Tȏι Gιả Vờ NҺập Vιệп Để Xem 3 Cȏ Coп Gáι Aι Hιếu TҺảo NҺất. Kết Quả, Suṓt 30 Ngàү KҺȏпg Đứa Nào Đếп

Tȏι Gιả Vờ NҺập Vιệп Để Xem 3 Cȏ Coп Gáι Aι Hιếu TҺảo NҺất. Kết Quả, Suṓt 30 Ngàү KҺȏпg Đứa Nào Đếп

Tôi nằm trên giường bệnh viện, nhìn chằm chằm vào chiếc cặp lồng nhôm còn nóng hổi trên bàn. Mùi cháo sườn non thoang thoảng bay lên, quen thuộc đến nao lòng. Người vừa đặt nó xuống rồi lặng lẽ quay đi chính là ông Sơn – người đàn ông mà tôi tưởng đã chết hoặc sống sung sướng bên người đàn bà khác suốt ba mươi năm qua. Cổ họng tôi nghẹn đắng, muốn gào lên mắng chửi, muốn đuổi ông ra khỏi phòng, nhưng chỉ biết ngồi im thin thít, nước mắt lăn dài trên mu bàn tay. Lúc đó tôi không hề biết rằng, sự xuất hiện của ông lại là khởi đầu cho một sự thật khiến cả cuộc đời tôi đảo lộn hoàn toàn.
Ba mươi năm trước, từ ngày ông xách chiếc túi vải cũ bước ra khỏi cửa nhà tập thể, tôi đã quen với sự tĩnh lặng. Nhà nghèo chật hẹp ngày ấy lúc nào cũng rộn ràng tiếng trẻ con khóc cười. Giờ nhà rộng thênh thang, đồ đạc sang trọng, chỉ còn mình tôi lủi thủi ra vào. Ba đứa con gái tôi đều thành đạt. Đó là niềm tự hào tôi hay khoe với xóm giềng. Hoa làm luật sư cho hãng lớn, lịch bay dày đặc. Thảo là giám đốc công ty truyền thông, điện thoại lúc nào cũng reo. Trúc là con út, tiến sĩ, trưởng bộ môn đại học, bận rộn với nghiên cứu và thỉnh giảng khắp nơi. Chúng có hiếu. Tháng nào tài khoản tôi cũng nhận tiền chuyển khoản, ghi “con biếu mẹ tiêu vặt” hay “mẹ mua thuốc bổ”. Tủ lạnh đầy yến sào, nhân sâm, nhưng những thứ ấy không biết nói chuyện. Từ ngày chúng mua nhà cho tôi và dọn ra riêng, số lần cả nhà ăn cơm chung đếm trên đầu ngón tay.
Tháng trước khớp gối tôi bắt đầu đau. Bác sĩ bảo thoái hóa tuổi già, uống thuốc là ổn. Nhưng những đêm đông đau nhức khiến tôi nảy ra ý nghĩ dại dột. Tôi muốn biết, trong lịch trình kín đặc của chúng, ba đứa con do tôi một tay vắt kiệt sức nuôi nấng có dành được bao nhiêu thời gian cho mẹ già này? Tôi quyết định nói dối. Tôi gọi điện cho từng đứa, giọng run run bảo khớp gối mẹ xương to lắm, bác sĩ bắt phải nhập viện nội trú ba mươi ngày. Phản ứng của chúng khiến tôi hụt hẫng. Không đứa nào hoảng hốt chạy về. Hoa gọi lại sau hai tiếng, giọng lanh lảnh giữa tiếng lật giấy tờ: “Mẹ làm thủ tục đi, con chuyển năm mươi triệu, chọn phòng dịch vụ tốt nhất. Khi nào rảnh con bay ra thăm.” Thảo nhắn tin dài: công ty chạy chiến dịch cuối năm, nó thuê hộ lý hai mươi bốn trên hai mươi bốn, bao nhiêu tiền cũng chịu. Trúc chỉ gọi video hai phút, khuôn mặt mệt mỏi giữa đống tài liệu, dặn tôi mang áo ấm rồi xin lỗi vì phải chấm bài thi.
Tôi tắt máy, ngồi thẫn thờ nhìn vali đã xếp. Không giọt nước mắt nào rơi, chỉ có nỗi buồn nặng trĩu. Tôi tự an ủi chúng bận rộn, sự nghiệp đang độ rực rỡ. Nhưng sâu thẳm, tôi khao khát một bàn tay nắm tay lúc làm thủ tục, một bờ vai lúc bước đi tập tĩnh. Sáng hôm sau tôi tự gọi taxi, lủi thủi đến bệnh viện. Phòng dịch vụ sạch sẽ nhưng bốn bức tường trắng toát chỉ làm cô đơn thêm rõ. Phép thử của tôi bắt đầu, nhưng người chịu thiệt thòi lại là chính tôi.
