SANG CÁT CHO VỢ CŨ SAU 3 NĂM, THƯỢNG TÁ CHẾT LẶNG KHI BỨC DI ẢNH TỰ RƠI XUỐNG… BỐ VỢ QUỲ GỐI NÓI RA SỰ THẬT

SANG CÁT CHO VỢ CŨ SAU 3 NĂM, THƯỢNG TÁ CHẾT LẶNG KHI BỨC DI ẢNH TỰ RƠI XUỐNG… BỐ VỢ QUỲ GỐI NÓI RA SỰ THẬT
Tôi là Nam, năm nay 55 tuổi, vừa nghỉ hưu với quân hàm thượng tá. Hôm nay tôi không muốn kể công trạng gì, chỉ muốn trả lại thanh danh cho người vợ đã mất của mình – chị Thanh.
Hôm ấy là ngày xả tang ba năm cho Thanh. Tôi làm mọi thứ đơn giản thôi, vì chị ấy lúc sống vốn ghét hình thức. Bé An lúc đó vừa tròn ba tuổi, nó nép sát bên chân tôi, thi thoảng ngẩng lên nhìn ảnh mẹ rồi lại nhìn bố. Bố Sáu – bố ruột của Thanh – ngồi lặng lẽ ở góc nhà, trước mặt có chén nước nhưng cả buổi chẳng động đến. Tôi tưởng ông chỉ buồn nhớ con gái, nhưng sau này mới biết nỗi buồn của ông sâu hơn nhiều.
Chị Liễu bước vào nhà, tay xách túi trái cây, miệng nói lớn: “Nam về rồi à? Hôm nay để chị lo giúp.” Bà đặt túi xuống rồi đi thẳng lên bàn thờ, cầm bát chè đặt cạnh ảnh Thanh đem ra chỗ khác. Tôi hỏi: “Chị để bát chè đi đâu vậy?” Bà đáp: “Người chết rồi, thích gì nữa.” Tôi cầm bát chè đặt lại vị trí cũ. “Nhà tôi lúc sống thích món này lắm.”
Bé An bỗng kéo tay áo tôi, thì thầm: “Bố ơi, mẹ không thích bà Liễu đứng gần bàn thờ.” Tôi cúi xuống hỏi, nó chỉ tay lên ảnh mẹ rồi chỉ sang chị Liễu: “Mẹ không thích.” Câu nói trẻ con khiến cả nhà im bặt một lúc. Chị Liễu quay phắt lại: “Con nít biết gì mà nói linh tinh.” Tôi bế An lên: “Nó còn nhỏ, chị đừng trách.”
Đến lúc làm lễ, chị Liễu bắt đầu nhắc chuyện “nợ nần”. Bà nói Thanh lúc sống vay tiền chữa bệnh, sinh con, bà giữ giấy ba năm nay. Nghe xong tôi nóng ran trong người. Bà rút ra một phong bì, bên trong là tờ giấy nợ có chữ ký của Thanh và tên bố Sáu làm chứng. Tôi cầm tờ giấy, tay không run. Chữ viết cứng ngắc, hoàn toàn không giống nét chữ của vợ tôi. Tôi hỏi ai viết, chị Liễu đáp: “Tôi viết hộ vì nó yếu quá.” Tôi hỏi ai chứng kiến, bà quay sang bố Sáu. Bố Sáu ngẩng phắt đầu lên, nhưng chị Liễu đã nói trước: “Ông ký làm chứng rồi còn gì.”
Tôi nhìn kỹ tờ giấy, dưới chữ ký Thanh còn có tên bố Sáu. Tôi hỏi ông: “Bố, chuyện này là sao?” Bố Sáu run run: “Nam ơi, bố có lỗi với con Thanh.” Chỉ một câu thôi mà tôi cảm giác như có tảng đá đè xuống ngực.
