Nữ SιпҺ Vιȇп 20 Tuổι Sṓt Cao 41 Độ, Vào Vιệп KҺám. Bác Sĩ Kéo Quầп Xuṓпg Lιḕп Sữпg Sờ Trước CảпҺ…

Nữ SιпҺ Vιȇп 20 Tuổι Sṓt Cao 41 Độ, Vào Vιệп KҺám. Bác Sĩ Kéo Quầп Xuṓпg Lιḕп Sữпg Sờ Trước CảпҺ…

Tôi là Liên, mẹ của Mai. Đêm ấy, trong căn phòng cấp cứu lạnh lẽo của bệnh viện Bạch Mai, tôi ngồi run rẩy bên giường con gái, nước mắt không ngừng rơi lã chã. Mai nằm đó, khuôn mặt tái nhợt như tờ giấy, môi khô nứt nẻ, cơ thể nóng ran vì sốt cao đến 41 độ. Bác sĩ Khánh vừa khẽ kéo nhẹ quần con tôi xuống để khám thì cả phòng như đông cứng. Những vết bầm tím loang lổ quanh hông, đùi và vùng bụng dưới hiện ra rõ mồn một, tím bầm, sưng vù. Bác sĩ khựng lại, tay ông run nhẹ. Tim tôi thắt lại như bị ai bóp nghẹt, chân mềm nhũn, tôi ngã quỵ xuống ghế, miệng lắp bắp: “Trời ơi… con tôi… tại sao lại thế này?”
Lúc đó tôi không hề biết rằng, đằng sau cơn sốt nguy kịch ấy là cả một bí mật kinh hoàng mà gia đình tôi chưa từng ngờ tới.
Trời Hà Nội đầu hè oi bức, ve kêu ran ran ngoài cửa sổ bệnh viện. Mai là con gái tôi, năm nay vừa tròn 20 tuổi, sinh viên năm thứ hai trường Kinh tế Quốc dân. Nó hiền lành, học giỏi, từ bé đã là niềm hy vọng lớn lao của hai vợ chồng tôi. Chúng tôi ở quê, làm ruộng vất vả dưới nắng gió, dành dụm từng đồng gửi lên cho con ăn học. Mai hay nhắn tin về: “Mẹ đừng lo, con sẽ cố gắng để sau này lo cho bố mẹ.” Những lời ấy từng khiến tôi ấm lòng biết bao. Thế mà sáng hôm ấy, bạn bè gọi điện báo tin con ngất xỉu ngay giữa giảng đường. Tôi bắt xe khách lên Hà Nội, lòng như lửa đốt, tay siết chặt điện thoại đến trắng bệch.
Khi tôi chạy vào phòng cấp cứu, Mai đang mê man, lẩm bẩm gọi “Mẹ ơi… con mệt quá…” Giọng con yếu ớt khiến tim tôi đau nhói. Tôi nắm chặt bàn tay lạnh ngắt của con, nước mắt rơi lã chã thấm ướt ga giường. Bác sĩ Khánh kiểm tra, mặt nghiêm nghị: “Sốt cao bất thường, phải khám toàn diện ngay.” Ông đưa con vào phòng riêng, tôi được ở lại bên cạnh. Khoảnh khắc bác sĩ khẽ kéo quần Mai xuống, những vết bầm tím ấy hiện ra dưới ánh đèn trắng lạnh lẽo. Chúng không phải vết té ngã bình thường. Chúng nằm ở những chỗ nhạy cảm, như dấu tay ai đó siết mạnh, đầy bạo lực. Cái lạnh buốt sống lưng chạy dọc người tôi. “Con tôi… ai đã làm thế này với con?” Tôi gào thét trong lòng nhưng chỉ biết ôm con khóc, vị mặn của nước mắt tràn vào miệng.
