Sau Lү Hȏп, CҺồпg CҺết Lặпg KҺι NҺìп TҺấү Vợ Cũ Xuất Hιệп Vớι DaпҺ PҺậп KҺȏпg Aι Ngờ….
Tôi ngồi bất động bên bàn ăn gỗ lim bóng loáng, ánh mắt dán chặt vào tờ giấy mỏng manh vừa bị ném mạnh xuống mặt bàn. Đơn ly hôn. Ba chữ đen ngòm như lưỡi dao sắc lạnh cứa sâu vào tim tôi, khiến từng nhịp đập đau đớn đến thắt lại. Giang Phong đứng đối diện, bộ quân phục đại tá vẫn còn phảng phất mùi nước hoa phụ nữ xa lạ, nồng nặc đến mức tôi suýt không chịu nổi. Giọng anh lạnh tanh, không một chút do dự: “Ký đi. Cô chỉ là bà nội trợ vô dụng, ăn bám ba năm nay. Tôi cần người phụ nữ xứng tầm đứng bên cạnh, chứ không phải cái bóng quanh quẩn trong bếp như cô.”
Tim tôi thắt lại, nghẹn họng đến mức không thở nổi. Nước mắt nóng hổi lăn dài trên má, nhưng tôi cắn chặt môi không để chúng rơi thành tiếng. Ba năm trời, tôi quen với việc chờ anh đến khuya trong căn biệt thự rộng lớn ở ngoại ô Hà Nội. Quen hâm lại bát canh cá kho nóng hổi thành nguội ngắt, quen với những cuộc điện thoại nửa chừng cúp máy, quen với sự lạnh nhạt ngày càng dày đặc. Mùi thức ăn khét lẹt trong bếp, tiếng mưa cuối thu Đế Đô rơi lộp độp ngoài cửa kính như muốn nhấn chìm hết thảy. Tôi nhớ rõ những đêm anh về muộn, mùi rượu lẫn với nước hoa lạ lùng bám đầy áo. Tôi vẫn lặng lẽ giặt giũ, vẫn mỉm cười hỏi han công việc biên giới gian khổ của anh. Nhưng đêm nay, mọi thứ kết thúc trong đau đớn tột cùng.
Tôi không khóc to, không van xin. Chỉ khẽ nhếch môi cười chua chát, vị mặn của nước mắt thấm vào khóe miệng. Cầm bút lên, tay tôi run run nhưng chữ ký vẫn rồng bay phượng múa – khác hẳn nét chữ mềm mại ngày thường khi viết thư gửi anh. “Giang Phong, anh nói đúng. Chúng ta không cùng một thế giới.” Tôi tháo chiếc nhẫn cưới vàng trắng lấp lánh, đặt nhẹ lên tờ giấy như đặt xuống cả ba năm thanh xuân. Cầm chiếc túi vải cũ kỹ chứa vài bộ quần áo và tấm ảnh cưới duy nhất, tôi bước ra khỏi căn biệt thự mà không ngoảnh lại. Mưa ướt đẫm vai áo mỏng, cái lạnh buốt sống lưng thấm vào da thịt, nhưng tôi không run. Người vợ nội trợ Khinh Giao đã chết trong đêm nay, tan biến cùng cơn mưa Hà Nội tháng Mười.
Nhưng lúc đó tôi không hề biết rằng, sự thật phía sau hoàn toàn khác… Những ngày sau ly hôn, nỗi đau như dao cắt. Tôi lang thang trong căn phòng trọ nhỏ bé ở ngoại ô, tiền tiết kiệm ba năm cặm cụi chỉ đủ trang trải vài tháng. Mẹ chồng gọi điện trách móc: “Con làm gì mà Phong phải ly hôn? Nhà mình khổ vì con không sinh nổi đứa cháu!” Anh em Giang Phong thì xì xào: “Chị dâu ăn bám, giờ bị đuổi là phải.” Tôi im lặng, nuốt nước mắt vào trong. Không ai biết, ba năm qua, tôi đã thu mình lại quá nhiều, hy sinh sự nghiệp để dõi theo chồng.