Tôi đặt tờ giấy nợ cạnh bát chè của Thanh. “Chị muốn gì?” – tôi hỏi chị Liễu. Bà đáp: “Chú trả tiền cho tôi.” Tôi hỏi tiếp: “Ngày 12 tháng 5 năm ấy Thanh ở đâu?” Bà nói ở nhà. Bố Sáu ngẩng lên: “Không phải. Hôm đó con Thanh ở viện.” Tôi ngạc nhiên: “Sao con không biết?” Bố im lặng. Tôi quay sang chị Liễu: “Chị nói Thanh vay tiền ở nhà buổi chiều, bố Sáu lại bảo chiều hôm đó nó vẫn ở viện. Vậy ai nhớ sai?” Bà đáp: “Ông Sáu già rồi, nhớ nhầm thôi.” Tôi hỏi: “Nếu bố nhớ sai cả chuyện con gái có ở nhà hay không, chị vẫn dùng tờ giấy này đòi tiền?”
Tôi hỏi bố Sáu: “Bố, trong túi bố có gì?” Ông lắc đầu: “Chưa phải lúc. Làm lễ cho xong đã.” Tôi hiểu ông đang sợ mọi thứ vỡ òa ngay trước bàn thờ. Chị Liễu chen vào: “Ông Sáu đừng làm rối.” Tôi lạnh lùng: “Chị để bố tôi yên.”
Bố Sáu kéo tay tôi: “Thôi con, làm lễ trước đã.” Tôi hỏi ông có sợ chị Liễu không, ông không trả lời. Tôi hỏi ông cho xem trong túi, ông vẫn lắc đầu. “Vì có những thứ đưa ra, người chết được minh oan nhưng người sống sẽ đau thêm.” Tôi nói con chịu được. Ông nhìn tôi buồn bã: “Con nói vậy vì con chưa biết.”
Tôi hỏi bố: “Từ ngày Thanh mất đến nay, ngoài quê người ta nói gì về con bé?” Bố cúi đầu: “Người ta bảo nó vay nợ, làm khổ nhà chồng, có chồng làm sĩ quan mà không biết giữ gìn thể diện.” Chị Liễu đứng bên: “Có lửa mới có khói.” Tôi quay sang: “Chị có thổi khói không?” Bà sững người.
Bố Sáu kể tiếp: “Bố định nói nhiều lần, nhưng Thanh dặn: ‘Anh Nam ở đơn vị bận lắm, con nói anh ấy sẽ bỏ việc về. Rồi người ta đồn anh ấy vì vợ con mà không lo nhiệm vụ.’” Nghe đến đó tôi nghẹn họng. “Vậy bố chịu để người ta nói xấu con gái mình?” Bố nhìn tôi: “Bố nghĩ nó mất rồi thì thôi, nói thêm cũng không sống lại. Nhưng càng im, người ta càng nói.”
Tôi hỏi về cuốn sổ trong túi. Bố gật đầu: “Có thứ nó để lại. Nhưng nó dặn chỉ đưa khi con bình tĩnh.” Tôi cười nhạt: “Bây giờ bố thấy con bình tĩnh chưa?” Ông lắc đầu: “Chưa.”
Chị Liễu lại chen: “Ông Sáu đừng để chú Nam hiểu lầm. Con Thanh khổ là tại số nó.” Tôi hỏi: “Chị biết nó bệnh gì không?” Bà đáp: “Tôi không phải bác sĩ.” “Không biết bệnh gì nhưng biết nó cần tiền đến mức vay cả đống?” Bà im thin thít.
Tôi đặt tờ giấy nợ ra giữa bàn, đặt cạnh giấy hẹn khám bệnh ngày 12, phiếu gửi tiền và cuốn sổ ghi chép của bố Sáu ngày 18. “Giấy nợ ghi ngày 12, Thanh vay ở nhà. Bố nói ngày đó nó ở viện. Giấy hẹn khám cũng chứng minh điều đó. Cuốn sổ ghi ngày 18 mới ký xác nhận. Tờ giấy này ngày tháng không khớp, nội dung không khớp, người ký cũng đáng ngờ.”
Ông trưởng tộc cầm tờ giấy xem kỹ, hỏi chị Liễu: “Sao ngày tháng lệch vậy?” Bà ấp úng: “Lâu rồi, ai nhớ nổi.” Tôi hỏi: “Không nhớ ngày đưa tiền, không nhớ ngày nhận, nhưng lại nhớ rất rõ để đem giấy ra đúng ngày xả tang vợ tôi?”