Bác sĩ Khánh cố giữ giọng bình tĩnh, nhưng tôi nghe rõ tiếng thở dốc của ông: “Cô Liên, chúng ta phải hạ sốt trước đã. Nhưng những vết này… không bình thường. Có thể liên quan đến bạo hành.” Lời ông như dao cắt vào tim. Tôi ôm Mai thật chặt, nước mắt thấm ướt ga giường. Con tôi ngoan ngoãn, chỉ biết học hành chăm chỉ, làm gì có ai đánh đập? Nhưng sâu thẳm trong lòng, tôi bắt đầu cảm nhận có điều gì đó không đúng. Mai gần đây ít gọi về hơn, giọng đôi khi mệt mỏi, tôi tưởng con bận học, không ngờ…
Ngoài hành lang, bạn bè Mai đứng chờ. Tôi nghe loáng thoáng cậu bạn Tuấn thì thầm: “Hôm qua tao thấy Mai lên xe một ông đàn ông lạ, lớn tuổi, xe hơi sang trọng.” Lời nói ấy như tiếng sét đánh ngang tai. Tôi run rẩy, không dám nghĩ tiếp, cổ họng nghẹn lại.
Đêm ấy, chồng tôi – ông Hùng – cũng vừa lên tới. Ông đứng chết lặng trước giường con, hai tay siết chặt đến run, giọng vỡ òa: “Mai ơi, con sao thế này?” Chúng tôi ôm nhau khóc nức nở. Mai thi thoảng tỉnh lại, nước mắt rỉ ra khóe mi nhưng không nói gì, chỉ thì thầm “Con xin lỗi bố mẹ…” Rồi lại mê man. Bác sĩ bảo có dấu hiệu tổn thương vùng kín, có thể bị xâm hại. Tôi ngã quỵ xuống sàn, khóc đến khản giọng, lòng đau như xé toạc. Sao con gái tôi lại gặp chuyện này? Chúng tôi nghèo, nhưng nuôi con bằng tất cả tình yêu và hy sinh. Giờ đây, nỗi đau ấy như muốn nghiền nát tim gan tôi.
Sáng hôm sau, điều tra viên Quan đến. Ông nghiêm túc hỏi han, ghi chép cẩn thận. Bạn bè Mai kể chi tiết: chiếc xe đen bóng loáng, người đàn ông khoảng ngoài 40, tóc chải chuốt. Camera trường ghi lại rõ biển số. Tên ông ta là Trần Đức Long – một doanh nhân bất động sản giàu có, có tiếng trong thành phố. Khi nghe tên ấy, Mai run bần bật, nắm chặt tay tôi đến đau: “Mẹ… con sợ…”

