Bỏ Đứa Trẻ Ở CҺùa Vì KҺȏпg Nuȏι Được, 30 Năm Sau Vḕ NҺậп Coп TҺì Bị Xua Đuổι

Bỏ Đứa Trẻ Ở CҺùa Vì KҺȏпg Nuȏι Được, 30 Năm Sau Vḕ NҺậп Coп TҺì Bị Xua Đuổι
Tôi ngồi trong căn biệt thự rộng mênh mông giữa trung tâm thành phố, xung quanh là những món đồ nội thất nhập khẩu đắt đỏ, ánh đèn chùm pha lê lấp lánh. Trước mặt tôi là thằng con trai ruột thịt, cao lớn khỏe mạnh, dáng người vạm vỡ sau bao năm lao động. Nó đứng thẳng tắp, ánh mắt lạnh lẽo hơn cả băng giá ngoài đường mùa đông. Nó gạt phăng tập hồ sơ thừa kế dày cộp tôi vừa dúi vào tay, giọng trầm nhưng sắc như dao: “Tôi thà làm con của một người đàn bà nhặt ve chai nghèo khổ, còn hơn nhận bà là mẹ. Bà giàu có, bà có 300 tỷ, nhưng bà không có quyền mua đứt tình mẹ con bằng tiền.”
Tôi đau đớn, uất ức đến nghẹn thở. Bao nhiêu năm tôi mơ về khoảnh khắc này, mơ được ôm con trai vào lòng, được nghe nó gọi một tiếng “mẹ”. Thế mà giờ đây, nó nhìn tôi như nhìn một kẻ xa lạ, thậm chí là kẻ thù. “Con không hiểu nỗi khổ của mẹ đâu…” tôi thì thầm, nước mắt lăn dài trên má. Nhưng sâu thẳm trong lòng, tôi biết rõ mình đang phải trả giá cho cái đêm mưa 30 năm về trước. Lúc đó tôi không hề biết rằng, quyết định hèn nhát ấy sẽ theo đuổi tôi suốt đời, biến khối tài sản khổng lồ thành nấm mồ chôn vùi chính tình mẫu tử của tôi.
Hồi ấy tôi mới 25 tuổi, một cô gái tỉnh lẻ chân ướt chân ráo lên thành phố kiếm sống bằng nghề may công nhân. Cuộc sống túng quẫn, đêm nào cũng co ro trong căn phòng trọ chật hẹp nóng bức, tiền nhà trọ réo nợ từng ngày. Rồi tôi gặp anh chàng thợ mộc miệng lưỡi dẻo dàng. Anh hứa hẹn mái nhà êm ấm, những đứa con, một cuộc đời bớt nhọc nhằn. Tôi tin, trao hết tuổi thanh xuân cho anh. Chúng tôi sống chung như vợ chồng, không giấy tờ, không lễ cưới, chỉ hai mâm cơm với bạn bè cùng phòng trọ. Tôi tưởng mình đã tìm được bến đỗ. Nào ngờ, khi tôi mang thai, anh ta lạnh lùng bảo thân mình còn lo chưa xong, rồi một đêm lén cầm hết tiền tôi dành dụm trong con heo đất mà biến mất.
Tôi hoảng loạn, bụng ngày một to, tiền nhà trọ đến hạn. Tôi cắn răng nhận thêm ca may, ăn không no, ngủ không đủ. Đêm sinh nở, trời mưa tầm tã. Tôi vỡ ối giữa khuya, một mình lết ra đầu ngõ gọi xe ôm đến trạm xá. Không chồng, không người thân, chỉ những ánh mắt ái ngại của các sản phụ khác. Khi tiếng khóc oe oe vang lên, bác sĩ bế con ra, mặt tái mét. Con trai tôi mắc dị tật bẩm sinh, bụng phình to bất thường vì vấn đề đường ruột. Chi phí phẫu thuật hàng chục triệu, thậm chí hàng trăm triệu. Trong túi tôi lúc ấy chỉ còn 300 nghìn đồng – số tiền tôi nhịn ăn nhịn mặc mấy tháng trời.