Phòng bốn giường, đều là người già. Bà Cúc bên cạnh gầy nhom, huyết áp cao tiểu đường, hai con trai làm thợ xây. Cậu con cả ngày nào cũng lếch thếch xách cặp lồng cơm, quần áo lấm lem bụi xi măng, bón từng thìa canh cho mẹ. Bà Cúc mắng con lắm lời nhưng mắt lại ngập tràn mãn nguyện. Bà Mai đối diện thì con cái định cư nước ngoài, ngày nào cũng ôm điện thoại khoe con sắm xe mới, cháu nói tiếng Anh như gió, nhưng tắt máy lại thở dài quay mặt vào tường. Nhìn họ, tôi thấy bóng dáng mình. Tôi có con thành đạt, nhưng thèm cái cảnh lấm lem bụi bặm của con trai bà Cúc.
Ngày thứ hai tôi cố không gọi, chờ chúng chủ động. Mười giờ đêm Thảo mới gọi hỏi thăm, than mẹ tội nghiệp, dặn hộ lý nó thuê chăm tốt. Cuối tuần nó sắp xếp qua. Rồi cúp máy. Cô hộ lý chuyên nghiệp, lau dọn mua cơm, nhắc uống thuốc đúng giờ, nhưng làm vì tiền, không có ánh mắt lo âu. Ngày thứ ba Hoa nhắn tin gửi ảnh ở sân bay, chuyển thêm hai mươi triệu mua đồ bổ. Trúc gọi lúc tôi ăn trưa, nói trường thanh tra, không dứt ra được. Những lời bào chữa của chúng quá hợp lý, quá hoàn hảo khiến tôi không trách nổi. Chúng đang nỗ lực như tôi từng dạy. Nhưng giờ tôi mới nhận ra, tiền không đun nổi bát canh nóng, sự nghiệp không xoa bóp nổi đầu gối nhức mỏi.
Buổi trưa ngày thứ ba, cô hộ lý ra ngoài, bà Cúc bà Mai thiếp đi. Tôi tựa lưng, nhìn đĩa cơm nguội ngắt, chân tay bủn rủn vì cô đơn. Cửa phòng khẽ mở. Tôi tưởng hộ lý, bảo mang cơm đổ đi. Không tiếng trả lời, chỉ có bước chân nặng nhọc. Người đó kéo ghế ngồi xuống. Tôi quay sang… và sững người. Là ông Sơn. Gầy gò, tóc bạc lưa thưa, áo sơ mi sờn cổ, hai tay nổi gân xanh ôm khư khư cặp lồng. Chúng tôi nhìn nhau, không khí đông cứng. Ba mươi năm uất ức trào lên. Tôi muốn mắng, muốn đuổi, nhưng cổ họng nghẹn. Ông lúng túng đặt cặp lồng, vặn nắp, mùi cháo sườn non bay ra. Ông khàn khàn: “Nghe bà ốm nằm viện, tôi nấu cháo sườn bà thích ngày xưa. Ăn lúc nóng cho ấm bụng.”
Tôi rít lên: “Ông đến đây làm gì? Mẹ con tôi chết với ông từ ba mươi năm trước rồi!” Ông không cãi, chỉ đẩy cặp lồng về phía tôi, ánh mắt cam chịu: “Biết bà hận, bà chửi cũng chịu. Tôi chỉ muốn thăm bà một chút. Thấy bà khỏe, con cái thành đạt, tôi mừng.” Rồi ông đứng dậy, ho húng hắng, lầm lũi bước ra. Tôi định ném cặp lồng đi, nhưng tay dừng lại. Mở nắp, múc thìa cháo đưa lên miệng. Hương vị ngày xưa ùa về. Nước mắt rơi lã trã. Tôi vừa ăn vừa khóc, khóc cho tuổi trẻ nhọc nhằn, khóc vì bạc bẽo cuộc đời.
Tôi nghĩ đó chỉ là phút bốc đồng. Nhưng sáng hôm sau mười giờ, ông lại đến, xách túi vải cũ, mang bánh xèo giòn tan với nước mắm pha tỏi ớt đúng vị tôi thích. Tôi gằn giọng hỏi sao ông biết tôi nằm đây. Ông cúi đầu, nói mới dọn về thành phố, tình cờ gặp tổ trưởng dân phố kể chuyện. Tôi cười chua chát, nhắc lại ngày ông bỏ đi theo “con mụ thu xưởng”. Ông nghe, khuôn mặt rúm ró: “Ngày xưa lỗi của tôi. Mất việc, tôi thấy mình vô dụng. Chuyện cô Thu là hiểu lầm. Cô ấy đau ruột thừa giữa đường, tôi chở đi bệnh viện. Bà chửi tôi trước mặt mọi người, tự ái đàn ông nghèo khiến tôi không giải thích. Tôi nghĩ phải kiếm tiền lớn mới về được.” Tôi quay mặt, giọng lạnh: “Bây giờ ông về làm gì? Già yếu rồi tìm vợ con bắt nuôi à? Tôi cấm con tôi nhận ông!” Ông không cãi, chỉ dặn ăn cho nóng rồi đi. Tay ông ôm bụng, bước loạng choạng.