Lúc đó tôi vẫn chưa biết hết sự thật. Tôi chỉ nghĩ con bị lừa, bị hại. Nhưng sự thật phía sau còn kinh khủng hơn nhiều……

Mai nắm chặt tay tôi, giọng yếu ớt nhưng kiên quyết: “Mẹ, con sẽ kể hết. Con không giấu nữa.” Con kể từ đầu
…………………………………………..
Mời quý đọc giả đọc phần PHẦN 2 của câu chuyện
TẠI ĐÂY
👇👇👇
, từng lời như dao cắt vào tim tôi. Hắn gặp Mai ở buổi hội thảo trường tổ chức, tự xưng là nhà tài trợ, muốn giúp sinh viên nghèo. Ban đầu hắn chỉ nhắn tin hỏi han, cho tiền, mua quà. Mai nghĩ là may mắn. Rồi hắn hẹn cà phê, nói lo việc làm thêm. Mai cả tin đi theo. Đến lúc nhận ra, hắn đã bám riết, đe dọa: “Mày chống lại, tao hủy học bạ mày, tao có quan hệ trong trường.” Tối hôm ấy, hắn ép Mai lên xe, chở đi, rồi… Mai khóc không thành tiếng khi kể đoạn sau. Tôi ôm con thật chặt, lòng đau như cắt, nước mắt rơi không ngừng. Con tôi bị hắn cưỡng bức, đánh đập, rồi thả về ký túc xá như một món đồ bỏ đi. Cơn sốt sau đó là do nhiễm trùng nặng.
Ông Hùng nghe xong, mặt đỏ bừng, siết nắm đấm đến trắng khớp: “Nó dám làm hại con gái tao…” Điều tra viên Quan phải can: “Ông bình tĩnh, chúng ta cần chứng cứ vững chắc.” Nhưng Long không phải người dễ đối phó. Hắn có tiền, có quan hệ rộng. Đêm ấy, người của hắn xuất hiện quanh bệnh viện, đe dọa bằng những cuộc gọi lạ. Chúng tôi sống trong nỗi sợ hãi tột độ. Mai tỉnh lại, hoảng loạn: “Hắn sẽ giết con, giết cả bố mẹ mất…”
Những ngày sau là địa ngục thực sự. Long sai người đốt xe công an, gọi điện đe dọa liên tục, thậm chí thuê người lạ mặt lảng vảng bệnh viện. Chúng tôi không dám ngủ, thay nhau canh con. Mai gầy rộc đi, nhưng con ngày càng mạnh mẽ lạ thường. Con nói với giọng run nhưng kiên định: “Con không im lặng nữa. Nếu con im, sẽ có thêm nhiều em như con.”
Rồi Hạnh – một nữ sinh khác – cũng bị bắt cóc. May mắn công an giải cứu kịp thời. Hạnh kể câu chuyện giống hệt Mai. Nhiều nạn nhân khác dần xuất hiện với những vết thương tương tự. Long hoảng loạn, bỏ trốn, nhưng điều tra viên Quan không buông tha. Cuối cùng, trong một cuộc vây bắt ngoài kho cũ, Long bị bắt tại chỗ khi đang định hại Mai lần nữa. Ông Hùng lao tới che cho con, suýt bị dao đâm. May mà công an khống chế kịp thời.
Phiên tòa kéo dài nhiều tháng. Mai đứng lên bục khai, giọng run run nhưng rõ ràng kể hết sự thật. Cả phòng xử im bặt, nhiều người không kìm được nước mắt. Long bị tuyên án nặng. Hắn cúi đầu, không còn vẻ ngạo mạn ngày nào.
Vài tháng sau, chúng tôi đưa con về quê. Mai dù vẫn có những đêm ác mộng nhưng đã trở lại trường học. Con ngồi bên hiên nhà, gió chiều mát rượi, nói với tôi: “Mẹ, con sẽ học xong, sẽ làm gì đó để bảo vệ các em khác.” Tôi ôm con thật chặt, nước mắt rơi lặng lẽ. Ông Hùng đứng cạnh, giọng khàn khàn vì xúc động: “Bố mẹ tự hào về con lắm.”
Tôi vẫn hay nghĩ lại đêm ấy ở bệnh viện. Những vết bầm tím kinh hoàng, cơn sốt 41 độ thiêu đốt, và bí mật kinh hoàng đã suýt cướp mất con gái tôi. Cuộc đời không công bằng, nhưng may mắn thay, sự thật cuối cùng cũng sáng tỏ. Mai không còn là nạn nhân nữa. Con là người dũng cảm nhất mà tôi biết. Còn tôi, là mẹ, chỉ biết ôm con mà khóc, cảm ơn trời đất đã giữ con lại cho chúng tôi.
Lưu ý: Nội dung bài viết được hỗ trợ thực hiện bởi công nghệ trí tuệ nhân tạo, những tình huống, nhân vật trong câu chuyện hoàn toàn là hư cấu, nhằm mục đích răn dạy những quan điểm, góc nhìn về cuộc sống. bài viết không nhắm đến bất kỳ cá nhân, tổ chức nào!

Bài viết mới cập nhật:

Chia sẻ bài viết:

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!