Bố Sáu đứng dậy, đi đến bàn thờ thắp hương, tay run run. Ông nhìn ảnh Thanh thì thầm nói :…………………………
**……………………………………………**
**Mời quý đọc giả đọc phần PHẦN 2 của câu chuyện**
**TẠI ĐÂY 👇👇**
Bố Sáu đứng dậy, đi đến bàn thờ thắp hương, tay run run. Ông nhìn ảnh Thanh thì thầm: “Con ơi, bố xin lỗi. Hôm nay bố lại để người ta nói con trước mặt chồng con.” Tôi lạnh sống lưng. “Bố, ai nói Thanh như vậy?” Bố không trả lời trực tiếp, nhưng ánh mắt ông hướng về một phía. Chị Liễu đặt tay lên ngực: “Ông nhìn tôi làm gì?”
Bố Sáu chỉ nói: “Bố có lỗi với con gái mình.”
Tôi hỏi: “Cuốn nhật ký bìa xanh đâu?” Bố nhìn lên bức di ảnh: “Sau lưng ảnh của nó.” Tôi bước lên bàn thờ, tháo khung ảnh ra. Tay tôi run run. Khi gỡ tấm bìa sau, một cuốn sổ mỏng được bọc nilon ép sát phía sau. Tôi cầm lên. Chị Liễu lùi lại một bước. Mở trang đầu, Thanh viết: “Cho anh Nam và cho con.”
Tôi đọc đến đó thì dừng, gấp sổ lại. “Cuốn sổ này là của vợ tôi. Tôi không đọc hết trước mặt mọi người.”
Trong sổ kẹp một mảnh giấy nhỏ: “Bố ơi, nếu một ngày anh Nam mở được cuốn sổ này, bố nói với anh ấy đừng giận con. Khi nào anh ấy bình tĩnh, bố hãy cho anh ấy biết.” Bố Sáu khóc: “Bố đọc rồi, bố không dám đưa. Sợ con đau, sợ con giận nó.” Tôi nói: “Con không giận Thanh.”
Tôi mở vài trang giữa, đọc to một số đoạn: “Hôm nay anh Nam gọi, em nói em ổn. Nói xong em thấy có lỗi nhưng không muốn anh nghe giọng em yếu.” “Tiền anh gửi chắc chưa tới. Em không muốn hỏi chị Liễu nữa. Hỏi một lần chị ấy bảo em làm như chị ấy ăn của em.” Mọi người trong nhà im lặng. Ông trưởng tộc cúi đầu.
Tôi đóng sổ lại: “Đủ rồi. Những dòng còn lại tôi đọc riêng.”
Chị Liễu càu nhàu: “Chú chỉ đọc chỗ có lợi cho chú.” Tôi đáp: “Không, tôi đang trả lại tiếng nói cho vợ tôi.”
Tôi đặt giấy hẹn khám ngày 12 cạnh tờ giấy nợ. “Cùng ngày, cùng buổi chiều, một bên nói vợ cháu ở nhà vay tiền, một bên là giấy hẹn khám bệnh viện.” Chị Liễu ấp úng: “Đi khám xong về ký thì có gì lạ?” Tôi hỏi: “Lúc nãy bà nói nó ở nhà cả buổi chiều, giờ lại thành đi khám xong về?”
Tôi nói với ông trưởng tộc: “Bác, cháu không muốn ồn ào. Cháu chỉ muốn giấy nợ này không được công nhận. Danh dự của Thanh không ai được phép chà đạp thêm nữa.” Ông trưởng tộc gật đầu.
Tôi quay sang chị Liễu: “Chị có từng thương nhà tôi một ngày nào không? Tôi cần chị nhìn thẳng vào ảnh vợ tôi mà nói thật: tiền tôi gửi, chị có đưa đủ cho Thanh không?” Bà không dám nhìn ảnh. Tôi hỏi lại ngày cụ thể. Cuối cùng bà cũng phải thừa nhận: “Tôi giữ một phần… để mua đồ cho nó.” Bố Sáu bật khóc: “Bà không nói vậy lúc đó!”
