Chồng Và Ti/ểu Ta/m Cậ/y Bố Cô Làm To Bắ/t Nạ/t Tôi, Ti/ểu Ta/m Ch/ết Đ/ứng Khi Biết Bố Cô Ta Là Cấp Dưới Cúi Đầu Trước Tôi

Chồng Và Ti/ểu Ta/m Cậ/y Bố Cô Làm To Bắ/t Nạ/t Tôi, Ti/ểu Ta/m Ch/ết Đ/ứng Khi Biết Bố Cô Ta Là Cấp Dưới Cúi Đầu Trước Tôi…..
Đêm cuối hạ, cơn mưa trút xuống như trời đang gột rửa đi tất cả. Tôi đứng trước cổng nhà, tay cầm chiếc vali nhỏ, mưa tạt vào mặt buốt lạnh. Hai tuần tham gia chuyên án kinh tế đặc biệt, tôi cắt đứt liên lạc với thế giới bên ngoài. Giờ trở về với thân phận Thanh Hằng – vợ của Tuấn, một nhân viên văn phòng lương b/a cọ/c b/a đồ/ng trong mắt anh và gia đình nhà chồng.
Tôi đứng trước cửa, trực giác của một người lính dạn dày kinh nghiệm khiến sống lưng tôi lạnh toát. Linh cảm bất an len lỏi, giống như cảm giác trước mỗi lần vây bắt tội phạm. Tôi tự trấn an mình, có lẽ do áp lực công việc.
Cánh cửa mở ra. Không phải ánh đèn vàng ấm áp, không phải tiếng tivi quen thuộc. Màn đêm tĩnh mịch bao trùm, căn nhà vắng lặng đến mức tôi nghe rõ tiếng kim đồng hồ tích tắc từng nhịp khô khốc. Đèn phòng khách tắt, chỉ có ánh đèn đường hắt qua rèm cửa in những vệt dài loang lổ. Tuấn đâu rồi? Thường ngày anh vẫn ngồi trên sofa xem tin tức đến 11 giờ.
Tôi bật công tắc đèn, ánh sáng trắng ồ ạt tràn tới. Mọi thứ trong nhà ngăn nắp gọn gàng một cách hoàn hảo – hoàn hảo đến mức vô hồn. Trên bàn, ấm chén trắng im lìm, bếp lạnh tanh. Cảm giác như ngôi nhà này đã thiếu vắng hơi người không chỉ một vài giờ.
Tôi kéo vali vào phòng ngủ. Cửa khép hở. Tuấn nằm trên giường, quay lưng ra phía cửa. Hơi thở đều đều nhưng với người đã quá quen quan sát nhịp sinh học như tôi, tôi nhận ra sự gượng gạo – anh chưa ngủ, chỉ giả vờ. Tại sao anh phải làm vậy khi vợ vừa đi công tác xa về?
Tôi tiến gần, định đưa tay lay nhẹ vai anh, nhưng bàn tay khựng lại. Một mùi hương lạ xộc vào mũi – hoa hồng đen pha xạ hương, loại nước hoa đắt tiền, quyến rũ. Đây chắc chắn không phải mùi của tôi. Mùi hương này vương trên gối, trên tóc Tuấn, lẫn khuất trong không gian phòng ngủ. Trên ghế bành, chiếc áo sơ mi trắng của anh vắt vẻo. Tôi cầm lên, cổ áo có vết mờ màu hồng nhạt – vết son môi đã được lau vội. Tim tôi thắt lại. Không phải hiện trường vụ án hình sự, mà là hiện trường sự phản bội. Tôi đứng lặng giữa phòng. 10 năm trong ngành, đối mặt bao tội phạm sừng sỏ, tôi chưa từng run. Nhưng giờ đây, người đàn ông tôi từng tin tưởng, sự điềm tĩnh ấy bỗng trở thành gánh nặng. Tôi muốn dựng anh dậy, hét vào mặt anh. Nhưng tôi không làm thế. Bản lĩnh của người chỉ huy ghìm chặt cơn bão lòng. Tôi cần biết đối thủ của mình là ai.
Sáng hôm sau, tôi dậy sớm, vào bếp nấu canh bí đỏ hầm xương – món Tuấn từng thích. Tôi hâm đến lần thứ ba. 10 giờ tối, canh nguội ngắt. Tiếng xe quen thuộc vang lên, Tuấn bước vào, mang theo mùi rượu mạnh và hương nước hoa đàn bà. Hôm nay nó đậm đặc hơn, trắng trợn hơn.
