SAU C;ƠN H;ÔN M;Ê 7 NGÀY, TÔI G;IẢ V;Ờ CHƯA TỈNH ĐỂ TH;Ử L;ÒNG CHỒNG – NÀO NGỜ NGHE ĐƯỢC B;Í M;ẬT Đ;ỘNG T;RỜI……
—
Tôi tỉnh dậy trong một căn phòng bệnh trắng toát, nhưng điều đầu tiên tôi làm không phải là mở mắt gọi chồng. Tôi nằm im, im đến mức tự nghe rõ tiếng tim mình đập yếu ớt trong lồng ngực. Cơ thể nặng trĩu như bị đặt lên phiến đá, mí mắt dính chặt, cổ họng khô rát như có cát. Một linh cảm kỳ lạ thì thầm: Hoài An, đừng để ai biết mày đã tỉnh.
Tiếng máy theo dõi bíp bíp đều đều bên tai, mùi thuốc sát trùng xộc vào mũi. Tôi cố nhớ lại chuyện gì đã xảy ra. Tối đó tôi từ xưởng may về, mệt lả sau ngày kê hàng xuất khẩu. Mẹ chồng tôi – bà Xuân – hiếm khi bước vào bếp, vậy mà hôm ấy lại đích thân bưng bát cháo tổ yến nóng hổi: “Con ăn đi cho khỏe. Đàn bà có tiền cũng phải biết giữ thân, ngã xuống thì ai hưởng thay con.” Tôi ăn được nửa bát, cổ họng đắng nghét, vị ngọt biến thành tanh gắt. Đầu đau như búa bổ, tai ù đi, tôi gọi khẽ “Mẹ ơi!” rồi ngã xuống. Sau đó chỉ còn một khoảng đen đặc.
Giọng đàn ông nghẹn lại vang lên bên tai: “Bác sĩ, vợ tôi hôn mê bảy ngày rồi, tôi xin cứu cô ấy, tốn bao nhiêu tôi cũng chịu.” Là Minh Khang, chồng tôi. Giọng run rẩy, nghe như khóc nhiều. Nếu trước đây, tôi đã bật khóc vì những lời ấy. Tôi từng tin Khang yêu tôi thật lòng, tin đến mức dốc hết tiền bạc, tuổi thanh xuân xây dựng gia đình với anh. Nhưng bây giờ, giọng anh chỉ khiến lưng tôi lạnh buốt.
Một bàn tay ấm nắm lấy tay tôi. Khang cúi xuống: “An ơi, em mà bỏ anh thì anh sống sao nổi. Em tỉnh lại đi, anh xin em đấy.” Ngay khi anh cúi sát lau mặt, một mùi nước hoa phụ nữ nồng nặc xộc vào mũi tôi. Không phải mùi của tôi. Tôi hé mắt một khe – trên cổ tay áo xanh nhạt có vệt phấn nền loang, gần khuy áo vướng sợi tóc dài nhuộm nâu. Một người chồng đang khóc vì vợ hôn mê, sao trên người lại có dấu vết đàn bà khác? Tôi lập tức nhắm mắt, giữ hơi thở đều. Sự nghi ngờ thức dậy mạnh hơn cơn đau. Nếu tỉnh quá sớm, có khi cả đời tôi không biết được sự thật.
Cửa phòng mở, bác sĩ vào kiểm tra rồi nói tôi qua cơn nguy hiểm nhưng cần theo dõi thêm. Khang im lặng vài giây, rồi bật ra câu khiến máu tôi đông cứng: “Nếu cô ấy không tỉnh, tài sản và giấy tờ công ty có cần người đại diện ký thay không bác sĩ?” Căn phòng im đi một nhịp. Câu hỏi ấy lạnh lùng, không giống nỗi lo của người chồng suýt mất vợ. Tôi hiểu: điều anh quan tâm là 10 tỷ trong tài khoản riêng của tôi, ai sẽ chạm được vào.
