Tôi vẫn nhớ như in cái chiều nắng hanh hao ấy, khi Khải bước xuống xe biển đỏ trước ngõ làng. Bộ quân phục trung tá trên người anh phẳng phiu, đôi giày da bóng loáng giữa con đường đất đỏ đầy ổ gà. Tôi đang lom khom sới luống cải, tay đầy bùn đất, ngẩng lên thấy anh thì lòng vui như mở cờ. Mười năm trời tôi chờ anh về, chờ từng cấp bậc, từng lần thăng tiến. Vậy mà anh chỉ gật đầu xa cách: “Thủy, mình cần nói chuyện nghiêm túc.”
Anh đặt phong bì trắng lên mâm gỗ cũ kỹ. Bên trong là tờ đơn ly hôn đã ký sẵn. Tim tôi thắt lại, tay run bần bật cầm tờ giấy. “Ly hôn? Anh Khải, em làm gì sai? Em không sinh con được nên anh chán à?” Tôi van xin, nước mắt chực trào. Anh quay mặt đi, giọng lạnh tanh: “Không phải con cái. Cô không xứng với tôi nữa. Suốt mười năm, cô vẫn chỉ là bà vợ quê mùa, áo quần lấm lem bùn đất. Tôi sắp lên chức lớn, cần một người vợ biết ngoại giao, biết xuất hiện bên cạnh ở những buổi tiệc. Cô mang mùi bùn đất vào phòng khách lãnh đạo à?”
Tôi đứng sững, như bị dao đâm thẳng tim. Mười năm trước, anh chỉ là cậu lính nghèo, tôi cắt cỏ thuê, gửi từng đồng cho anh ăn học. Mẹ anh ốm liệt giường hai năm, tôi đổ bô, lau chùi như con dâu ruột. Giờ anh lại bảo tôi không xứng? Tôi cười nhạt, nuốt nước mắt vào trong: “Anh sợ em làm nhơ quân phục anh sao? Được, em ký.” Nét chữ tôi ký cứng cáp, không run. Anh thở phào, cầm tờ đơn bỏ đi mà không ngoảnh lại. Chiếc xe biển đỏ cuốn bụi mịt mù, mang theo người đàn ông tôi từng tôn thờ rời khỏi làng.
Nhưng lúc đó tôi không hề biết rằng… sự thật phía sau hoàn toàn khác. Tôi không phải chỉ là bà vợ quê lam lũ. Và cái ngày anh tự mãn bước lên bục vinh quang, mọi thứ sẽ lật ngược.
Sau khi anh đi, tôi đứng giữa sân một lúc lâu. Không khóc. Nước mắt tôi đã cạn từ lâu. Tôi vào buồng, mở chiếc hòm gỗ cũ dưới gầm giường, lấy ra chiếc điện thoại vệ tinh và thẻ quân nhân. Bấm số, giọng bên kia vang lên: “Đại tá Thủy báo cáo.” Tôi hít sâu: “Nhiệm vụ nằm vùng hoàn tất. Yêu cầu thu quân.” Ba năm qua, tôi nhận lệnh đặc biệt, hóa thân thành vợ sĩ quan thất sủng, sống ẩn náu ở làng quê gần kho khí tài trọng điểm. Khải tưởng tôi quê mùa nên không theo anh lên tỉnh. Thực ra, tôi đang điều tra đường dây tham nhũng tuồn khí tài quân sự. Mỗi đêm anh ngủ say với giấc mơ thăng tiến, tôi mặc đồ đen, lách qua hàng rào thép gai, thu thập chứng cứ. Tôi bảo vệ anh theo cách của người lính, dùng thân phận thấp hèn làm lá chắn. Vậy mà anh ném tôi như vết bùn.
Tôi thay bộ quần áo thường, mặc áo khoác gió, xách túi nhỏ rời làng. Người đàn bà Thủy lam lũ chết từ khoảnh khắc ký đơn ly hôn. Giờ chỉ còn Đại tá Nguyễn Trần Thanh Thủy trở về với thân phận thật.
Trong khi đó, Khải nhanh chóng cưới Lan – con gái chủ tịch tỉnh Thành. Anh khoe khoang với bạn bè: “Tuổi trẻ ai chẳng sai lầm. Vợ cũ chỉ hợp nuôi gà quét sân.” Tôi biết hết qua báo cáo. Anh nhận hối lộ từ thầu Mạnh, ký duyệt dự án kho bãi với linh kiện giả. Tiền chảy vào tài khoản em gái Lan. Mỗi lần anh về quê trước đây hỏi han dự án, tôi chỉ lặng nghe, ghi chép. Anh chưa bao giờ nghi ngờ bà vợ quê lại hiểu rõ quân nhu đến vậy.
Những ngày sau, tôi lao vào huấn luyện. Trên bãi tập sỏi đá, dây thép gai, tôi cắn răng chịu đựng. Mỗi vết thương, mỗi hơi thở khó nhọc, tôi đều nhớ lời anh: “Cô chỉ là vết bùn dưới chân.” Vết bùn ấy giờ đang dệt nên tấm lưới công lý. Tôi xem băng ghi hình anh cười vui bên Lan, rót rượu, khinh bỉ quá khứ. Tim tôi đau, nhưng lý trí lạnh hơn. Anh không yêu tôi, chỉ yêu cái lợi. Dù tôi là ai, anh vẫn phản bội.