Những ngày sau, ông đến đều đặn mười giờ sáng. Mang canh sườn hầm củ sen không hành lá, không váng mỡ – ông vẫn nhớ thói quen của tôi. Cô hộ lý và hai bà bạn phòng trầm trồ ông chu đáo. Nhưng tôi thấy ông xanh xao, run tay, uống thuốc giảm đau vội vã. Tôi hỏi ông bị sao, ông cười gượng: “Đau dạ dày thôi, ngày xưa chạy xe tải ăn uống thất thường.” Sự tận tụy của ông làm bức tường phòng thủ trong tôi dần sụp. Chiều mưa lâm thâm, ông pha sữa bột cho tôi. Tôi hỏi thẳng: “Sao ngày ấy ông nỡ bỏ chúng tôi?” Ông kể lại, giọng não nề: nghèo khổ, thất nghiệp, tự ti, hiểu lầm. Ông đi miền Nam lái xe tải, nhớ con quay quắt nhưng mặc cảm không dám về. Ông theo dõi chúng tôi qua người quen, gửi tiền giấu tên qua quỹ khuyến học. Tôi khóc, một giọt nước mắt nóng hổi lăn dài. Hóa ra hận thù ba mươi năm chỉ vì hiểu lầm và sĩ diện.
Phép thử với các con ngày càng phũ phàng. Ngày thứ mười Hoa mới đến, vest phẳng phiu, xách yến sào, ngồi chưa đầy bốn mươi phút, nhận ba cuộc điện thoại, không rót nước, không xoa chân cho mẹ. Nó bay Singapore tuần sau. Năm ngày sau Thảo tạt qua với thư ký, ký giấy tờ ngay bàn bệnh, đưa máy massage hồng ngoại rồi vội về công ty. Hai mươi phút. Trúc thì nhắn tin xin lỗi vì thanh tra trường. Chúng đến như nghĩa vụ, quan tâm bằng tiền và đồ đắt tiền. Tôi cay đắng nhận ra, trong mắt chúng, tôi chỉ là trách nhiệm cần hoàn thành. Phép thử tôi thua thảm hại.
Nhưng ông Sơn thì khác……………………………………
Mỗi ngày ông mang món mới, chăm tôi như ngày xưa. Tôi bắt đầu đón nhận tự nhiên. Đến ngày thứ ba mươi, bác sĩ cho xuất viện. Tôi nhắn nhóm chat gia đình: “Mẹ xuất viện hôm nay, mấy đứa sắp xếp đón mẹ nhé.” Hoa nhắn xin lỗi, có phiên tòa. Thảo gọi từ sân bay, chuyển thêm mười triệu. Trúc nhắn trường thanh tra. Không đứa nào đến. Tôi xách túi ra sảnh, lòng trống rỗng. Bỗng thấy ông Sơn đứng tựa cột, tiều tụy hơn, sắc mặt tái mét. Ông giành xách túi, che đầu tôi lên taxi, đưa về nhà. Đặt túi xuống thềm, ông rút phong thư ố vàng và tấm thẻ ngân hàng sờn mép, nhét vào tay tôi: “Giữ phòng thân lúc tuổi già. Mật khẩu ngày sinh bà. Trong thư tôi viết hết.” Rồi ông quay đi, dáng lảo đảo.
Tôi vào nhà, mở máy ATM. Số dư: ba trăm năm mươi triệu. Tim tôi thắt lại. Với con tôi chỉ là khoản nhỏ, nhưng với người lái xe tải cả đời thì là tất cả máu mồ hôi. Tôi mở thư, chữ ông cứng cáp nhưng nhòe nước mắt. Ông kể tai nạn đèo Lò Xo gãy đùi, vẫn gửi tiền học cho Hoa dưới danh nghĩa quỹ. Gửi vốn cho Thảo khởi nghiệp. Mua vé du học cho Trúc. Ông ung thư gan giai đoạn cuối, biết thời gian không còn nhiều, về tìm chúng tôi. Dặn không được cho con biết, để chúng tự hào về mẹ đơn thân. Tờ giấy rơi xuống đùi tôi. Tôi gục mặt khóc nức nở. Tất cả thành tựu của con tôi đều từ hy sinh thầm lặng của ông.
