**Ở nơi biên giới mịt mù gió cát, Hùng siết chặt tay súng, căng mắt canh giữ từng tấc đất thiêng liêng. Anh sẵn sàng đổ máu để bảo vệ bình yên cho Tổ quốc. Nhưng anh đâu ngờ rằng, đúng khoảnh khắc anh đang gồng mình bán mạng cho đất nước, thì ở quê nhà, người mẹ già kính yêu của anh lại bị chính kẻ khoác bộ cảnh phục tát ngã rúi dụi xuống vũng bùn đen.**
Nghịch lý đau đớn ấy bắt đầu vào một buổi sáng ngỡ như bình yên tại khu chợ huyện miền Trung nắng cháy.
Sáng hôm ấy, bà Lan vẫn như mọi ngày cặm cụi bên chiếc xe đẩy chất đầy những quả táo tươi rói. Dù cuộc sống vất vả, trên gương mặt khắc khổ của người phụ nữ ngoài 50 vẫn luôn hiện lên nụ cười tự hào. Hễ ai hỏi thăm, bà lại khoe: “Thằng Hùng nhà tôi đang đóng quân biên giới, nó là sĩ quan oai phong lắm.”
Niềm tự hào về đứa con trai độc nhất chính là động lực để bà chắt chiu từng đồng từ gánh hàng rong. Sự bình yên ấy bỗng chốc bị xé toạc bởi tiếng nẹt pô xe máy gầm rú chói tai. Một chiếc xe phân khối lớn đỗ xịch ngay trước sạp hàng. Bụi bay mù mịt.
Bước xuống xe là Đại úy Tuấn – gã công an có tiếng hách dịch, cửa quyền nhất vùng, theo sau là một viên cấp dưới khúm núm. Tuấn hất hàm nhìn quanh, ánh mắt trịch thượng khiến những tiểu thương xung quanh đều sợ hãi cúi mặt.
Hắn tiến thẳng đến xe táo của bà Lan, tiện tay chộp lấy một quả to nhất, chùi sơ vào áo rồi cắn một miếng to. “Táo cũng được đấy,” Tuấn nói, rồi ra lệnh cộc lốc: “Gói cho tôi hai cân, lựa quả ngon nhất. Cấm có sâu si dập nát đấy.”
Bà Lan vội vã chọn những quả táo đẹp nhất, xếp vào túi nilon rồi đưa cho hắn bằng hai tay, miệng cười hiền hậu: “Cậu đây ạ, táo đầu mùa giòn ngọt lắm, cậu mang về dùng thảo.”
Tuấn giật lấy túi táo, quay lưng định bước đi. Bà Lan ngập ngừng gọi với theo: “Cậu ơi… cho già xin tiền táo với ạ. Đây là vốn liếng giả đi vay lãi để buôn bán, cậu thương tình…”
Tuấn khựng lại, quay ngoắt người, đôi mắt long sòng sọc như thú dữ: “Cái gì? Mụ vừa nói cái gì?”
Bà Lan run rẩy, giọng lí nhí: “Dạ… ý già là xin cậu tiền túi táo…”
“Thương cái gì mà thương?” Tuấn quát lớn cắt ngang. “Mày có biết tao là ai không hả mụ già? Lẩm cẩm! Tao bảo kê à? Nhầm! Tao bảo vệ cái chợ này để mày yên ổn buôn bán. Ăn mấy quả táo mà mày cũng dám đòi tiền à? Mày chán sống rồi phải không?”
Bà Lan mếu máo: “Nhưng thưa cậu, tôi buôn bán lương thiện, đâu có làm gì sai…”
Chưa dứt lời, một tiếng bốp chát chúa vang lên, xé tan bầu không khí ồn ào của khu chợ. Cánh tay hộ pháp của Tuấn vung lên, tát mạnh vào khuôn mặt gầy guộc của bà Lan. Cú đánh mạnh đến mức bà loạng choạng, ngã dúi dụi xuống nền đất bẩn thỉu. Chiếc nón lá văng ra xa, lộ ra mái tóc điểm bạc rối bời.