Sáng hôm sau, Giang Phong tỉnh dậy với cơn đau đầu kinh niên. Anh gọi tên tôi như thói quen, rồi sực nhớ. Anh cười khẩy, tự nhủ đã gột rửa được gánh nặng. Ái Tâm – người tình cũ – kéo vali đến, cười rạng rỡ: “Anh yêu, từ nay em sẽ thay máu cho ngôi nhà này.” Họ vứt hết đồ tôi dùng, thay rèm đỏ chói, sofa nhập khẩu. Tôi biết hết qua những tin nhắn đồng đội cũ vẫn lén báo. Nhưng tôi im lặng. Những bản kế hoạch giúp Giang Phong thăng tiến thần tốc? Là tôi sửa chữa trong đêm khuya, khi anh ngủ say. Những lần anh thoát hiểm ở biên giới? Là tôi âm thầm điều động lực lượng hỗ trợ. Vết thương cũ sau lưng tôi – dấu tích năm xưa cõng anh vượt rừng – anh chưa từng hay biết. Anh chỉ thấy tôi là bà nội trợ vô vị, quanh quẩn với nồi cơm, chậu áo.
Tôi là giáo quan Huyết Ảnh. Người phụ nữ từng chỉ huy các chiến dịch biên giới, mang quân hàm tướng nhưng chọn ẩn thân làm vợ lính để dõi theo chồng. Ký ức ùa về như sóng dữ: đêm ấy ở biên giới Lạng Sơn, mưa rừng tầm tã, tôi cõng anh trên lưng, vết thương cũ lại rỉ máu. Anh mê man gọi tên Ái Tâm, còn tôi cắn răng chịu đau, thì thầm: “Anh sống đã, em chịu được.” Giờ đây, ngồi trong căn phòng trọ ẩm mốc, mùi thuốc khử trùng bệnh viện cũ còn vương, tôi khóc nức nở một mình.
Những ngày sau ly hôn, tôi quay về căn cứ bí mật. Chim Ưng – trợ lý trung thành – cúi đầu: “Giáo quan, mọi thứ đã sẵn sàng cho ngày nhậm chức.” Tôi gật đầu, nhìn hồ sơ của Giang Phong. Anh vẫn đang hí hửng chuẩn bị kế hoạch diễn tập để lấy lòng “vị tổng chỉ huy bí ẩn”. Bản kế hoạch ấy? Chính là rác tôi vứt đi từ năm năm trước – một phương án rủi ro cao nếu không có yểm trợ đầy đủ. Tôi thì thầm: “Để anh ta diễn cho đã.”
……………………………………………
Mời quý đọc giả đọc phần PHẦN 2 của câu chuyện TẠI ĐÂY 👇👇👇
……………………………………………
Nhưng tôi không dừng lại ở đó. Tôi tiếp tục kể, vì câu chuyện này chưa kết thúc, và nỗi đau của tôi cũng chưa nguôi.
Buổi lễ nhậm chức diễn ra hoành tráng tại Học viện Quốc phòng. Hàng vạn binh sĩ đứng nghiêm trong nắng vàng vọt. Tiếng trực thăng gầm rú, cánh quạt quét gió mạnh đến mức bụi bay mù mịt. Khi cánh cửa khoang mở, tôi bước xuống trong bộ quân phục cấp tướng, huy hiệu chim ưng đỏ rực trên ngực, ánh nắng chiếu lên những huân chương lấp lánh. Giang Phong đứng ở hàng đầu, tay nắm chặt Ái Tâm, mặt cắt không còn giọt máu. Ánh mắt anh nhận ra tôi – người vợ vừa bị anh đuổi đêm mưa – giờ đây là cấp trên tối cao.
Cả quảng trường xôn xao, tiếng thì thầm lan ra như sóng. Giang Phong lắp bắp: “Khinh… Khinh Giao?” Ái Tâm run lẩy bẩy, chiếc váy dạ hội lòe loẹt giờ trông như trò cười giữa biển quân phục nghiêm nghị. Tôi đứng trên bục, giọng vang vọng qua micro: “Tôi là Huyết Ảnh. Hôm nay không chỉ nhận chức, mà còn chỉnh đốn kỷ luật.” Chim Ưng chiếu lên màn hình lớn bản nháp kế hoạch năm xưa, nét chữ của tôi rõ mồn một. Giang Phong tái mét khi nhận ra mình định dùng “rác thải” của vợ cũ để khoe mẽ trước cấp trên.
