Ngàү sιпҺ mổ, cҺồпg tҺú пҺậп có coп rιȇпg, 5 пgàү sau tȏι làm một vιệc kҺιếп cả пҺà cҺồпg pҺảι trả gιá ƌắt
Tôi nằm trên giường bệnh viện huyện, bụng vừa được khâu lại sau ca mổ sinh, thuốc tê còn chưa tan hết khiến cơ thể tôi tê dại. Mồ hôi lạnh ướt đẫm lưng áo, cái lạnh buốt chạy dọc sống lưng. Chồng tôi – anh Tùng – đứng ở đầu giường, giọng nhỏ nhưng lạnh lẽo đến mức khiến tim tôi như rơi thẳng xuống đáy vực sâu thẳm. Anh nói thật, anh đã có một đứa con trai rồi. Đứa này của em thì để nhập hộ khẩu bên nhà em cho tiện.
Tôi không hỏi lại, cũng không gào khóc. Chỉ nhìn thẳng vào mắt anh một lúc lâu, lâu đến mức chính anh cũng bắt đầu lúng túng, ánh mắt né tránh. Tôi gật đầu rất nhẹ, như thể đó chỉ là một chuyện rất bình thường trong đời. Y tá đứng bên cạnh thoáng sững lại, nhưng rồi quay đi như chưa nghe thấy gì. Còn tôi thì nhắm mắt, mặc cho nước mắt chảy ngược vào trong, vị mặn chát lan tỏa nơi khóe miệng. Không phải vì yếu đuối, mà vì lúc ấy tôi hiểu rằng mọi thứ đã kết thúc rồi, chỉ là tôi chưa chọn cách kết thúc như thế nào.
Tôi tên là Duyên, năm nay 28 tuổi, lấy chồng được ba năm. Tôi chưa từng một lần cãi lại mẹ chồng, chưa để hàng xóm chê bai, luôn nghĩ rằng chỉ cần sống tử tế, biết nhường nhịn thì gia đình sẽ êm ấm. Nhưng hóa ra sự tử tế của tôi lại trở thành thứ khiến người khác xem thường và lợi dụng. Tùng quen tôi khi tôi còn làm kế toán ở xưởng gỗ nhỏ trong thị trấn. Anh lúc đó hiền lành, nói năng nhỏ nhẹ, luôn miệng bảo tôi là người con gái anh muốn cưới. Tôi tin, vì tôi chưa từng yêu ai trước đó, lòng ngập tràn hy vọng.
Ngày cưới, mẹ chồng bà Hỏa nắm tay tôi nói trước mặt họ hàng, nhà này không cần con dâu giỏi giang, chỉ cần biết điều, biết lo cho chồng con là được. Tôi gật đầu, trong lòng tự nhủ sẽ cố gắng hết sức. Nhưng chỉ sau một năm, tôi mới nhận ra cái gọi là “biết điều” trong mắt bà không phải là sự tử tế mà là sự cam chịu, nhẫn nhịn đến mức đánh mất chính mình. Tùng dạo đó thường xuyên đi làm xa, nói là lên thành phố lấy hàng cho xưởng. Mỗi lần đi là cả tuần, có khi nửa tháng. Tôi ở nhà vừa đi làm, vừa lo cơm nước, vừa chăm sóc mẹ chồng, chưa từng than một lời dù mệt mỏi rã rời.
Nhưng lúc đó tôi không hề biết rằng, sự thật phía sau hoàn toàn khác biệt và phũ phàng. Một ngày tôi vô tình nghe bà Hỏa nói chuyện điện thoại trong bếp. Giọng bà nhỏ nhưng rõ từng chữ: “Ừ, con trai tôi nó vẫn gửi tiền đều. Thằng bé học hành tốt, mẹ nó chăm cũng khéo, chứ con Duyên này… thôi thì cũng tạm được.” Tôi đứng chết lặng ngoài cửa, tay vẫn cầm rổ rau chưa kịp rửa, tim thắt lại đau nhói. Đầu óc trống rỗng, hơi thở dồn dập. Tối hôm đó khi Tùng gọi về, tôi hỏi thẳng: “Anh có con riêng không?” Đầu dây bên kia im lặng vài giây rồi anh cười gượng: “Em nghĩ linh tinh gì vậy?” Tôi không nói thêm, chỉ ừ một tiếng rồi tắt máy, nước mắt lăn dài trên má.