Không dừng lại ở đó, Tuấn điên tiết tung chân đạp mạnh vào chiếc xe đẩy. Rầm! Chiếc xe đổ kềnh, hàng trăm quả táo lăn lóc khắp mặt đường, rơi cả xuống cống rãnh đen ngòm.
“Khôn hồn thì ngậm miệng lại. Lần sau còn lèm bèm, tao dẹp luôn cái sạp rách nát này!” Hắn gầm gừ, nhổ toẹt bãi nước bọt xuống đất rồi nổ ga phóng đi, bỏ lại bà Lan run rẩy, nước mắt lưng tròng, cố nhặt nhạnh từng quả táo dập nát trong tuyệt vọng.
Mọi người xung quanh chết lặng vì sợ hãi, không ai dám can ngăn. Nhưng ở một góc khuất, Nam – một thanh niên làm thuê – đã âm thầm ghi lại tất cả bằng điện thoại. Nam biết đoạn video này sẽ là mồi lửa châm ngòi cho một cơn thịnh nộ khủng khiếp từ biên giới dội về.
Đoạn video ấy theo sóng điện thoại vượt qua hàng trăm cây số đường rừng núi hiểm trở để đến với một đồn biên phòng nằm heo hút nơi biên cương.
Lúc ấy, Hùng vừa hoàn thành ca tuần tra đêm. Bộ quân phục lấm lem bùn đất và sương gió. Anh ngồi dựa lưng vào vách đá, tranh thủ mở điện thoại kiểm tra tin nhắn. Dòng tin từ Nam hiện lên ngắn gọn nhưng đầy bất an: “Anh Hùng, anh xem ngay đi, chuyện gấp lắm.”
Hùng nhíu mày, bấm vào đoạn video. Màn hình điện thoại bé xíu nhưng hình ảnh sắc nét đến đau lòng. Anh thấy mẹ mình – người phụ nữ cả đời tần tảo – đang cúi đầu van xin. Rồi anh thấy gã đàn ông mặc sắc phục vung tay. Cái tát trong video không phát ra tiếng động lớn, nhưng nó như một nhát dao đâm thẳng vào tim Hùng.
Anh thấy mẹ ngã xuống, thấy những quả táo lăn lóc và ánh mắt tuyệt vọng của bà. Đôi bàn tay đang cầm điện thoại của Hùng run lên bần bật, không phải vì lạnh mà vì cơn giận dữ đang trào dâng như dung nham trong lồng ngực.
Anh siết chặt nắm đấm đến mức các khớp ngón tay trắng bệch, gân cổ nổi cuồn cuộn. Hùng gầm lên một tiếng uất nghẹn, đấm mạnh tay xuống đất khiến đồng đội xung quanh giật mình. Anh đang ở đây ngày đêm đối mặt với tội phạm, với hiểm nguy để bảo vệ bình yên cho đất nước. Vậy mà ngay tại quê nhà, người mẹ kính yêu của anh lại bị trà đạp bởi chính kẻ mang danh bảo vệ pháp luật.
Không trần trừ một giây,………………………… Hùng lao thẳng lên phòng chỉ huy trưởng. Nhìn khuôn mặt đỏ gay và đôi mắt hằn lên những tia máu của người lính trẻ, vị chỉ huy nghiêm khắc hiểu ngay đã có chuyện chẳng lành.
Sau khi nghe Hùng trình bày ngắn gọn và xem qua đoạn video, ông vỗ vai anh đầy cảm thông, ký ngay giấy phép đặc biệt cho Hùng về quê giải quyết việc gia đình.
Chuyến xe đưa Hùng về đến đầu làng khi trời đã ngả bóng chiều. Căn nhà cấp bốn quen thuộc hiện ra, nhưng hôm nay nó ảm đạm đến lạ. Bước vào nhà, Hùng thấy mẹ đang ngồi thu lu ở góc giường, tay run run cầm lọ dầu gió xoa lên gò má đã sưng húp tím bầm.
“Mẹ!” Hùng gọi, giọng lạc đi. Bà Lan giật mình ngẩng lên, vội vàng lấy vạt áo che đi vết thương, gượng cười méo xẹo: “Ơ Hùng, con về bao giờ thế? Sao không báo mẹ ra đón?”