“Anh về rồi à? Ăn chút gì không?”
“Ăn gì giờ này? Em nhìn đồng hồ xem!” Tuấn ném cặp xuống ghế, mắt đỏ ngầu. “Em lúc nào cũng chỉ biết cơm nước, em không thấy chán à? Vợ thằng Hùng phó giám đốc, chồng đi tiếp khách là lo liệu A đến Z. Còn em, nhân viên hành chính quèn lương 3 triệu. Em tẻ nhạt đến mức anh phát ngán!”
Vết son môi đỏ chót in trên cổ áo trắng, như dấu ấn khẳng định chủ quyền. Tôi đặt đũa xuống. “Anh muốn ly hôn?”
“Đúng. Cô ấy hiểu anh, cô ấy giúp anh thực hiện tham vọng. Em thì không làm được.”
Tôi thu dọn bát đũa, lạnh lùng: “Được. Nếu anh quyết định vậy, tôi tôn trọng.”
Tôi về phòng, đóng cửa. Tôi không khóc. Nước mắt là thứ xa xỉ không dành cho kẻ ph/ản b/ội. Tôi mở ngăn kéo, lấy tập hồ sơ mật – tài liệu điều tra đường dây rửa tiền. Chớ trêu, một mắt xích lại liên quan đến công ty đối tác Tuấn đang khao khát hợp tác. Công ty của bố cô nhân tình. Tôi cười lạnh. Anh muốn quyền lực, tham vọng? Tôi sẽ để anh leo lên đỉnh bằng dây leo mục nát, rồi chính tay tôi c/ắt đ/ứt sợi dây đó.
Mờι quý ƌọc gιả ƌọc pҺầп PHẦN 2 của cȃu cҺuүệп Dướι pҺầп ЬìпҺ luậп ƌầu tιȇп
👇👇👇
Văn phòng tôi là tầng hai tòa nhà cũ kỹ. Nhân viên lưu trữ hồ sơ tẻ nhạt – lớp vỏ bọc hoàn hảo cho thân phận đại tá. Buổi trưa, tiếng giày cao gót chát chúa vang lên. Cánh cửa bật mở không gõ. Hoa hồng đen pha xạ hương tràn vào. Ngọc Lan, con gái giám đốc sở, đứng trước bàn tôi, trẻ hơn, đẹp hơn, váy hàng hiệu, túi phiên bản giới hạn.
“Chị Thanh Hằng?” Giọng ngọt ngào nhưng đầy gai. “Em muốn xem người vợ Tào Khang anh Tuấn hay than phiền thế nào.” Cô ta kéo ghế ngồi xuống, vắt chéo chân. “Bố em là giám đốc sở. Anh Tuấn cần người cùng trèo lái, mở quan hệ. Chị chỉ là cục n/ợ kìm chân anh ấy.”
Tôi nhấp ngụm nước, nhìn thẳng: “Cô Lan, cô nghĩ Tuấn yêu cô hay yêu cái ghế bố cô? Đàn ông sẵn sàng bỏ vợ vì danh lợi, ngày bố cô về hưu hoặc gặp sự cố, liệu anh ta còn bên cô?” Câu “gặp sự cố” khiến Lan giật mình. Cô đứng phắt dậy, mặt đỏ: “Chị dám ch/ửi bố tôi? Chị là cái th/á gì? Khôn hồ/n ký đơn l/y hô/n, đừng để tôi nhờ bố can thiệp!”
Tôi bình thản: “Nhắn Tuấn, muốn l/y hô/n tự đến gặp tôi. Còn bố cô, cây càng cao gió càng lớn, làm người nên khiêm tốn.” Lan hậm hực bỏ đi, giày cao gót vội vã hơn lúc đến.
Một tuần sau, Tuấn gọi tôi về nhà. Phòng khách, anh và Lan ngồi đó, trước mặt là đơn l/y hô/n. “Ký đi. Bố Lan giúp anh, em đừng tham lam. Căn nhà này phần lớn tiền anh.”
Tôi đọc điều khoản – anh muốn tôi tay trắng. Tôi bật cười, mở túi lấy tập hồ sơ: “Sao kê tài chính mua nhà, cổ phần tôi sở hữu gián tiếp trong công ty anh. Anh nghĩ tôi không biết gì?” Tuấn nhìn hồ sơ, mặt biến sắc, mồ hôi rịn trên trán. “Điều kiện: chia đôi tài sản. Nếu không, gặp nhau ở tòa. Và với bằng chứng ngo/ại tình, anh mất trắng cả uy tín. Lúc đó bố vợ quyền lực kia còn muốn con rể tai tiếng không?” Lan tái mặt, lay tay Tuấn: “Đồng ý đi, anh kiếm lại được.” Tuấn nghiến răng: “Được. Nhưng em ký ngay và biến khỏi đời anh.”