Từ hôm đó, tôi bắt đầu để ý hơn. Tiền anh gửi về không nhiều như anh nói, mỗi lần nhắc chuyện sinh con anh đều lảng tránh, ánh mắt mẹ chồng khi nhìn tôi không phải thương mà là tính toán lạnh lùng. Rồi tôi mang thai. Tôi nghĩ có con mọi thứ sẽ thay đổi, Tùng sẽ về nhiều hơn, gia đình sẽ ấm áp. Nhưng anh chỉ về đúng hai lần, mỗi lần chưa đến hai ngày đã đi. Mẹ chồng thì bắt đầu khó chịu ra mặt. Bà nói tôi ăn nhiều, ngủ nhiều, làm việc chậm chạp, thậm chí có lần còn nói thẳng: “Đẻ được con trai thì còn có giá trị, không thì cũng như không.”
Tôi nghe mà tim thắt lại, nghẹn họng không thốt nên lời, nhưng vẫn im lặng nuốt nước mắt vào trong. Đến ngày sinh, tôi đau bụng từ nửa đêm được đưa vào bệnh viện. Bác sĩ nói phải mổ gấp vì thai yếu. Ca mổ kéo dài hơn một giờ, tôi nằm đó nghe tiếng dao kéo, mùi thuốc khử trùng nồng nặc khiến đầu óc quay cuồng. Khi tôi tỉnh lại, tiếng khóc của con vang lên yếu ớt nhưng rõ ràng. Tôi mỉm cười, nước mắt chảy ra vì hạnh phúc xen lẫn mệt mỏi. Nhưng ngay sau đó, câu nói của Tùng đã dập tắt tất cả hy vọng mong manh.
Năm ngày nằm viện, anh không đến thăm tôi một lần. Chỉ có mẹ tôi từ quê lên chăm. Bà nhìn tôi mắt đỏ hoe, không hỏi gì, chỉ lặng lẽ bế cháu nấu cháo. Đêm thứ tư, mẹ ngồi bên giường nói nhỏ: “Nếu con thấy không ổn thì về với mẹ.” Tôi im lặng rất lâu rồi hỏi: “Nếu con không về, mẹ có buồn không?” Mẹ xoa đầu tôi: “Mẹ chỉ cần con sống không khổ.” Lời mẹ khiến tôi không kìm được nước mắt trào ra.
Sáng ngày thứ năm, Tùng đến. Anh bước vào phòng với vẻ mặt bình thản, như chưa từng nói ra câu khiến tôi đau tận xương tủy. Anh nhìn con một cái rồi nói: “Thu dọn đi, anh đưa em về.” Tôi gật đầu, nhưng trong lòng đã có quyết định kiên định. Tôi bế con lên, nhìn khuôn mặt nhỏ xíu đỏ hây của con, lòng dịu lại rồi quay sang anh nói rất chậm: “Được, về.”
Tôi ôm con bước ra khỏi phòng bệnh, từng bước chậm rãi nhưng chắc chắn. Vết mổ vẫn đau nhói theo từng nhịp chân, cái đau lan tỏa khiến tôi phải cắn môi. Tùng đi phía sau, tay xách túi đồ, thỉnh thoảng dục khẽ cho nhanh. Ra đến cổng bệnh viện, nắng chưa gay gắt, dòng người tấp nập. Tùng mở cửa xe: “Lên xe đi.” Tôi đứng yên, tay vẫn ôm con, mắt nhìn thẳng vào anh. Lần đầu tiên tôi không né tránh. Anh cau mày, khó chịu hỏi lại. Và chính khoảnh khắc đó, tôi rút điện thoại ra, bấm một cuộc gọi đã chuẩn bị từ đêm hôm trước. Giọng tôi đều đều: “Bố ơi, con xong rồi, bố đến đón con nhé.”
Bố đáp chắc nịch: “Bố tới ngay.” Tùng sững lại: “Em gọi bố em làm gì?” Tôi trả lời ngắn gọn: “Em về nhà em.” Chỉ mười lăm phút sau, xe bố tôi dừng lại. Bố bước xuống, dáng gầy nhưng ánh mắt kiên định. Mẹ tôi đỡ lấy túi đồ. Tùng lúng túng chào, nhưng bố tôi không đáp, chỉ quay sang tôi: “Đi được không con?” Tôi gật đầu, bước thẳng về phía xe, không quay lại nhìn Tùng thêm lần nào dù lòng đau như cắt.