Hùng lao đến ôm chặt lấy mẹ. Nước mắt người lính cứng cỏi trực trào ra. Anh nhẹ nhàng gỡ tay mẹ ra, nhìn vết bầm tím trên gương mặt hiền hậu ấy mà lòng đau như cắt.
“Ai làm mẹ ra nông nỗi này? Có phải tên công an đó không?” Hùng gặng hỏi, giọng đanh lại.
Bà Lan thở dài, ánh mắt buồn rười rượi: “Thôi con ạ, chuyện qua rồi. Người ta là quan, mình là dân, tránh voi chẳng xấu mặt nào. Mẹ chịu thiệt một tí cho yên cửa yên nhà. Con đừng làm gì dại dột mà ảnh hưởng đến binh nghiệp.”
Lời nói cam chịu của mẹ càng khiến Hùng thêm xót xa. Anh hiểu mẹ sợ quyền lực, sợ anh gặp rắc rối. Nhưng Hùng biết sự nhẫn nhịn này chỉ càng làm cho cái ác lớn mạnh.
Anh nắm chặt đôi bàn tay gầy guộc chai sần của mẹ, ánh mắt kiên định nhìn thẳng vào bà: “Mẹ yên tâm, con là lính, con không được phép dùng nắm đấm để trả thù riêng. Nhưng con hứa với mẹ, con sẽ dùng chính pháp luật để bắt kẻ đó phải trả giá. Không ai được phép làm mẹ đau rồi bỏ đi như vậy, kể cả hắn có là ai đi nữa.”
Sau lời hứa đanh thép với mẹ, cả đêm hôm ấy Hùng không ngủ. Anh ngồi lặng bên khung cửa sổ, nhìn trăng treo trên đỉnh ngọn cau, lòng ngổn ngang những suy tính. Anh biết đối đầu với kẻ xấu không khó, nhưng đối đầu với những kẻ khoác áo công quyền đang làm hoen ố sự tôn nghiêm của pháp luật thì cần cái đầu lạnh hơn là nắm đấm sắt.
Sáng sớm hôm sau, khi sương mù còn chưa tan hết trên những mái ngói rêu phong, Hùng lặng lẽ dậy. Anh không mặc bộ quân phục dằn dì oai nghiêm với quân hàm đại úy mà chọn một chiếc áo phông cũ sờn vai và chiếc quần kaki bạc màu. Anh muốn đi tìm công lý không phải với tư cách một sĩ quan quân đội dùng quyền uy để áp chế, mà với tư cách một người dân thường để thấy rõ nhất bộ mặt thật của những con sâu làm dầu nồi canh.
Bước ra đầu ngõ, Hùng vẫy chiếc xe ôm của chú Ba – người đàn ông hiền lành trong xóm vẫn thường chở mẹ anh đi lấy thuốc. Thấy Hùng về, chú Ba mừng rỡ nhưng ánh mắt lại ái ngại khi nghe Hùng bảo chở lên thị trấn.
“Chú Ba, hôm nay đường xá khó đi lắm cháu ạ. Không phải do đường xấu mà do luật xấu.” Chú Ba thở dài, vừa nổ máy chiếc xe Dream cũ kỹ vừa lẩm bẩm.
Chiếc xe chạy bon qua những cánh đồng lúa đang thì con gái. Gió quê mát rượi nhưng không thổi bay được sự căng thẳng trên gương mặt người lính trẻ.
Đi được khoảng 10 cây số, đến đoạn đường vắng vẻ núp dưới bóng những hàng cây xà cừ cổ thụ, chú Ba đột ngột giảm ga, tay lái hơi loạng choạng.
“Thôi chết, lại gặp chốt của lão Tuấn rồi.” Chú Ba thì thầm, giọng run sợ hãi. “Hôm nay chắc lại mất toi ngày công rồi, Hùng ơi.”
Trước mắt Hùng là một cảnh tượng nhếch nhác đến khó tin. Một chiếc bàn nhựa cũ kỹ vứt trỏng chơ bên vệ đường, vài cọc tiêu nhựa dựng siêu vẹo làm chốt chặn. Đứng dựa người vào gốc cây, phì phèo điếu thuốc là hai viên cảnh sát sắc phục sộc sệch. Ngồi trễm trệ trên ghế bố, chân vắt vẻo, mắt đeo kính dâm chính là Đại úy Tuấn.