Suốt chiều, Khang chăm sóc tôi tỉ mỉ trước mặt bác sĩ và y tá. Anh gọi điện cho họ hàng, bật loa ngoài, giọng nghẹn ngào: “An vẫn chưa tỉnh, cháu ở viện bảy ngày chỉ mong cô ấy mở mắt. Tiền bạc không quan trọng, bán nhà cũng được.” Người thân an ủi, bảo tôi có phúc. Nghe mà ghê sợ – diễn đến mức ấy, lòng dạ rốt cuộc sâu đến đâu?
Tối đến, cửa phòng lại mở, giày cao gót gõ xuống nền. Mùi dầu gió và nước hoa ập vào. Bà Xuân bước vào, vừa thấy tôi đã òa khóc: “Con dâu ơi, mẹ thương con đứt ruột!” Hai mẹ con diễn một màn thương cảm. Nhưng khi y tá rời đi, tiếng khóc của bà tắt ngấm. Bà kéo ghế ngồi phịch, giọng khô gắt: “Khóc thấy đủ chưa? Mẹ đau đầu vì nợ của con lắm rồi.” Khang hạ giọng: “Mẹ nói nhỏ, trong viện có camera.” Một người chồng thật sự đau khổ sẽ không đủ bình tĩnh nhắc chuyện camera khi vợ còn hôn mê.
Bà Xuân ghé sát: “Cái sổ 10 tỷ của nó đâu? Mày bảo nó ký ủy quyền rồi cơ mà.” Khang đáp: “Chưa kịp. Trước hôm ngã, nó đổi mật khẩu két, chuyển giấy tờ về xưởng.” Tôi nhớ lại một tuần trước, chị Mai kế toán báo có người lạ hỏi thủ tục rút tiền nếu chủ xưởng nằm viện. Linh cảm bất an khiến tôi đổi mật khẩu, chuyển con dấu phụ. Không ngờ tôi đã chặn đúng bàn tay chồng mình. Bà Xuân gằn giọng: “Lỡ nó tỉnh thì sao? Con An không ngu đâu.” Khang thở ra: “Vậy thì đừng để cô ta tỉnh.”
Tôi nhắm chặt mắt, trong lòng không còn đau nữa, chỉ có khoảng trống lạnh buốt. Hóa ra cơn hôn mê bảy ngày chưa phải điều đáng sợ nhất. Đáng sợ nhất là tỉnh lại mới biết người cạnh giường mình đang chờ mình ch;ết. Đêm bệnh viện lạnh hơn tôi tưởng. Tôi không dám ngủ, phải học cách nằm im, thở đều, không để mi mắt run.
Gần nửa đêm, cửa khẽ mở. Tiếng túi ni lông sột soạt, giọng bà Xuân: “Loại này uống vào ngủ sâu, tim yếu dần, người ngoài tưởng biến chứng sau hôn mê.” Khang hỏi: “Có chắc không mẹ?” Bà đáp: “Mẹ hỏi kỹ rồi. Pha vào nước lau miệng, nó hôn mê thì ai biết.” Tôi nằm nghe, máu lạnh dần. Họ không chỉ mong tôi không tỉnh, họ chuẩn bị cách để tôi mãi mãi không tỉnh. Minh Khang bực bội: “Con chỉ cần 10 tỷ đó và xưởng may. Nó ch;ết, con đứng ra lo tang, bảo nhân viên ký chuyển nhượng.” Bà Xuân tham lam: “Cái xưởng bán đi cũng mấy tỷ. Đàn bà giữ của khư khư, sống cũng chật nhà.”
