PҺát Һιệп vợ пgoạι tìпҺ, пgườι cҺồпg ȃm tҺầm trả tҺù kҺιếп cȏ pҺảι quỳ gṓι vaп xιп!
Tôi đẩy cửa phòng ngủ, tim đập thình thịch như muốn vỡ tung. Trên chính cái giường chúng tôi nằm mỗi đêm, vợ tôi – Hương – đang nằm dưới thân thể thằng Tuấn, sếp của nó. Tiếng rên rỉ của Hương vang lên, xen lẫn tiếng thở hổn hển của gã. Tay tôi run run, tôi lặng lẽ quay video vài giây rồi khẽ đóng cửa, bước ra ngoài như cái xác không hồn. Không la hét, không đập phá. Chỉ có cái lạnh buốt chạy dọc sống lưng và vị đắng ngắt trào lên cổ họng.
Tôi là Minh, 38 tuổi, trưởng phòng kinh doanh một công ty phân phối ở Hà Nội. Chúng tôi cưới nhau 13 năm, có bé Lan con gái 11 tuổi. Mẹ tôi ở chung nhà từ khi bố mất. Cuộc sống không giàu có gì, nhà cấp 4 ở ngoại ô, nợ ngân hàng còn hơn 800 triệu vì vay mua đất xây nhà. Tôi làm việc quần quật, sáng sớm tối mịt, còn Hương làm sales cho công ty xuất nhập khẩu, hay đi công tác dài ngày. Mẹ tôi hay than “con dâu bận rộn quá, không lo nhà được”.
Từ hôm đó, tôi không nói gì. Tôi âm thầm theo dõi. Cài camera nhỏ trong xe vợ, check bill điện thoại, thuê thám tử tư. Mỗi đêm về nhà, tôi vẫn cười, vẫn hỏi han con gái học hành. Nhưng trong lòng tôi là lửa cháy. Hương vẫn như không có gì, trang điểm đẹp hơn, về muộn hơn, hay kêu mệt và ngủ riêng.
Lớp drama đầu tiên đến từ mẹ tôi. Bà bị cao huyết áp, một đêm đột ngột lên cơn, phải cấp cứu. Tôi gọi Hương, nó bảo đang công tác ở Hải Phòng, về ngay được. Nhưng ba ngày sau nó mới về, mặt mày son phấn, nói “Em bận họp quan trọng”. Mẹ tôi nằm viện, nhìn tôi nước mắt lưng tròng: “Mẹ già rồi, con dâu nó không thèm chăm”. Tôi an ủi mẹ, nhưng trong đầu nghĩ thầm: Đúng là con đĩ đó bận “họp” với thằng sếp.
Con gái Lan bắt đầu hư. Nó đòi tiền mua iPhone, đòi quần áo hàng hiệu. Hương hay cho tiền, bảo “Con bé nó lớn rồi, phải chiều”. Tôi cãi, Hương cằn nhằn: “Anh keo kiệt quá, lương anh bao nhiêu cũng không lo cho vợ con”. Tôi im, nhưng bắt đầu chuyển tiền từ tài khoản chung sang tài khoản riêng. Di sản mảnh đất ở quê mà bố để lại, trị giá hơn 2 tỷ, tôi lén gặp họ hàng bàn chuyển nhượng, nói dối là để đầu tư cho con học.
Mỗi lần Hương đòi tiền chợ, tôi bảo “Tháng này khó khăn”. Nó cáu: “Anh giấu tiền à? Nhà mình còn nợ, anh không lo sao?” Tôi cười nhạt, không trả lời. Nội tâm tôi đau nhói, nhưng tôi muốn nó nếm trải cảm giác bất lực như tôi.
Rồi hiểu lầm chồng chất. Công ty tôi có đợt cắt giảm, tôi bị sếp khiển trách vì làm việc thiếu tập trung. Về nhà, mẹ tôi kể lại với xóm giềng rằng “con dâu nó chỉ lo làm ăn, không quan tâm chồng con”. Hương nghe được, khóc lóc với tôi: “Mẹ anh ghét em từ ngày cưới, giờ còn vu oan”. Tôi giả vờ bênh vực, nhưng thực ra tôi đang gom đủ bằng chứng: tin nhắn, ảnh chụp, video.
Áp lực tiền bạc ngày càng nặng. Hương bắt đầu vay mượn bạn bè, tôi biết hết qua thám tử. Con gái thì ngày càng xa cách tôi, bảo “Bố keo kiệt, mẹ mới tốt”. Một lần, Lan bị sốt cao phải nhập viện, Hương lại “bận”. Tôi một mình ngồi bên giường con, tay nắm chặt tay con, nước mắt lăn dài. Mùi thuốc bệnh viện nồng nặc, tiếng máy monitor kêu bip bip. Tôi tự hỏi, sao cuộc sống lại đến nông nỗi này?
Tôi tiếp tục kế hoạch. Tôi báo với ngân hàng khóa thẻ tín dụng chung, cắt luôn khoản chi tiêu của Hương. Nó hoảng, cãi nhau to với tôi: “Anh muốn em chết à? Nhà còn nợ, con đang tuổi ăn học”. Mẹ tôi chứng kiến, bà thở dài: “Con dâu nhà này chỉ biết tiêu xài”. Hương bị oan càng lúc càng nhiều, mặt mày hốc hác, nhưng vẫn đi làm đều.