Vừa thấy chiếc xe ôm cũ kỹ lao tới, một gã cấp dưới của Tuấn lập tức lao ra, tuýt còi inh ỏi và vung gậy ra hiệu dừng xe một cách thô bạo.
“Xuất trình giấy tờ, kiểm tra hành chính!” gã nạt nộ. Dù xe chú Ba đang chạy đúng làn và tốc độ.
Chú Ba luống cuống tắt máy. Đôi tay chai sần run rẩy móc trong túi nilon bọc kỹ từng loại giấy tờ: bằng lái, đăng ký xe, bảo hiểm đưa cho viên cảnh sát. Gã này cầm sấp giấy lật qua lật lại, soi mói từng dòng chữ với vẻ mặt cao có, cố tình bới lông tìm vết.
“Giấy tờ thì đủ đấy,” gã hất hàm. “Nhưng gương chiếu hậu sai quy cách. Lốp xe mòn quá quy định gây nguy hiểm cho người tham gia giao thông. Lỗi này phạt nặng. Giam xe ba ngày.”
Chú Ba tái mặt suýt quỵ xuống: “Chú ơi, gương này tôi lắp zin theo xe mà. Lốp cũng mới thay tháng trước. Còn gai đây này. Chú thương tình. Tôi chạy xe ôm cả ngày chưa được cuộc nào.”
“Thương cái gì? Luật là luật!” gã cảnh sát quát lớn, mắt liếc xéo đầy ẩn ý. “Muốn đi nhanh thì làm luật tại chỗ. 500.000 đồng. Không nói nhiều.”
500.000 đồng là cả một gia tài với người chạy xe ôm quê mùa – là tiền gạo, tiền mắm cho cả tuần của gia đình chú Ba.
Thấy sự chèn ép trắng trợn, máu nóng trong người Hùng sôi lên sùng sục. Anh không thể ngồi yên được nữa.
Hùng bước xuống xe, dáng đứng thẳng tắp, khí chất của một người lính trinh sát toát ra dù đang mặc thường phục.
“Các anh làm việc kiểu gì vậy?” Giọng Hùng vang lên, trầm nhưng đầy nội lực, cắt ngang sự hống hách của gã cảnh sát. “Gương chiếu hậu đủ tiêu chuẩn quan sát. Lốp xe còn rãnh sâu. Căn cứ vào đâu anh bảo mòn? Nếu phạt, yêu cầu các anh lập biên bản vi phạm hành chính ghi rõ lỗi, chúng tôi sẽ ra kho bạc nộp phạt. Luật nào cho phép các anh thu 500.000 đồng tiền mặt tại chỗ?”
Nghe tiếng người lạ dám dùng luật để nói chuyện, Đại úy Tuấn đang thiêm thiếp ngủ gật trên ghế liền bật dậy. Hắn tháo kính dâm, ném toẹt xuống bàn, đùng đỉnh bước lại gần. Nhìn bộ dạng Hùng, hắn nhếch mép cười khẩy – nụ cười của kẻ quen thói đè đầu cưỡi cổ dân lành.
“Á, thằng nào đây? Dân luật sư tập sự hay nhà báo nằm vùng?” Tuấn sấn sổ bước tới, dí sát mặt mình vào mặt Hùng, phả hơi thở nồng nặc mùi rượu từ bữa nhậu trưa chưa tan. “Mày biết bố mày là ai không mà dám đứng đây dạy khôn? Ở cái đất này tao là luật. Xếp Minh là đất. Mày kiện củ khoai à?”
Hùng nhìn thẳng vào mắt Tuấn, ánh mắt sắc lạnh và kiên định đến mức khiến tên đại úy thoáng chột dạ.
“Anh là công an nhân dân, nhiệm vụ của anh là phục vụ nhân dân chứ không phải trấn lột nhân dân. Hành vi của các anh đang bôi nhọ màu áo các anh đang mặc.”
