Cô Gái Cuba Bật Khóc Giữa Hà Nội Khi Nhận Được Sự Giúp Đỡ Chân Thành Từ Những Người Việt Xa Lạ…
Tôi kéo vali nặng trĩu bước ra khỏi cửa khẩu sân bay Nội Bài, mồ hôi túa ra như tắm, không khí oi bức tháng Bảy Hà Nội bóp nghẹt lấy cổ họng. Tiếng loa vang lên những âm thanh lạ lẫm, người xung quanh nói chuyện ríu rít, cười đùa, nhưng với tôi, tất cả chỉ là một mớ hỗn độn không thể hiểu nổi. Tim tôi đập thình thịch, tay lạnh buốt dù trời nóng đến 38 độ. Tôi đứng chết lặng giữa dòng người, nước mắt nóng hổi lăn dài trên má mà không kìm được. “Mình đến đây làm gì? Sao mình lại ngu ngốc đến thế?” – câu hỏi ấy cứ xoáy sâu vào tim tôi.
Tôi là Maria, 28 tuổi, từ Havana, Cuba sang Việt Nam theo hợp đồng lao động hai năm. Gia đình tôi ở Cuba cũng chật vật lắm. Mẹ làm giáo viên với đồng lương ít ỏi, cha sửa xe máy ngoài đường, tối về mồ hôi nhễ nhại. Cuộc sống ở đó khiến tôi khao khát một cơ hội thay đổi. Khi ký hợp đồng, tôi tưởng mình đã sẵn sàng. Nhưng thực tế tàn nhẫn hơn tôi tưởng rất nhiều.
Căn phòng trọ nhỏ xíu tôi thuê trong con hẻm sâu ở quận Thanh Xuân chỉ vừa đủ một chiếc giường sắt cũ kỹ, một cái quạt trần rè rè suốt đêm và một chiếc bàn thấp đặt mấy bức ảnh gia đình. Đêm đầu tiên, tôi ngồi bệt xuống giường, mở vali lấy từng món đồ ra. Tiếng xe máy ngoài hẻm nổ inh ỏi, tiếng trẻ con cười đùa, tiếng người gọi nhau í ới bằng thứ ngôn ngữ đầy dấu sắc, dấu huyền mà tôi chỉ học được vài câu qua YouTube. Tôi ôm gối, cắn chặt môi đến chảy máu, nước mắt rơi lã chã. Mùi cơm đậu đen mẹ nấu, tiếng nhạc salsa rộn ràng trên phố Havana cứ ùa về như sóng dữ. Lòng tôi thắt lại, nghẹn đến mức không thở nổi. “Mẹ ơi, con nhớ nhà quá…”
Những ngày đầu là địa ngục thực sự. Ngôn ngữ là bức tường vô hình đè nặng lên tôi. Sáng sớm tôi ra chợ gần nhà mua trái cây, cầm quả xoài lên, người bán cười hiền nói một tràng dài. Tôi chỉ biết chìa tờ tiền 50 nghìn, mặt đỏ bừng, xấu hổ muốn độn thổ. Lần đầu vào quán phở, tôi cầm đũa loay hoay mãi không đúng cách. Cả quán nhìn tôi, rồi cười ồ lên. Chủ quán đứng dậy, tận tình chỉ cách cầm, nhưng tôi chỉ muốn chui xuống đất. Vị phở thơm phức nhưng cay xé lưỡi, tôi ho sặc sụa, nước mắt rưng rưng. Đêm về, nằm trong căn phòng chật hẹp, tôi nghĩ về miếng thịt heo nướng cuốn lá chuối ở Cuba, vị ngọt béo quen thuộc, rồi lại khóc thầm. Cái lạnh của nỗi cô đơn buốt giá sống lưng dù ngoài trời nóng bức.
Tôi bắt đầu tự nhủ phải cố gắng. Mỗi tối, sau khi đi làm về, tôi ngồi trước gương học tiếng Việt. Viết từng chữ “xin chào”, “cảm ơn”, “bao nhiêu tiền” vào vở, tập phát âm đến khản giọng. Có đêm tôi bật khóc vì phát âm sai quá nhiều, giọng lơ lớ như trẻ con. Sáng nào cũng dậy từ 5 giờ, đi ăn sáng, cố gắng gọi món dù sai bét. “Cho tôi… một tô…” – tôi lắp bắp trước quán bún chả. Người bán nhìn tôi, mắt hiền từ: “Con mới sang hả? Ngồi đi con, bác làm cho.” Đó là lần đầu tiên sau bao ngày, tôi cảm nhận được chút ấm áp giữa thành phố xa lạ.