Khi xe lăn bánh, Tùng chạy theo, giọng gấp gáp: “Duyên, em làm vậy là sao? Về nhà đi chứ.” Tôi nhìn anh qua cửa kính, lần đầu tiên sau ba năm hôn nhân trả lời không một chút mềm mỏng: “Nhà nào?” Chiếc xe bỏ lại hình ảnh anh đứng giữa nắng, nhỏ dần rồi khuất hẳn. Tôi không khóc, chỉ siết nhẹ con trong tay, lòng tràn ngập quyết tâm.
Về đến nhà mẹ, mọi thứ vẫn như cũ. Căn nhà nhỏ, sân gạch quen thuộc, tiếng gà kêu sau vườn. Mẹ chạy sẵn giường cho tôi đặt con nằm. Buổi chiều điện thoại reo liên tục, hết Tùng gọi rồi mẹ chồng, rồi số lạ. Tôi không bắt máy. Tối hôm đó mẹ chồng gọi bằng số người họ hàng. Bà lên giọng: “Cô làm cái gì vậy hả? Mới sinh xong đã bỏ về nhà mẹ đẻ, cô còn coi nhà này ra gì không?” Tôi trả lời chậm rãi: “Con chỉ về đúng nơi con nên về thôi.” Bà gay gắt: “Cô nói vậy là ý gì?” Tôi hít một hơi, nhìn con đang ngủ ngoan: “Ý con là con không thể ở lại một nơi mà chồng con có con riêng mà con không hề biết, và đứa con sinh ra lại bị coi là không thuộc về gia đình đó.”
Những ngày sau, tôi ở nhà mẹ chăm con, vết mổ dần lành nhưng nỗi đau trong lòng vẫn còn nguyên. Tùng vẫn gọi, ban đầu giải thích rồi trách móc, sau im lặng. Anh chưa một lần đến tìm. Tôi nghĩ về ba năm qua, những dấu hiệu tôi đã bỏ qua, những lần tôi tự dối mình rằng mọi thứ sẽ ổn. Một tuần sau, bố ngồi bên tôi ngoài sân: “Con đã nghĩ kỹ chưa?” Tôi gật đầu: “Dạ nghĩ rồi bố.” Ông nói: “Vậy thì làm cho dứt điểm, đừng để họ xem thường con nữa.”
Sáng hôm sau tôi bế con ra ngồi dưới gốc cau, lòng bình tĩnh lạ thường. Tôi quyết định lên xã làm giấy tờ ly hôn. Cán bộ hỏi: “Em chắc chắn chưa?” Tôi nhìn thẳng: “Dạ chắc rồi chị.” Khi ký đơn, từng nét chữ rõ ràng, tay tôi run run nhưng lòng nhẹ nhàng.
Buổi trưa điện thoại reo, là Tùng. Anh gấp gáp: “Em đang ở đâu?” Tôi bình thản: “Ở nhà em.” Anh hỏi: “Anh nghe mẹ nói em lên xã làm giấy tờ, em định làm gì?” Tôi nói thẳng: “Em làm đơn ly hôn.” Anh cao giọng: “Em bị điên à? Chuyện nhỏ vậy mà em làm lớn chuyện.” Tôi cười nhạt: “Đối với em đó không phải chuyện nhỏ.” Anh cố mềm giọng: “Anh xin em, vì con mình nói chuyện lại được không?” Tôi nhìn vào nhà nơi mẹ đang bế con: “Chính vì con em mới phải làm vậy.”