Rồi Khang dừng lại cạnh giường, giọng lạnh và dứt khoát: “Tăng liều cho nó đi. Nó chết thì 10 tỷ về tay mình thôi.” Câu nói như nhát dao chém đứt mọi thứ còn sót. Nước mắt tôi trào ra nhưng tôi không dám để chảy mạnh. Bà Xuân bóp cằm tôi, xoay mặt như xem đồ hỏng: “Nhìn cũng tội, nhưng trách nó giữ tiền kỹ quá.” Khang kéo bà ra: “Thôi đi mẹ, camera ghi lại phiền.” Họ rời đi, để lại căn phòng lạnh lẽo. Tôi vẫn nằm im rất lâu, rồi dùng hết sức cử động ngón tay, chạm vào nút gọi y tá. Nhưng tôi dừng lại – nếu báo ngay, chúng sẽ chối sạch. Trong bóng tối, tôi nuốt ngược nước mắt, tự nhủ phải sống, không chỉ để thoát chết mà còn để bắt chúng phải trả giá.
Sáng hôm sau, Khang ngồi ngủ gật cạnh giường. Bác sĩ Lợi bước vào, kéo rèm, cầm đèn soi mắt tôi. Ông nói to: “Đồng tử còn phản xạ nhưng chưa kết luận tỉnh.” Rồi ghé tai tôi, giọng thấp hơn tiếng máy: “Hoài An, nếu con nghe được, chớp mắt hai lần.” Tim tôi ngừng đập. Ông gọi đúng tên tôi! Tôi dùng hết sức, chớp hai lần thật nhẹ. Bác sĩ Lợi vẫn giữ vẻ bình thản nhưng bàn tay siết khẽ cổ tay tôi – ông hiểu tôi đã tỉnh và đang giả vờ. Ông quay sang Khang: “Gia đình tuyệt đối không tự ý cho bệnh nhân dùng thuốc ngoài.” Khi Khang ra ngoài nghe điện thoại, bác sĩ Lợi lấy ống máu, dặn y tá không nhập hồ sơ thường. Ông hạ giọng: “Bố con trước khi mất gửi cho thầy một phong bì niêm phong.” Bố tôi đã đoán trước sao? Ông nhìn tôi: “Cố chịu thêm chút, con không còn một mình nữa.”……………
……………………………………………
Mời quý đọc giả đọc phần PHẦN 2 của câu chuyện
TẠI ĐÂY 👇👇👇
Khang quay lại, vẻ lo lắng giả tạo. Tôi nằm im, nhưng trong lòng đã có ánh sáng. Hai ngày sau, bác sĩ Lợi đồng ý cho tôi về nhà. Khang mừng ra mặt. Xe cứu thương đưa tôi về biệt thự ven hồ – nơi từng là tổ ấm tôi vun vén, giờ thành cái lồng. Cửa sổ khóa, điện thoại rút dây. Tối, Khang đưa vào Thanh Hương, mặc đồ trắng như y tá nhưng ánh mắt sắc lạnh. Cô không đến để chăm, cô đến để canh chừng. Hương bưng chén thuốc đục, bón thìa nhỏ, thì thầm: “Chị tỉnh lúc này thì khổ cho chị lắm đấy.” Tôi không nuốt, giữ thuốc dưới lưỡi, khi Hương quay đi thì nhả ra khăn. Cô ta quay lại nhìn rất kỹ, nghi ngờ nhưng thấy tôi bất động thì nhếch môi.
Sáng hôm sau, tôi bắt đầu phản đòn. Khi Hương lau mặt, tôi cố ý để ngón trỏ giật nhẹ. Cô ta sững lại, nhìn chằm chằm. Tôi lại để ngón tay động thêm. Hương lao ra gọi: “Anh Khang, chị An động tay rồi!” Khang chạy vào, mặt hoảng hốt thật sự, nắm tay tôi: “An, em nghe anh không? Bóp tay anh đi!” Tôi không bóp, chỉ chạm nhẹ rồi buông. Bà Xuân cũng chạy vào: “Sao lại thế? Đêm qua…” Bà kịp ngậm miệng. Khang gắt nhỏ: “Mẹ im!” Rồi hỏi Hương: “Có khi chỉ là phản xạ thần kinh?” Hương đáp: “Tôi không dám chắc, nhưng nếu chị ấy tỉnh, mọi chuyện rất nguy hiểm.”
