm đón vợ đi ăn.” Tôi nhìn bà Đắc, lòng như có lửa đốt. Mẹ chồng tôi tỉnh táo. Bà giả vờ suốt một năm. Tại sao? Và cuốn sổ trong túi tôi là gì? Nỗi sợ hãi xen lẫn tò mò khiến tay tôi lạnh ngắt.
Đêm đó, Khương say rượu ngủ say sau bữa tối. Tôi lén vào nhà vệ sinh, tim đập thình thịch như trống đánh, mở cuốn sổ dưới ánh đèn vàng vọt. Chủ tài khoản Nguyễn Thị Đắc. Số dư: 120 tỷ đồng. Đầu tôi quay cuồng, hơi thở dốc, chân run đến mức phải tựa tường. Rồi mảnh giấy rơi ra, viết bằng máu khô: “Nó…………………………………….giết Lâm 119, chạy ngay.”
Tôi buông rơi mảnh giấy, run bần bật, tựa lưng tường mới không ngã quỵ. Lâm – người bạn thân Khương hay kể với giọng tiếc nuối, chết vì tai nạn phượt Hà Giang ba năm trước. Giờ mẹ chồng viết bằng máu: “Nó giết Lâm”. Người chồng tôi từng yêu thương, người con chí hiếu, hóa ra là kẻ có bí mật đen tối đến mức này? Số tiền 120 tỷ, cái chết của Lâm, tình trạng thực vật giả vờ của bà Đắc – tất cả liên kết với nhau trong đầu tôi như cơn ác mộng. Tôi ngồi đó suốt đêm, nước mắt nóng hổi rơi không ngừng, ký ức những năm tháng yêu chồng ùa về như sóng dữ dội khiến tim đau nhói.
Sáng hôm sau, tôi giả vờ bình thường, nấu bữa sáng với đôi tay vẫn còn run. Khi Khương hỏi về Lâm, anh ta khóc: “Cậu ấy là anh em, tai nạn định mệnh…” Nụ cười anh ta lúc ấy khiến tôi ớn lạnh sống lưng. Anh ta diễn kịch hoàn hảo đến mức đáng sợ.
Những ngày sau, Khương siết chặt hơn bao giờ hết. Anh lắp thêm camera thu âm, thuê hộ lý “đỡ đần”. Tôi biết anh nghi ngờ. Tôi lén dùng điện thoại cũ tìm kiếm, phát hiện 1109 là ngày thành lập công ty và ngày Lâm mất tích. Tôi mạo hiểm vô hiệu hóa wifi, giả vờ đổ nước, nhờ bạn cũ Hùng đóng giả thợ sửa để câu giờ. Tôi lục phòng làm việc Khương, dùng chìa khóa giấu trong chiếc bút ký tìm được két sắt. Mật mã 1109 mở ra. Bên trong: hồ sơ công ty ma Thiên Lâm đứng tên Lâm với chữ ký giả mạo, video GoPro ghi lại khoảnh khắc Khương đẩy Lâm rơi vực, rồi nở nụ cười lạnh lẽo khiến tôi phải che miệng không hét lên.
Tôi liên lạc với Khải – em trai Lâm, một phóng viên dũng cảm. Chúng tôi gặp nhau bí mật ở quán cà phê nhỏ ven đường. Anh ta khóc khi xem video, nước mắt anh rơi khiến tôi cũng nghẹn ngào. Chúng tôi lập kế hoạch: upload bằng chứng lên server tự động gửi nếu chúng tôi mất tích. Mẹ chồng tôi, dù yếu ớt, vẫn ra hiệu bằng mắt, viết chữ trên lòng bàn tay tôi dưới chăn để tránh camera. Bà muốn tôi sống, muốn con trai trả giá cho những sai lầm.