Tôi cuống cuồng gọi điện cho ông, chuông tắt máy. Tìm địa chỉ trọ trong thư, vẫy taxi lao ra ngoại ô. Trời chập tối, hẻm lầy lội. Tìm phòng số mười hai, cửa khóa, bên trong chỉ giường xếp cũ, thuốc giảm đau vương vãi. Hàng xóm kể: trưa nay ông gục ngã, nôn máu, đưa vào bệnh viện Ung bướu.
Tôi lao đến bệnh viện Ung bướu, tim đập thình thịch. Hành lang u ám, tiếng máy móc bíp bíp. Qua cửa kính phòng hồi sức, ông Sơn nằm đó, da bọc xương, dây nhợ chằng chịt, mặt nạ oxy kín mít. Tôi che miệng khóc nấc. Bác sĩ bảo ung thư gan di căn, xuất huyết nặng, chỉ duy trì để gặp người thân lần cuối. Tôi run rẩy gọi cho ba đứa con: “Bố các con sắp qua đời rồi. Đến bệnh viện Ung bướu ngay!” Chúng đến sau một tiếng, vest sang trọng, túi xách hàng hiệu, khuôn mặt khó chịu xen bối rối. Hoa cau mày: “Mẹ bắt chúng con đến thăm người đã bỏ gia đình ba mươi năm?” Tôi không nói, chỉ dúi phong thư và thẻ ngân hàng vào tay nó: “Đọc to lên cho hai em nghe, từng chữ một.”
Hoa mở thư, giọng ban đầu bực dọc. Đọc đến vụ tai nạn đèo, tiền học bổng giấu tên, khuôn mặt nó tái mét. Nó nhớ năm mười tám, khóc vì không có tiền học, suýt xé giấy báo. Thảo giật thư, tay run khi đọc khoản vốn khởi nghiệp. Trúc ôm mặt khóc khi nghe tiền vé du học. Ba đứa quỵ xuống sàn hành lang, khóc nức nở. Chúng nhận ra toàn bộ sự nghiệp hôm nay đều từ mồ hôi nước mắt của bố – người chúng từng chối bỏ. Hoa tát vào mặt mình, gào gọi “Bố ơi”. Chúng áp mặt kính, nhìn ông thoi thóp.
Bác sĩ cho vào thăm mười lăm phút. Chúng tôi mặc đồ vô trùng, quỳ bên giường. Hoa nắm tay bố xin lỗi vì lời cay độc ngày xưa. Thảo vuốt tóc ông hứa bỏ công việc chăm sóc. Trúc khóc không thành tiếng. Ông mở mắt, mỉm cười thanh thản: “Các con đừng khóc. Thấy con thành đạt là bố mãn nguyện rồi.” Ông nhận hết lỗi về mình, cảm ơn tôi đã nuôi con. Ông ra đi nhẹ nhàng đêm ấy, tại ngôi nhà tập thể cũ – nơi Thảo thuê lại bằng tiền lớn để ông được nằm trên giường gỗ ngày xưa. Chúng tôi tự tay nấu canh sườn, bánh xèo, cơm trắng. Ông không nuốt được, nhưng mắt ngập tràn hạnh phúc khi ngắm con gái xúm xít quanh bếp.
Tang lễ giản dị. Con gái tôi không giấu, tự hào giới thiệu ông là người cha vĩ đại. Sau đó, chúng thay đổi. Hoa giảm án, về ăn cơm tối. Thảo không gọi công việc cuối tuần. Trúc dành cuối tuần đưa tôi đi dạo. Một tối, tôi đặt thẻ ngân hàng lên bàn, kể hết. Chúng khóc, quyết định dùng ba trăm năm mươi triệu mở “Bếp Ăn Bác Sơn” tại khu lao động nghèo ngoại ô. Tôi đứng bếp, truyền công thức cháo sườn, bánh xèo ông từng nấu. Mỗi xuất cơm trao đi là lời tri ân gửi ông.
Giờ ngồi một mình trong nhà rộng, tôi hay nhìn ra cửa sổ, lòng trĩu nặng. Tôi từng tự hào một tay nuôi con, từng dạy chúng kiên cường, nhưng quên dạy chúng yêu thương. Ông Sơn ra đi mang theo nỗi cô đơn ba mươi năm, để lại cho tôi nỗi day dứt không nguôi. Cuộc đời thật khắc nghiệt, chỉ vì nghèo khó và sĩ diện mà gia đình tan nát. Giờ tôi chỉ mong, ở nơi nào đó, ông biết rằng chúng tôi đã hiểu, đã hối hận, và đang cố gắng sống sao cho xứng đáng với tình yêu thầm lặng ông dành cả đời. Nước mắt tôi lại rơi, không phải vì giận, mà vì tiếc nuối những năm tháng đã mất.

Bài viết mới cập nhật:

Chia sẻ bài viết:

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!