Khang đi qua đi lại, vò tóc: “Không thể để nó tỉnh lúc này, hồ sơ chưa xong.” Hắn ra ban công gọi Lan Chi. Tôi lần tay xuống khe nệm, chạm điện thoại cũ bác sĩ Lợi giấu, bấm gửi tin nhắn: “Họ sắp ra tay. Hôm nay.” Ngón tay run, nhưng gửi được. Gần một tiếng sau, Lan Chi xuất hiện, mặc đồ tối, tóc buộc gọn, tay cầm túi da. Cô bước đến giường, kéo mí mắt tôi: “Đúng là có dấu hiệu hồi phục. Thêm một ngày nữa nó mở miệng, các người vào tù cả.” Bà Xuân run: “Vậy làm sao hả cô Chi?” Lan Chi phủi tay: “Để tôi lo.”
Chiều hôm đó, Lan Chi mang theo tập hồ sơ và ống tiêm. Cô ta lấy hộp mực điểm chỉ đặt cạnh tay tôi: “Không ký được thì điểm chỉ.” Bà Xuân chụp lấy tay tôi định ấn xuống. Đúng lúc đó, tiếng cửa dưới nhà bật mạnh. Minh Tú – em chồng – xuất hiện, mắt đỏ: “Anh tưởng em không biết anh định giết chị An à? Mấy hôm trước em nghe hết rồi. Mẹ với anh bàn tăng liều, nói chị chết thì lấy 10 tỷ.” Khang lao vào túm cổ Tú, đấm vào mặt. Hai anh em vật nhau, Tú đạp mạnh vào giường, chiếc khăn phủ góc tủ xê dịch, lộ chấm đèn đỏ nhấp nháy. Lan Chi lao tới, nhưng đã muộn. Ngoài cửa vang tiếng đập. Bác sĩ Lợi bước vào, sau là luật sư và công an.
Tôi mở mắt, nhìn thẳng vào Minh Khang. Hắn lùi lại, ống tiêm rơi xuống nền. Tôi ngồi dậy, giọng khản nhưng rõ: “Anh nói đúng, tôi sống thì anh chết thật.” Hắn lắp bắp: “An… em… tỉnh từ bao giờ?” Tôi nhìn bà Xuân: “Từ lúc mẹ bảo tăng liều con dâu để lấy 10 tỷ, từ lúc chồng con đứng cạnh giường bệnh nói con chết thì tài sản về tay anh ta.” Lan Chi vẫn còn cố chối: “Cô chỉ là bệnh nhân vừa tỉnh, đầu óc chưa ổn định.” Tôi cười nhạt: “Còn camera góc tủ thờ?” Lan Chi quay sang, chấm đèn đỏ vẫn nhấp nháy. Sắc mặt cô ta trắng bệch.
Công an thu giữ ống tiêm, lọ thuốc, hồ sơ giả, hộp mực, điện thoại. Lan Chi nói: “Tôi chỉ là đối tác cũ đến thăm.” Nhưng Khang bật lên: “Cô đừng đổ hết! Chính cô bảo nó chết thì xưởng may mới sang tay, chính cô chuẩn bị giấy tờ!” Luật sư bố tôi mở laptop, bấm phát đoạn ghi âm: giọng Lan Chi “xử lý nó trong 48 giờ”, giọng Khang run “giấy tờ đã xong chưa?”, giọng Lan Chi về việc dựng công nợ, ép chuyển nhượng xưởng. Căn phòng im phăng phắc. Lan Chi đứng cứng, nói: “Đoạn này có thể bị cắt ghép.” Luật sư bình thản: “Bản gốc đã gửi từ thiết bị ghi âm có thời gian địa điểm.” Bà Xuân thấy không cứu được, lập tức đổi giọng khóc: “Tôi già rồi, tôi có biết gì đâu, tất cả là thằng Khang với con Chi.” Minh Tú lấy điện thoại cũ đưa cho công an: “Trong này có đoạn mẹ với anh Khang bàn ở bếp.” Bà Xuân ngã xuống ghế, không nói được gì.