Tuần sau là ngày anh nhậm chức Chỉ huy trưởng cụm quân sự. Tôi mặc bộ đại lễ, quân hàm lấp lánh, tay cầm tập hồ sơ đỏ. Xe đưa tôi đến hội trường. Tim tôi đập mạnh, nhưng không phải vì hận thù cá nhân. Đây là nhiệm vụ.
Hội trường trang nghiêm, nhạc hành tiến vang lên. Khải đứng trên bục, mặt hớn hở, Lan và ông Thành ngồi hàng ghế đầu. Tôi bước ra từ hậu trường, gót giày đinh nện đều. Cả hội trường xôn xao. Khải nhìn tôi, mắt trợn tròn, mặt tái mét: “Thủy… em?”
Tôi dừng ba bước, chào điều lệnh chuẩn mực. “Tôi là Đại tá Nguyễn Trần Thanh Thủy, đại diện Ban Kiểm tra đặc biệt Bộ Quốc phòng.” Giọng tôi vang qua loa, lạnh lùng. Khải lắp bắp: “Thủy, chuyện gì vậy?” Tôi mở hồ sơ, đọc lệnh đình chỉ: “Trung tá Trần Duy Khải bị đình chỉ………………………………………………………..
chức vụ, điều tra chuyên án X26 vì lợi dụng chức vụ, thông đồng tráo đổi linh kiện quân sự kém chất lượng, nhận hối lộ.”
Tiếng ồn ào bùng nổ. Vệ binh tiến vào còng tay anh. Lan hét lên, ông Thành mặt cắt không còn giọt máu. Khải loạng choạng, nhìn tôi van xin: “Thủy, anh làm vì tương lai chúng ta mà…” Tôi bước gần, đặt đóa hoa nhài trắng lên bục: “Mười năm trước, tôi yêu một người lính nghèo có tâm hồn trong sạch. Người đó đã chết rồi. Hôm nay tôi đến đây không phải với tư cách vợ anh, mà là người lính thi hành công lý.”
Khải bị dẫn đi, đầu cúi gằm. Ánh mắt anh khi quay lại nhìn tôi đầy tuyệt vọng. Tôi đứng trên bục, vai thẳng, không một giọt nước mắt. Nhiệm vụ hoàn thành. Nhưng lòng tôi nặng trĩu.
Sau đó, phiên tòa diễn ra. Ông Thành tù chung thân, Lan cải tạo, Khải 15 năm tù. Tôi nộp lại toàn bộ tiền anh đưa sau ly hôn, chỉ giữ lại cặp nhẫn cưới và ít tiền tiết kiệm mười năm. Một tháng sau, tôi đến trại giam thăm anh. Khải gầy guộc trong bộ đồ tù, mắt thâm quầng. Anh cầm ống nghe, giọng run: “Thủy… em đến xem anh thảm hại à?” Tôi đẩy hộp gỗ qua: “Tôi trả lại anh cặp nhẫn và tiền. Từ nay chúng ta không nợ nhau gì nữa.”
Anh khóc: “Nếu ngày đó em nói em là Đại tá… anh sẽ không…” Tôi lắc đầu: “Vấn đề không phải tôi là ai, mà là anh là ai. Anh vứt bỏ tôi vì tưởng tôi quê mùa. Nếu biết tôi là Đại tá, anh ở lại vì quyền lực, chứ không phải tình yêu. Anh đã thay đổi từ lâu, Khải ạ.”
Tôi rời đi không ngoảnh lại. Tiếng anh đập kính vang vọng sau lưng, nhưng tôi bước thẳng. Ngoài trời, nắng ấm. Tôi xin chuyển về đơn vị giảng dạy, xa những chuyên án. Vài tháng sau, tôi về thăm mộ mẹ chồng ở làng cũ. Cây nhài tôi trồng năm xưa đã nở trắng, hương thơm ngát. Tôi đặt một nhành hoa, thì thầm: “Mẹ ơi, con đã làm hết sức rồi.”
Cuộc sống vẫn trôi. Dòng sông quê vẫn chảy, cánh đồng vẫn xanh. Khải giờ ngồi trong tù, chắc đang day dứt. Còn tôi, bước trên con đường đất đỏ, mái tóc ngắn bay trong gió. Không còn mặt nạ, không còn hy sinh thầm lặng. Tôi là Thủy – người phụ nữ đã đi qua bão tố, tìm lại chính mình. Đôi khi tôi tự hỏi, nếu anh không bỏ tôi, mọi thứ có khác không? Nhưng rồi tôi mỉm cười. Cuộc đời không có nếu. Chỉ có những lựa chọn, và giá phải trả.
Tôi không hận anh nữa. Chỉ còn lại nỗi buồn man mác cho mười năm thanh xuân, cho một tình yêu từng chân thành, và cho người lính mà tôi từng yêu – người đã chết từ cái chiều anh ký đơn ly hôn. Giờ đây, dưới ánh nắng, tôi bước tiếp, vững vàng hơn bao giờ hết.