Tôi bắt đầu nói với mẹ về việc bán mảnh đất quê. “Mẹ ơi, đất để đó phí, con bán lấy tiền lo cho mẹ chữa bệnh và cho Lan học”. Mẹ đồng ý. Hương biết tin, van xin: “Anh đừng bán, đó là di sản của bố anh”. Tôi lạnh lùng: “Em không lo nhà, tôi tự lo”.
Drama lên đến đỉnh điểm khi tôi quyết định “vạch trần”. Tôi gọi Hương về nhà sớm, bảo có chuyện quan trọng. Mẹ tôi và con gái cũng ở đó. Tôi mở laptop, chiếu hết video, ảnh, tin nhắn. “Em ngoại tì;nh với thằng Tuấn bao lâu rồi?” Hương mặt cắt không còn giọ;t m;áu, quỳ sụ;p xuống trước mặt tôi, nước mắt giàn giụa. “Anh ơi, em xin anh… đừng… con nó đang ở đây…” Mẹ tôi s;ốc nặng, run rẩy chỉ tay vào Hương. Con gái khóc òa.
Hương qu;ỳ, hai tay bấu lấy chân tôi, giọng nghẹn ngào van xin tha thứ, đừng l;y hôn, đừng đuổi cô ấy ra đường. Không khí căng như dây đàn, mọi người s;ốc nặng, sự thật dường như sắp phơi bày hết…………………………….
……………………………………………
Tôi nhìn xuống Hương, lòng lạnh tanh. “Em van xin gì? Em cắm sừng anh, làm nhục anh trước mặt mẹ và con, em còn mặt mũi gì mà van?” Hương khóc đến run người, giọng đứt quãng: “Anh… em làm vậy… vì anh bị bệnh… Anh bị ung thư gan giai đoạn 3, em biết từ 4 tháng trước khi anh giấu giấy tờ bệnh viện trong ngăn kéo. Em van anh đừng bán đất, vì em cần tiền đó… Không, em đã… em quan hệ với Tuấn để anh ấy giúp vay 600 triệu chữa bệnh cho anh. Bệnh viện đòi cọc trước mới mổ. Em không muốn anh chết, anh ơi… Em chịu đựng hết, em hy sinh hết vì anh và con…”
Cả nhà chết lặng. Tôi đứng sững, như bị ai đấm mạnh vào ngực. Hóa ra tôi bị ung thư, tôi chỉ nghĩ mình mệt mỏi vì công việc, hay đau bụng nhưng giấu vợ con. Hương đã phát hiện, cô ấy không nói, mà lén đi gặp bác sĩ, rồi chọn con đường đau đớn nhất để cứu tôi. Thằng Tuấn là sếp giàu có, từng theo đuổi Hương ngày trước, nó lợi dụng để ép buộc. Tất cả những lần “công tác” là Hương đi vay tiền, chạy chữa, thậm chí bán cả trang sức để gom góp.
Tôi quỳ xuống ôm vợ, nước mắt không kìm được. “Sao em không nói? Sao em phải chịu đựng một mình?” Hương ôm chặt tôi, khóc: “Anh hay cáu, anh bảo không muốn gánh nặng, em sợ anh bỏ cuộc. Em yêu anh, anh là chồng em, là bố con Lan.”
Mẹ tôi ngồi bên, nước mắt rơi: “Mẹ oan cho con dâu… Mẹ già rồi không hiểu gì.” Con gái Lan chạy lại ôm cả hai chúng tôi, khóc nức nở.
Từ đó, mọi thứ thay đổi. Chúng tôi bán mảnh đất, gom đủ tiền chữa bệnh. Tôi nhập viện điều trị hóa chất, những ngày nằm viện, Hương ngày đêm túc trực, lau mồ hôi, đút cháo. Mùi thuốc khử trùng, tiếng ho của những bệnh nhân khác, tất cả khiến tôi day dứt khôn nguôi. Tôi đã nghi oan vợ, đã âm thầm “trả thù” một người phụ nữ đang lặng lẽ hy sinh vì gia đình.
Hương gầy rộc đi, nhưng ánh mắt cô ấy vẫn dịu dàng khi nhìn tôi. “Anh mau khỏe để chúng ta còn lo cho con.” Tôi nắm tay vợ, nghẹn ngào: “Anh xin lỗi em. Anh ngu ngốc quá.”
Bây giờ, tôi vẫn đang điều trị, bệnh tình tạm ổn định. Cuộc sống vẫn khó khăn, nợ nần vẫn còn, nhưng chúng tôi gần nhau hơn bao giờ hết. Đôi khi nửa đêm, tôi nằm nhìn vợ ngủ, nhớ lại ngày tôi quay video lén, nhớ lại những bữa cơm lạnh, những lời oan ức. Và tôi tự hỏi, trong hôn nhân này, ai mới là người đau nhiều hơn? Tình yêu đôi khi không phải những lời ngọt ngào, mà là những hy sinh thầm lặng đến mức khiến người ta hiểu lầm và suýt đánh mất tất cả.
Tôi siết chặt tay vợ, hy vọng ngày mai chúng tôi còn bên nhau.