Áp lực tăng cao từng ngày. Khương theo dõi tôi bằng chip GPS trong túi xách. Anh ta biết tôi gặp Khải. Đêm đó, anh ta lột mặt nạ hoàn toàn: túm tóc tôi mạnh, giọng lạnh tanh: “Em biết hết rồi à? Lâm ngu nên phải ra đi. Mẹ tao giả vờ tốn kém, em chỉ là con rối ký nợ thay. Anh sẽ tạo sự cố để mọi thứ kết thúc.” Anh ta gọi tay sai chuẩn bị kế hoạch nguy hiểm. Tôi tuyệt vọng ôm bà Đắc khóc nức nở trong lòng. Bà nhìn tôi, ánh mắt kiên định đầy nghị lực. Bà chỉ vào thuốc trợ tim – thứ bà dị ứng nặng. Bà muốn hy sinh để tạo hỗn loạn, buộc Khương mở cửa.
Tôi khóc van xin không cho bà làm, nước mắt rơi lã chã ướt đẫm áo bà. Nhưng bà đẩy tôi ra nhẹ nhàng, nuốt một nắm thuốc. Bà co giật, khó thở dữ dội. Tôi gào khóc đập cửa: “Khương ơi mẹ nguy rồi!” Anh ta hoảng loạn, mở cửa lao vào. Tôi vung chân đèn đồng đánh bất tỉnh anh ta trong khoảnh khắc hỗn loạn. Bà Đắc nhìn tôi lần cuối, thì thầm yếu ớt “Báo thù đi con”, rồi tắt thở trong vòng tay tôi. Nước mắt tôi rơi như mưa, nỗi đau xé lòng, nhưng tôi không có thời gian khóc than. Tôi lấy chìa khóa xe, ví tiền, điện thoại anh ta, chạy thoát trong đêm mưa lạnh buốt.
Tôi đến nhà an toàn của Khải. Chúng tôi dùng lòng tham của Khương dụ hắn. Tôi giả vờ muốn bán mã ví 120 tỷ lấy tiền chạy trốn. Hắn cắn câu, hẹn gặp ở công trường bỏ hoang ven sông. Tối đó, tôi đeo thiết bị nghe lén, một mình đi trong nỗi sợ hãi tột độ. Khương xuất hiện, mặt hốc hác băng bó, giọng đe dọa: “Mã đâu? Đưa anh, anh sẽ cho em sống.” Tôi kéo dài thời gian, đọc mã giả. Cảnh sát ập đến từ mọi phía. Hắn gào thét bị khống chế. Video, hồ sơ được công khai. Khương và đồng bọn bị bắt giữ.
Một năm sau, tôi về quê, sống trong căn nhà nhỏ giữa vườn hồng rực rỡ. Bố mẹ tôi bình an khỏe mạnh. Tôi trồng hoa, dạy trẻ con trong làng, không còn lồng son mạ vàng ngột ngạt. Tôi thường ra mộ mẹ chồng và Lâm, thầm thì: “Mẹ ơi, con sống tốt rồi. Con đã làm theo lời mẹ.” Gió thổi vi vu như tiếng bà cười nhẹ nhàng. Khương nhận mức án nghiêm khắc. Tôi không đến phiên tòa. Tôi bán biệt thự, giữ phần tài sản hợp pháp, chọn sống lặng lẽ thanh thản.
Nhưng đêm nào tôi cũng nhớ bà Đắc, nhớ nụ cười giả tạo của Khương, nhớ những năm tháng tôi từng tin anh là chồng tốt. Cuộc đời tôi thay đổi mãi mãi. Có lúc tôi hối hận vì đã mù quáng, vì để bà phải hy sinh quá lớn. Nhưng tôi cũng biết ơn bà – người mẹ đã dùng mạng sống đổi lấy tự do cho tôi. Giờ đây, tôi học cách tha thứ cho chính mình, và sống tiếp từng ngày. Không còn sợ hãi, chỉ còn nỗi buồn man mác về những gì đã mất. Cuộc đời đôi khi khắc nghiệt đến không ngờ, nhưng ít ra, tôi đã thoát ra được và tìm thấy bình yên thực sự trong lòng.

Bài viết mới cập nhật:

Chia sẻ bài viết:

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!