Tôi ôm con khóc nức nở. Những ngày sau ở trạm xá là địa ngục. Con khóc thét vì đau, tôi bế tắc tột cùng. Nghèo đói và sợ hãi đã thắng bản năng làm mẹ. Tôi tự lừa mình rằng nếu để con ở nơi có người tốt, họ sẽ cứu được nó. Đêm mưa ấy, tôi lén bế con rời trạm xá, đi bộ trong gió lạnh buốt. Tôi dừng trước cổng một ngôi chùa lớn, hôn lên trán con lần cuối, quấn thêm áo khoác của mình rồi đặt con xuống hiên đá lạnh lẽo. Tôi quay lưng chạy thục mạng, không dám ngoảnh lại. Tôi đã vứt bỏ giọt máu ruột thịt mình như vứt đi gánh nặng. Nhưng lúc đó tôi không hề biết rằng, cái đêm mưa ấy đã đóng đinh bản án vào linh hồn tôi mãi mãi.
Sáng hôm sau, tôi gom đồ đạc, lên xe khách rời khỏi thị xã. Tôi thề với trời đất sẽ không bao giờ nghèo nữa. Tôi lao vào làm việc như điên. Từ thợ may chân đất, tôi xin vào xưởng lớn, học hỏi buôn bán, bốc vác vải vóc, chào hàng từng sạp chợ. 18 tiếng một ngày, mồ hôi ướt đẫm. Năm 30 tuổi, tôi gặp chồng tôi – ông ấy lớn tuổi hơn, có tiền, có địa vị, đang cần một người phụ nữ tháo vát. Chúng tôi kết hợp như hai đối tác. Từ xưởng may nhỏ, chúng tôi mở rộng thành nhà máy, lấn sang bất động sản. Tiền đẻ ra tiền. 25 năm sau, chúng tôi có khối tài sản 300 tỷ đồng. Tôi từ cô gái rách rưới thành bà chủ biệt thự, xe sang, người xung quanh nịnh nọt khép nép.
Tôi tưởng mình thắng số phận. Nhưng ông trời không cho không. Khi sự nghiệp vững, chúng tôi muốn có con nối dõi. Tôi nằm viện hết bệnh viện này đến bệnh viện khác, uống thuốc nội tiết, chịu đau đớn. Đến 10 năm trước, bác sĩ nước ngoài kết luận: tôi mắc bệnh tự miễn hiếm, hệ sinh sản hỏng hoàn toàn. Không thể có con nữa. Tin ấy như sét đánh. Chồng tôi thở dài nhiều hơn. Nhà chồng thay đổi thái độ. Mẹ chồng mỉa mai, anh em chồng xì xầm rằng tài sản không thể rơi vào tay “người ngoài”. Họ ngấm ngầm mai mối cho chồng tôi một cô gái trẻ, ép ly hôn tôi để có con trai thừa kế.
Tôi sống trong nhà mình mà như tù nhân. Áp lực càng lớn, ký ức về đứa con bị bỏ rơi càng day dứt. Tôi thuê thám tử tư, trả giá cắt cổ để tìm tung tích. Hai tháng sau, họ mang về hồ sơ: con tôi còn sống, tên Hoàng, 30 tuổi, làm thợ sửa chữa ở ngoại ô. Cha mẹ nuôi là vợ chồng nhặt ve chai nghèo khổ. Họ nhặt được con tôi ở chùa, bán đất hương hỏa, bán máu suốt nhiều năm để phẫu thuật và nuôi nó khôn lớn. Nghe xong, tôi vừa nhẹ nhõm vừa đắc thắng. Tôi nghĩ 300 tỷ sẽ mua được tất cả.
Tôi chuẩn bị kỹ. Mặc áo dài lụa đắt tiền, đeo kim cương, lái xe sang đến xóm ngụ cư hôi thối ven bãi rác. Tôi bước vào căn nhà cấp bốn sập sệ, nhìn người mẹ nuôi gầy còm đang phân loại phế liệu, và bóng lưng rộng lớn của Hoàng đang sửa quạt máy. Tim tôi đập thình thịch. Tôi nói thẳng: tôi là mẹ ruột, tôi đến đón con về, cho con biệt thự, xe sang, vị trí phó tổng giám đốc, và 10 tỷ cho mẹ nuôi làm công ơn.