Nhưng drama thực sự bắt đầu khi tôi gặp rắc rối với chủ nhà. Ông chủ nhà khoảng 60 tuổi, tính tình khó tính, đòi tăng tiền phòng đột ngột vì “lương nước tăng”. Tôi không hiểu rõ, chỉ biết gật đầu rối rít. Đến cuối tháng, ông la hét trước cửa phòng tôi, tay chỉ chỉ, giọng the thé. Tôi đứng đó, nước mắt lưng tròng, không biết giải thích sao. Lúc ấy tôi nghĩ mình sẽ phải bỏ về Cuba giữa chừng hợp đồng. Nợ nần gia đình, áp lực công việc, nỗi nhớ nhà… tất cả đè lên như núi. Tôi ngồi trong phòng, ôm đầu gối, tim đau thắt đến mức muốn vỡ tung. “Sao mọi thứ lại khó khăn đến thế này?”
Rồi bà cụ hàng xóm đối diện xuất hiện như một tia sáng. Bà khoảng 70 tuổi, hay đội nón lá, tay xách giỏ rau củ từ chợ về. Một buổi sáng oi bức, tôi vừa khóa cửa thì bà bước sang. Nụ cười bà ấm áp lạ thường. “Cháu ở đây có quen không con?” Tôi chỉ hiểu loáng thoáng, lí nhí: “Xin chào ạ…” Bà gật gù, cười tươi hơn rồi đi tiếp. Nụ cười ấy như đánh thức điều gì đó trong tôi.
Từ đó, hàng xóm bắt đầu quan tâm. Cô bán hàng tạp hóa bên hẻm hay hỏi: “Con sống có ổn không? Ăn gì chưa?” Ban đầu tôi chỉ gật đầu hoặc lắc đầu. Dần dần tôi học cách trả lời: “Dạ còn khó khăn ạ, nhưng sẽ cố.” Cô cười hiền: “Rồi sẽ quen thôi con ơi. Việt Nam mình khó nhưng người tốt lắm.” Có hôm tôi đi làm về muộn, mệt mỏi rã rời vì ca làm dài, cô xách túi xoài sang: “Ăn đi con, ngọt lắm, bổ sung vitamin.” Tôi nhận lấy, tay run run, miệng lắp bắp “Cảm ơn ạ”. Khi cắt miếng xoài, vị ngọt mát tan trên đầu lưỡi, mùi thơm lừng lan tỏa, nước mắt tôi rơi không kìm nổi. Không phải nhớ nhà, mà vì tôi đang được yêu thương thật sự giữa đất khách.
Tết Nguyên Đán đến, không khí Hà Nội se lạnh. Bác hàng xóm gõ cửa, đưa đĩa bánh chưng nóng hổi: “Bánh chưng Tết Việt Nam, con ăn đi cho ấm bụng.” Tôi mở lớp lá chuối, mùi nếp dẻo, đậu xanh, thịt mỡ quyện lại khiến tôi cay cay trong mắt. Ở Cuba cũng có lễ hội quây quần, nhưng ở đây, dù xa xôi, tôi vẫn cảm nhận được hơi ấm gia đình. Tôi bắt đầu đi chợ cùng các cô các bác, ngồi ăn sáng với hàng xóm. Họ kiên nhẫn chỉ tôi cách cuốn nem, chấm nước mắm, cách mặc áo dài cho đúng. Có hôm cả xóm rủ nhau gói bánh chưng, tiếng cười rộn ràng vang vọng con hẻm. Tôi ngồi giữa vòng tròn ấy, lần đầu tiên cảm thấy mình không còn là người lạ.
Rồi một ngày định mệnh ở chợ. Khi đang đi cùng cô hàng xóm, ai đó hỏi: “Con quê ở đâu vậy?” Tôi trả lời: “Dạ Cuba ạ.” Không khí bỗng im bặt rồi bùng nổ. Mọi người sáng mắt lên: “Ồ Cuba! Anh em với Việt Nam mà!” Họ bắt tay tôi siết chặt, kể chuyện những năm tháng Cuba giúp Việt Nam. Một bác lớn tuổi, giọng run run: “Người Cuba tốt lắm, giờ Việt Nam mình giúp lại như anh em ruột thịt.”