Thằng Quý – con trai chị Liễu – vừa bước vào, nghe được hết. Nó hỏi: “Mẹ giữ tiền của thím Thanh à?” Rồi hỏi tiếp: “Tiền mẹ cho con mấy năm nay có phải là tiền của thím không?” Chị Liễu im lặng. Nó gặng: “Mẹ trả lời đi.” Bà cuối cùng cũng phải nói: “Mẹ mượn tạm.” Quý hỏi: “Xoay lại chưa?” Bà im thin thít.
Quý nói lớn: “Mẹ bắt người ta trả nợ trong khi mẹ còn chưa trả tiền cho người ta.” Chị Liễu định tát con, tôi giữ tay lại: “Trước bàn thờ Thanh, đừng đánh ai nữa.”
Ông trưởng tộc đưa hương cho bà: “Cô thắp cho con Thanh một nén, nói với nó một câu cho phải lẽ.” Bà cầm hương, đứng trước ảnh rất lâu, giọng run run: “Tôi có giữ một phần tiền Nam gửi, chưa đưa đủ. Tôi đưa giấy nợ ra hôm nay làm con bé mang tiếng. Tôi xin lỗi.”
Tôi không thấy hả hê, chỉ thấy muộn màng. Muộn quá rồi. Thanh không còn ở đây để nghe.
Tối hôm đó, tôi ngồi với bố Sáu trước bàn thờ. Tôi chưa dám đọc tiếp nhật ký. “Con sợ đọc tiếp.” Bố bảo: “Bố cũng sợ.” Tôi giữ cuốn nhật ký trong ngăn tủ gần bàn thờ, nói với bố: “Những dòng này con sẽ giữ cho An. Khi nó lớn, con sẽ cho nó đọc. Thà nó buồn vì biết mẹ nó tốt, còn hơn lớn lên nghe người ta nói xấu mẹ.”
Một hôm An hỏi: “Bố ơi, mẹ con có xấu không?” Tôi bế con: “Mẹ con không xấu, mẹ là người tốt nhất.” Nó hỏi sao người ta lại nói mẹ. Tôi đáp: “Vì có người nói chưa đúng. Bố sẽ sửa lại.” Nó hỏi mẹ có thương con không. Tôi cười: “Mẹ thương con nhiều lắm. Mẹ đã chờ con bảy năm trời.” An xòe bàn tay đếm rồi nói: “Nhiều hơn tay con.” Lần đầu tiên sau nhiều ngày, tôi cười được.
Tôi đưa bố Sáu và An ra thăm mộ Thanh vào chiều hôm sau. Mang theo bó hoa trắng, cuốn nhật ký và bát chè nhỏ. An đặt chè xuống: “Mẹ ơi, con là An.” Tôi đặt cuốn nhật ký xuống mộ một lúc rồi cầm lên, thì thầm: “Anh xin lỗi, anh đến muộn. Anh đã đọc sổ của em, anh không trách em nữa. Có trách thì anh chỉ trách mình đã không nghe được những điều em không nói.” An nắm chặt tay tôi.
Từ hôm ấy, mỗi khi ai nhắc đến Thanh, tôi không để họ gọi là “người đàn bà nợ nần”. Tôi nói rõ: Thanh là vợ tôi, là mẹ của An, là người đã giữ con lại bằng tất cả sức lực cuối cùng của mình. Chừng đó là đủ.
Có những lời xin lỗi nói ra khi người cần nghe đã không còn. Nhưng người sống vẫn phải tiếp tục, mang theo vết đau và cả sự thật. Tôi không sống để căm ghét ai. Tôi sống để nuôi An khôn lớn, chăm sóc bố Sáu, và giữ cho tên Thanh luôn trong sạch. Chị Liễu đã trả giá bằng danh dự, bằng sự mất lòng tin của chính con trai mình, và không còn được mọi người trong họ tin tưởng như trước. Vậy là đủ.

Bài viết mới cập nhật:

Chia sẻ bài viết:

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!