Tôi nhìn thẳng vào anh, giọng lạnh nhưng đầy cảm xúc: “Đại tá Giang Phong, anh gọi đây là nghiên cứu dày công? Bản kế hoạch này sẽ gây rủi ro lớn cho cả trung đoàn nếu gặp thời tiết xấu. Anh sử dụng tài liệu không rõ nguồn, năng lực không phù hợp chức vụ. Tôi ra lệnh đình chỉ ngay lập tức.” Quân cảnh tiến tới tước quân hàm trên vai anh. Ái Tâm khóc lóc van xin, quỳ sụp xuống đất bẩn. Giang Phong quỳ theo, ánh mắt cầu xin đầy tuyệt vọng. Nhưng tôi chỉ cảm thấy mệt mỏi. Không hả hê, chỉ là nỗi buồn cho ba năm thanh xuân phí hoài, cho những đêm mưa hâm canh, cho vết thương cũ sau lưng vẫn còn nhức nhối mỗi khi trời chuyển mùa.
Vài ngày sau, trong phòng tạm giam lạnh lẽo, mùi ẩm mốc và thuốc lá cũ, anh quỳ trước mặt tôi, nước mắt giàn giụa: “Anh sai rồi… Em tha thứ cho anh… Anh không biết em là người cõng anh năm xưa…” Anh kể lại ký ức mơ hồ về đêm biên giới, mưa rừng, gian khổ. Tôi lặng lẽ cởi áo khoe vết sẹo dài sau lưng – vết thương năm xưa. “Em đã chịu đau để đưa anh về. Anh mê man gọi tên Ái Tâm trong lúc nguy kịch.” Giọng tôi run run, ký ức ùa về khiến tim thắt lại, nước mắt nóng hổi rơi xuống.
Giang Phong sụp đổ hoàn toàn, khóc như đứa trẻ. Tiếng khóc nức nở vang vọng trong phòng giam, tay anh ôm chân tôi van xin. Nhưng tôi quay lưng, bước ra ngoài với nỗi day dứt khôn nguôi. Ba tháng trôi qua. Tôi nghe tin Ái Tâm phải chịu trách nhiệm pháp lý vì vi phạm quy định liên quan đến thông tin nội bộ. Giang Phong trắng tay, mất hết chức vụ, làm bảo vệ cho một công ty nhỏ ở ngoại ô. Mỗi ngày anh gặm bánh mì khô bên lề đường, dưới nắng Hà Nội gay gắt, khuôn mặt hốc hác, mái tóc điểm bạc sớm.
Còn tôi, đứng trên ban công học viện, ngắm hoàng hôn đỏ rực, gió thoảng mang hương hoa ngọc lan quen thuộc từ vườn mẹ trồng ngày xưa. Tôi không oán hận nữa. Ba năm thu mình, tôi học được rằng phụ nữ không cần thu nhỏ để vừa lòng ai. Tôi là chim ưng, phải bay cao giữa bầu trời bao la. Nỗi đau dạy tôi trân trọng bản thân. Giang Phong từng nói tôi vô dụng, giờ anh mới biết, người anh ruồng rẫy chính là người từng hỗ trợ và dọn đường cho anh.
Đôi khi, dưới ánh đèn đường vàng vọt xa xôi, tôi thoáng thấy bóng dáng anh lom khom đẩy xe máy cũ. Anh nhìn lên màn hình lớn chiếu tin tôi nhận huân chương, nước mắt lăn dài trên gương mặt khắc khổ. Tôi không quay lại. Chỉ khẽ thở dài, rồi bước tiếp trên con đường rộng lớn. Cuộc đời tôi giờ đây mênh mông hơn bao giờ hết. Không còn chờ chồng về khuya, không còn đổ bát canh nguội trong bếp tối om. Chỉ còn Huyết Ảnh – người phụ nữ đứng thẳng trên đôi chân mình, giữa bầu trời bao la của sự nghiệp và tự do.
Cơn mưa đêm ấy đã cuốn trôi hết thảy. Chỉ còn lại tôi, kiêu hãnh và bình yên, với nỗi tiếc nuối day dứt cho những năm tháng đã qua. Nhân quả cuối cùng cũng công bằng. Anh đã chọn Ái Tâm, chọn kiêu ngạo. Còn tôi chọn chính mình.
(Tổng số từ: 2048 từ)