Tôi sững sờ. Câu “Việt Nam Cuba là anh em” vang lên khắp nơi. Người tài xế xe ôm giơ ngón tay cái: “Anh em!” Bà bán rau vỗ vai tôi: “Cuba anh em Việt Nam!” Mỗi lần nghe, tim tôi rung lên vì xúc động tột độ. Ký ức về những đêm khóc thầm, những lần bị hiểu lầm vì không biết tiếng, những lúc muốn buông xuôi… ùa về như cơn sóng dữ………..Nhưng điều khiến tôi không cầm được nước mắt là buổi sáng hôm sau…
……………………………………………
Mời quý đọc giả đọc phần PHẦN 2 của câu chuyện
TẠI ĐÂY 👇👇👇
, khi mở điện thoại lên xem tin tức. Hàng loạt bài báo nói về người Việt Nam quyên góp hàng tỷ đồng ủng hộ Cuba vì khó khăn kinh tế. Hàng ngàn người bình thường, từ công nhân, nông dân, giáo viên… góp từng đồng nhỏ bé. Tôi ngồi trong căn phòng trọ chật hẹp, nước mắt rơi lã chã không ngừng. Những người này không chỉ giúp tôi – một cô gái xa xứ – bằng nụ cười, túi xoài, miếng bánh chưng. Họ còn dang rộng vòng tay với cả đất nước tôi.
Tôi nhớ lại tất cả. Những đêm đầu tiên lạnh lẽo, nỗi cô đơn đến mức muốn phát điên. Những lần bị chủ nhà quát tháo, những lúc lạc lõng giữa thành phố đông đúc không một người thân. Hóa ra, từ ngày đặt chân đến Hà Nội, Việt Nam đã lặng lẽ ôm lấy tôi. Không phải bằng lời nói hoa mỹ, mà bằng những hành động giản dị nhất: nụ cười của bà cụ hàng xóm, câu hỏi “con ăn gì chưa” của cô bán tạp hóa, miếng bánh chưng nóng hổi ngày Tết, và cả tình anh em sâu sắc giữa hai dân tộc.
Giờ đây, mỗi khi ai hỏi tôi ở Việt Nam có cô đơn không, tôi chỉ mỉm cười, giọng nghẹn ngào: “Không, tôi đang ở nhà.” Căn phòng nhỏ ngày xưa lạnh lẽo giờ đầy ắp kỷ niệm: bức ảnh gia đình cạnh túi xoài chín vàng, phần bánh chưng còn sót lại trong tủ lạnh, chiếc áo mưa bác hàng xóm đưa hôm trời mưa to. Nỗi nhớ Cuba vẫn còn đó, da diết và day dứt, nhưng nó không còn là nỗi đau nhói buốt nữa. Vì tôi đã tìm thấy quê hương thứ hai – nơi người ta coi tôi như con như cháu, nơi “Việt Nam Cuba là anh em” không chỉ là khẩu hiệu mà là tình cảm chân thành trong từng ánh mắt, từng cử chỉ ấm áp.
Tôi, Maria từ Havana, đã khóc rất nhiều trên mảnh đất Việt Nam này. Nước mắt ban đầu là của nỗi tuyệt vọng, nước mắt sau này là của hạnh phúc và biết ơn vô hạn. Đất Việt không chỉ cho tôi cơ hội làm việc và kiếm tiền gửi về cho cha mẹ, mà còn cho tôi một gia đình lớn – gia đình của tình người vượt qua biên giới và khoảng cách.
Dù sau này hợp đồng hết hạn, tôi có về Cuba hay ở lại, thì trong tim tôi mãi mãi có một góc Hà Nội, một con hẻm nhỏ, và những con người đã biến nước mắt cô đơn thành nước mắt hạnh phúc. Cuộc đời thật kỳ lạ. Từ một cô gái lạc lõng không hiểu nổi một từ tiếng Việt, tôi đã tìm thấy mái ấm thứ hai giữa lòng đất Việt anh em.
Cảm ơn Việt Nam. Cảm ơn những con người đã dang rộng vòng tay. Tôi yêu các bạn nhiều lắm.