Chiều hôm đó mẹ chồng bà Hỏa đến. Bà bước thẳng vào, giọng mỉa mai: “Cô giỏi thật đấy, mới sinh xong đã làm đơn ly hôn.” Tôi mời bà ngồi. Bà không ngồi, tiếp tục: “Cô có nghĩ đến danh dự gia đình không?” Tôi đáp: “Danh dự không nằm ở việc giấu sự thật mẹ ạ.” Bà vẫn cứng: “Đàn ông ai chẳng có lúc sai, cô làm quá lên chỉ thiệt cho cô thôi.” Tôi lắc đầu: “Sai thì phải chịu trách nhiệm, không phải bắt người khác chấp nhận.” Không khí căng thẳng. Mẹ tôi bước ra, nhẹ nhàng: “Chị cứ ngồi xuống nói chuyện.” Nhưng bà Hỏa khoát tay, quay sang tôi: “Cô nghĩ ly hôn rồi cô nuôi nổi con à?” Tôi đáp ngay: “Con tôi, tôi tự nuôi được.”
Hai ngày sau, điện thoại đổ chuông từ số lạ. Giọng một người phụ nữ lạnh lùng: “Có phải chị là vợ anh Tùng không?” Tôi đáp: “Tôi là Duyên.” Cô ấy nói thẳng: “Tôi nghĩ chị nên biết sự thật về đứa con mà anh ấy nói với chị.” Tim tôi khẽ siết, hơi thở dồn dập. Cô ấy là mẹ của đứa bé đó. Cô không vòng vo: “Anh Tùng không nói hết với chị đâu. Đứa bé đó không phải là lỡ có như anh ấy nói với gia đình. Đó là kết quả của việc anh ấy sống với tôi như vợ chồng trước khi cưới chị.”
……………………………………………
.Mời quý đọc giả đọc phần PHẦN 2 của câu chuyện
TẠI ĐÂY
Tôi đứng chết lặng, tay siết chặt điện thoại đến run rẩy, nhưng vẫn giữ giọng bình tĩnh: “Vậy tại sao anh ấy vẫn cưới tôi?” Cô ấy bật ra tiếng cười nhạt: “Vì gia đình anh ấy không chấp nhận tôi. Họ muốn anh ấy cưới một người đàng hoàng hơn.” Tôi dựa lưng vào cột nhà, mọi thứ dần ghép lại như những mảnh ghép vỡ vụn, ký ức ùa về khiến tim tôi nhói đau. Cô ấy tiếp tục: “Tôi không gọi để níu kéo gì đâu. Tôi chỉ thấy chị nên biết vì tôi cũng từng bị lừa giống chị.” Cô nói thêm, giọng trầm xuống: “Đứa con của tôi với Tùng không phải là đứa duy nhất. Trước tôi, anh ấy còn quen một người khác và cũng có một đứa bé, nhưng gia đình anh ấy đã giải quyết bằng cách cho tiền để người đó rời đi.”
Tôi ngồi im rất lâu sau khi cúp máy. Không phải sốc, mà là một cảm giác rõ ràng rằng quyết định của mình không chỉ đúng mà còn cần thiết hơn bao giờ hết. Tôi quay vào nhà, nhìn con đang ngủ say, vuốt tóc con nhẹ nhàng, lòng nhẹ đi như tháo bỏ lớp màn cuối cùng che phủ sự thật. Buổi chiều tôi gọi cho Tùng. Anh bắt máy nhanh, giọng hy vọng: “Em gọi anh à?” Tôi không vòng vo: “Em vừa nói chuyện với mẹ của đứa bé.” Đầu dây im bặt. Tôi tiếp tục: “Anh sống với cô ấy như vợ chồng trước khi cưới em đúng không? Gia đình anh cũng biết chuyện đó đúng không?” Anh im lặng, rồi nói nhỏ: “Duyên, mọi chuyện không đơn giản như em nghĩ.” Tôi khẽ cười: “Đúng. Không đơn giản vì em đã bị lừa trong ba năm trời.” Anh cố giải thích, nói áp lực gia đình, nghĩ cưới tôi thì mọi thứ ổn, sẽ bù đắp sau. Nhưng từng lời lúc này không còn ý nghĩa. Tôi ngắt lời: “Anh không cần giải thích nữa. Đơn ly hôn em đã nộp rồi.”