Hoàng đứng im lặng. Rồi nó nhẹ nhàng đẩy tập hồ sơ về phía tôi. “Bà cất đi. Nhà tôi nghèo nhưng chưa bao giờ bán lương tâm. Tôi chỉ có một mẹ, là người đã bán máu nuôi tôi.” Nó kể lại tất cả những gì cha mẹ nuôi hy sinh. Tôi nóng mặt, gào lên mắng nó ngu ngốc. Nhưng nó chỉ thở dài, quay sang mẹ nuôi: “Mẹ uống nước đi, chiều nay con mua cá mòi mẹ thích.” Cảnh ấy như dao cắt vào tim tôi.
Tôi không cam lòng. và………………………….
Trên đường về, sự nhục nhã biến thành cơn giận. Tôi ra lệnh cho trợ lý phong sát công việc của Hoàng. Hai ngày sau, nó bị đuổi việc. Tôi dùng quan hệ chặn hết mọi xưởng cơ khí khác nhận nó. Tôi nghĩ khi đói khát, mẹ nuôi ốm đau, nó sẽ quỳ gối van xin. Hơn một tháng, thám tử báo: Hoàng đi xin việc khắp nơi thất bại, bán xe máy lo viện phí cho mẹ. Tôi đắc ý chờ nó xuất hiện trước cổng biệt thự.
Nhưng một buổi chiều, Hoàng chủ động đến văn phòng tôi. Nó gầy đi, nhưng ánh mắt vẫn sắc lạnh. Nó ném lên bàn tập giấy tờ: những bài báo nội bộ, thông tin về âm mưu nhà chồng, bệnh của tôi. Nó bóc trần hết: “Bà không yêu tôi. Bà chỉ cần một con rối mang dòng máu để giữ 300 tỷ trước nhà chồng. 30 năm trước bà vứt tôi vì gánh nặng, 30 năm sau bà tìm tôi vì công cụ. Máu mủ không phải là tất cả. Mẹ tôi là người đã bán máu giữ tôi sống.”
Tôi chết lặng. Nó vén tay áo, chỉ vết sẹo: “Khi tôi 15 tuổi sốt xuất huyết, mẹ nuôi thức trắng đêm lau người, bán máu truyền cho tôi. Bà có từng nghĩ đến máu mủ khi bỏ tôi ngoài chùa không?” Rồi nó quay lưng: “Bà cứ ôm lấy 300 tỷ mà sống cô độc đến già đi.” Cánh cửa khép lại, tôi quỵ xuống sàn, khóc nức nở.
Sau đó, mọi thứ sụp đổ. Nhà chồng ly thân tôi, chia tài sản. Tôi mua biệt thự mới to hơn, thuê năm người giúp việc, nhưng mỗi bữa cơm một mình, mỗi đêm lạnh lẽo. Tôi lén quay lại xóm cũ, nấp sau cây xà cừ nhìn Hoàng và mẹ nuôi cười nói vui vẻ bên mâm cơm đạm bạc. Nước mắt tôi rơi. Tôi thèm cái nghèo ấy, thèm được ngồi lặt rau bên con trai.
Giờ đây, ngồi giữa cơ ngơi 300 tỷ, tôi mới hiểu câu nói “có tiền là có tất cả” mỉa mai đến nhường nào. Tôi có tất cả, trừ tiếng gọi mẹ từ chính máu mủ mình. Tôi đã trả giá quá đắt cho cái đêm mưa ấy. Và có lẽ, tôi xứng đáng với nỗi cô độc này. Cuộc đời tôi, từ nay chỉ còn lại sự ân hận day dứt, chậm rãi gặm nhấm từng ngày tháng còn lại.

Bài viết mới cập nhật:

Chia sẻ bài viết:

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!