Câu nói trúng tim đen khiến sĩ diện của Tuấn bị tổn thương nghiêm trọng trước mặt đám đàn em. Hắn thẹn quá hóa cuồng, mặt đỏ gay như gấc chín.
“Mày giỏi! Mày dám lên mặt dạy đời tao à? Để tao dạy cho mày bài học về lễ độ!”
Vừa dứt lời, Tuấn vung tay. Cánh tay hộ pháp từng đánh ngã mẹ Hùng hôm qua, nay lại xé gió lao tới.
Bốp!
Một âm thanh chát chúa vang lên giữa trưa hè oi ả. Cú tát trời giáng in hẳn năm ngón tay đỏ lựng lên má trái của Hùng. Máu tươi rỉ ra từ khóe môi anh.
Với phản xạ của một sĩ quan đặc nhiệm được tôi luyện nơi đầu sóng ngọn gió, Hùng hoàn toàn có thể né cú đòn vụng về đó. Thậm chí chỉ cần một đòn khóa tay đơn giản là có thể bẻ gãy tay hắn và quật ngã gã bụng phệ này xuống đất trong tích tắc.
Cả cơ thể anh căng cứng, từng thớ cơ giật lên phản đối sự nhẫn nhịn này. Bản năng chiến đấu gào thét đòi anh phải đáp trả.
Nhưng không. Hùng đứng im như tượng đá, chân anh bám chặt xuống mặt đường nhựa nóng bỏng. Anh không né, cũng không đỡ. Anh chọn cách hứng chọn cú tát ấy.
Bởi vì anh biết nếu anh đánh lại lúc này, anh sẽ trở thành kẻ vi phạm pháp luật và kế hoạch vạch trần bộ mặt thật của chúng sẽ đổ sông đổ bể.
Cái tát này không phải là sự sỉ nhục mà là bằng chứng, là giọt nước tràn ly cuối cùng mà hắn tự tay rót vào bản án của chính mình.
Hùng đưa tay quệt vệt máu nơi khóe môi, ánh mắt rực lửa nhưng bình tĩnh đến đáng sợ. Anh nhìn sâu vào mắt Tuấn, cái nhìn khiến tên đại úy chợt dùng mình lùi lại một bước.
“Mày… mày trừng mắt cái gì? Biến ngay cho khuất mắt tao trước khi tao tống cả mày và thằng già này vào đồn vì tội chống người thi hành công vụ!” Tuấn gào lên để che giấu nỗi sợ hãi mơ hồ đang len lỏi trong lòng.
Hùng không nói thêm lời nào, anh quay sang đỡ chú Ba đang run lẩy bẩy dậy, giọng trầm ổn: “Mình đi thôi chú, cháu đã có thứ cháu cần rồi.”
Chiếc xe lại lăn bánh, bỏ lại phía sau tiếng cười hô hố man dại của đám người biến chất. Hùng ngồi sau xe, vuốt vết tát nóng hổi trên má, lòng thầm nghĩ: Hãy cười đi, cười cho thỏa thích, vì ngày mai các người sẽ không còn cơ hội để cười nữa đâu.
Anh rút chiếc điện thoại trong túi quần ra, bấm lưu đoạn ghi âm vừa thu được, rồi hướng mắt về phía trụ sở công an huyện với một sự quyết tâm sắt đá.
—
LƯU Ý QUAN TRỌNG: Câu chuyện này hoàn toàn là sản phẩm hư cấu, được xây dựng với mục tiêu giải trí và phản ánh xã hội một cách tưởng tượng. Không thúc đẩy công kích, xuyên bùng hay xúc phạm bất kỳ cá nhân nào, tổ chức hay năng lượng nào, đặc biệt là ngành công nghiệp hoặc cơ sở nhà nước. Nếu có sự trùng lặp với bất kỳ sự kiện hoặc nhân vật nào trong thực tế thì hoàn toàn ngẫu nhiên và không có ý chủ. Rất mong độc giả và cơ quan chức năng thông cảm và hiểu đúng tinh thần sáng tạo của tác phẩm, nhờ công nghệ AI. Xin cảm ơn các bạn