Tối hôm đó tôi kể lại với bố. Ông nghe xong chỉ gật đầu: “Vậy là con đã nhìn rõ rồi.” Hai ngày sau, gia đình Tùng chủ động gọi bố tôi, đề nghị gặp mặt chính thức tại nhà trưởng họ. Buổi gặp đông đủ người lớn hai bên. Người trưởng họ lên tiếng: “Hôm nay ngồi lại để nói cho rõ, tránh kéo dài.” Bà Hỏa khó chịu: “Nó cố chấp như vậy thì nói gì nữa.” Tùng ngẩng lên, giọng mệt mỏi: “Cháu không muốn ly hôn.” Tôi nhìn thẳng: “Không cần chờ ai hỏi, anh không chỉ sai một lần. Anh có con với ít nhất hai người trước khi cưới tôi và gia đình anh biết chuyện đó.”
Không khí đông đặc lại. Bà Hỏa bật dậy: “Cô nói linh tinh cái gì đấy?” Nhưng tôi không quay sang bà, chỉ nhìn người trưởng họ: “Cháu có bằng chứng và bản thân anh Tùng cũng đã thừa nhận.” Tùng cúi đầu, sự im lặng của anh là lời xác nhận rõ ràng nhất. Người trưởng họ thở dài: “Chuyện này sao không nói sớm?” Buổi gặp kết thúc trong im lặng nặng nề. Không ai ngăn tôi khi tôi đứng dậy ra về.
Sau đó phía bên kia nộp thêm đơn tranh quyền nuôi con, đưa ra giấy tờ chứng minh kinh tế. Tôi chuẩn bị kỹ lưỡng: giấy xác nhận thu nhập, tin nhắn, cuộc gọi chứng minh Tùng vắng mặt suốt thời gian mang thai và sau sinh. Chú ruột Tùng đến nhà một mình, giọng căng thẳng: “Nếu chuyện này đi xa hơn, không chỉ Tùng mà cả gia đình sẽ gặp vấn đề.” Ông đề nghị thỏa thuận: bên họ không tranh quyền nuôi con nữa, chỉ xin thăm nom đầy đủ. Tôi đồng ý, nhưng điều kiện rõ ràng: quyền nuôi con hoàn toàn thuộc về tôi, mọi thứ phải ghi nhận trong thỏa thuận pháp lý.
Ngày ra tòa, cả hai ký giấy. Tùng ngồi đối diện, ánh mắt mệt mỏi và hối hận. Khi tôi đặt bút ký, tôi không đau như tưởng, chỉ thấy nhẹ nhàng như khép lại một cuốn sách đã đọc xong. Ra khỏi tòa, Tùng gọi khẽ: “Duyên…” Anh nói: “Anh xin lỗi.” Câu nói ấy đến muộn ba năm. Tôi chỉ gật đầu, không nói thêm, rồi quay đi với con trong lòng.
Những ngày sau, cuộc sống dần vào nhịp mới. Tôi chăm con, làm lại công việc cũ với tất cả nghị lực. Tùng thỉnh thoảng đến thăm con, đúng như thỏa thuận, chỉ đứng ngoài sân, bế con một lúc rồi trả lại, không nói nhiều. Tôi không còn phải sống trong nghi ngờ hay chịu đựng. Mẹ vẫn ở bên hỗ trợ, bố vẫn lặng lẽ như vậy. Một buổi chiều tôi bế con đi dạo ngoài ngõ, mẹ đi bên cạnh hỏi: “Con có thấy hối hận không?” Tôi nghĩ một lúc rồi lắc đầu: “Không mẹ ạ.”
Tôi nhìn con ngủ ngoan trong vòng tay mình, lòng chợt bình yên lạ thường. Ba năm qua tôi đã nhẫn nhịn, đã hy vọng, đã tin rằng mọi thứ sẽ tự tốt lên. Nhưng cuối cùng, chính việc dám bước ra mới giúp tôi giữ lại được những gì quan trọng nhất. Bây giờ tôi chỉ là một người mẹ biết mình cần phải làm gì để bảo vệ con và chính mình. Không còn cam chịu, không còn sợ hãi. Chỉ còn hơi ấm nhỏ bé này trong tay, và một con đường phía trước dù khó khăn nhưng rõ ràng, sáng ngời hy vọng.
Lưu ý: Nội dung bài viết được hỗ trợ thực hiện bởi công nghệ trí tuệ nhân tạo, những tình huống, nhân vật trong câu chuyện hoàn toàn là hư cấu, nhằm mục đích răn dạy những quan điểm, góc nhìn về cuộc sống. bài viết không nhắm đến bất kỳ cá nhân, tổ chức nào!