Tôi ký một nét dứt khoát. “Chúc mừng anh tìm được bến đỗ mới. Chúc mừng cô giành được người đàn ông tôi vứt bỏ. Hy vọng quyền lực bố cô đủ che chở, nhưng ở đời không ai nắm tay từ sáng đến tối.”
Tôi bước ra khỏi nhà. Nhưng tôi biết họ sẽ không dừng lại.
Tuấn gọi tôi trở về, tôi biết đó là cái bẫy. Lan lén nhét hồ sơ vào túi tôi. Tuấn chặn cửa: “Đứng lại! Tôi nghi cô ăn cắp tài liệu, mở túi kiểm tra!” Tôi đặt túi xuống: “Được.” Tuấn dốc đồ, tập hồ sơ xanh rơi ra. Lan kêu lên: “Trời, chị Hằng! Sao chị làm thế?” Tôi bật cười: “Diễn xong chưa? Nếu ăn cắp, tôi chụp ảnh chứ không cầm nguyên tập để bị bắt. Tập này có dấu vân tay anh và Lan – cô ta vừa nhét vào túi tôi. Tôi chưa chạm vào. Gọi công an không?”
Lan mặt trắng bệch. Tôi nhìn Tuấn: “Anh bỏ lỡ cơ hội cuối cùng. Từ giờ giữa chúng ta là hai chiến tuyến.”
Ra cổng, Lan đuổi theo: “Chị phải quỳ xuống xin lỗi, xé bỏ thỏa thuận, ra đi tay trắng!” Tôi quay lại nhìn Tuấn: “Anh muốn tôi quỳ?” Tuấn tránh mắt: “Làm theo lời Lan.” Lan rút điện thoại gọi bố. Tôi ngồi xuống ghế, chờ.
15 phút, ông Nguyễn Văn Hùng hầm hầm bước vào: “Đứa nào dám động con gái tôi?” Tôi đứng dậy, quay người. Ánh sáng chiếu rõ khuôn mặt. Tôi nhìn thẳng: “Chào đồng chí Hùng. Đồng chí đi họp về sớm nhỉ.”
Mặt ông từ giận chuyển sang ngỡ ngàng rồi kinh hoàng. Mồ hôi lạnh túa ra. Tôi bước tới: “Không nhận ra thượng cấp à?” Tôi mở túi, đặt thẻ ngành đỏ chói xuống bàn, tiếng cạch như búa phán quyết. Tấm thẻ lộ rõ ảnh đại tá Thanh Hằng. Lan hét: “Bố, nó chỉ là nhân viên quèn!” Chát! Ông Hùng tát con gái, dứt khoát: “Mày câm mồm! Mày biết mày đang đứng trước ai không?” Ông cúi đầu: “Báo cáo đại tá, xin thủ trưởng tha tội.”
Tuấn chết lặng, nhìn tôi như người xa lạ: “Hằng, em là đại tá thật?” Tôi không đáp, nhìn ông Hùng: “Đồng chí Hùng, đây là tang vật vu khống. Tôi không truy cứu hình sự, nhưng sáng mai 8 giờ, bản kiểm điểm trên bàn tôi.” Tôi quay sang Tuấn và Lan: “Nhớ ngày hôm nay. Tôi không cần bố thí. Tờ đơn đã ký, bát nước đã hắt, không lấy lại được.”
Tôi xách vali ra cửa, dừng lại: “Người đàn ông phản bội vì danh lợi vĩnh viễn không có tư cách đứng cạnh tôi. Tôi cần người bạn đời có tâm có đức, không cần kẻ cơ hội núp váy đàn bà.” Tôi bước ra, cơn dông đã tan. Bầu trời trong vắt, nắng chiều rực rỡ. Tôi hít thật sâu. Tôi không cần làm bóng ai. Chính tôi với đôi chân vững trãi và trái tim nóng hổi đã là một ngọn núi sừng sững. Câu chuyện khép lại với bài học: giá trị con người nằm ở bản lĩnh bên trong. Hãy sống như ngọn núi vững trãi, đừng dựa hạnh phúc vào kẻ khác.

Bài viết mới cập nhật:

Chia sẻ bài viết:

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!