Bác sĩ Lợi đặt kết quả xét nghiệm: “Mẫu máu của Hoài An có tồn dư an thần liều cao, không thuộc phác đồ bệnh viện.” Minh Khang quỳ xuống bên giường, nắm tay tôi: “An, dù sao mình cũng là vợ chồng, em tha cho anh một lần được không? Anh bị ép, anh nợ nần quá.” Tôi nhìn hắn, không còn đau, chỉ thấy mệt: “Lúc anh cầm kim tiêm đứng trước giường tôi, anh có nhớ tôi là vợ anh không?” Khang cúi đầu, không đáp.
Lan Chi cố giữ bình tĩnh, nhưng khi mức án đề nghị, gương mặt tái đi. Thanh Hương khai nhanh, thừa nhận không có chứng chỉ y tá, chỉ được thuê để theo dõi và đưa thuốc. Minh Khang khai gần như toàn bộ. Bà Xuân bị điều tra, ngồi lặng lẽ trước bàn làm việc, có lúc nhìn tôi muốn nói gì nhưng rồi cúi xuống. Chỉ có Minh Tú được xem xét giảm nhẹ, vì đã đứng ra nói thật. Cậu đến gặp tôi, vết bầm chưa tan: “Em xin lỗi chị vì đã không lên tiếng sớm hơn.” Tôi không trách cậu. Có những người không đủ mạnh để chống lại cái sai ngay từ đầu, nhưng họ vẫn có thể chọn đúng ở thời điểm cuối.
Thủ tục ly hôn diễn ra nhanh. Ký vào giấy tờ, tôi không thấy nhẹ nhõm, cũng không thấy đau, chỉ là cảm giác trống rỗng bình lặng như khép lại cánh cửa đã mở quá lâu. 10 tỷ vẫn nguyên vẹn, không ai trong nhà chồng chạm vào. Tôi giữ một phần ổn định công việc, phần còn lại lập quỹ nhỏ mang tên bố mẹ mình – giúp những người phụ nữ giống tôi từng đứng giữa im lặng hay lên tiếng, có thêm điểm tựa.
Xưởng may được giữ lại, công nhân cũ quay về. Họ không hỏi nhiều, chỉ nói: “Chị còn ở đây là tụi em yên tâm.” Phiên tòa kết thúc, Minh Khang nhìn tôi một lần: “Anh sai rồi, An.” Tôi lắc đầu: “Anh không sai một lần. Anh đã chọn sai từ lúc coi mạng sống của vợ rẻ hơn 10 tỷ.” Bà Xuân bật khóc xin tha thứ, nhưng tôi không quay lại. Tha thứ không có nghĩa là phải tiếp tục giữ một mối quan hệ đã mục rỗng từ bên trong.
Một buổi sáng, tôi đứng trước cổng xưởng, bảng hiệu được lau lại sạch sẽ. Ánh nắng không quá chói, chỉ vừa đủ để mọi thứ hiện ra rõ ràng. Tôi đứng nhìn một lúc lâu, thấy lòng mình nhẹ hơn trước. Sau cơn hôn mê ấy, tôi không chỉ tỉnh lại khỏi thuốc độc, tôi tỉnh khỏi một cuộc hôn nhân mà mình từng cố giữ bằng mọi cách. Có những người chỉ khi đi qua ranh giới giữa sống và chết mới hiểu điều gì thực sự đáng giữ lại. Và có lẽ điều quan trọng nhất là: có những người chỉ thật sự sống lại sau khi dám chôn đi người từng khiến mình chết trong lòng.





