Tôi Đi Làm Bên Nhật Lương 50 Triệu Gửi Hết Về Cho Vợ Giữ. 1 Lần Tôi Lén Về Thăm Thì Thấy

Tȏι Đι Làm Bȇп NҺật Lươпg 50 Trιệu Gửι Hết Vḕ CҺo Vợ Gιữ. 1 Lầп Tȏι Léп Vḕ TҺăm TҺì TҺấү……………………..
Tôi đẩy cửa bước vào, túi quà trên tay còn nặng trĩu. Nắng trưa tháng sáu đổ lửa xuống con ngõ quen thuộc, nhưng cái lạnh buốt chạy dọc sống lưng tôi khi nhìn vào gian bếp. Linh, bé Na và mẹ tôi đang ngồi quanh mâm nhôm cũ kỹ. Trên mâm chỉ có nồi cơm gần cạn, một đĩa muối, bát nước mắm loãng với vài lát ớt đỏ. Không canh, không thịt, không trứng. Linh múc từng thìa cơm nhỏ chan nước lọc vào bát con gái, vừa thổi vừa dỗ: “Na ăn ngoan đi con, lát mẹ kể chuyện cho nghe.” Bé Na cúi đầu, giọng nhỏ xíu: “Mẹ ơi, hôm nay mình không có trứng thật hả mẹ?”
Tôi đứng chết trân ngoài cửa, cổ họng nghẹn cứng. Mỗi tháng tôi gửi về năm mươi triệu, tiền mồ hôi nước mắt ở Nhật Bản. Vậy mà vợ con tôi đang ăn cơm chan nước như nhà vừa gặp hoạn nạn. Lòng tự ái dâng lên, tôi xông vào, đập túi quà xuống bàn. Tiếng động làm cả ba giật bắn. Bé Na reo lên “Ba ba về!” rồi khựng lại khi thấy mặt tôi. Linh cầm vá cơm, mắt trũng sâu mệt mỏi. Mẹ tôi vội đặt bát xuống, ánh mắt lảng tránh.
“Tiền đâu?” Tôi gằn giọng, từng chữ bật ra qua kẽ răng. “Mỗi tháng anh gửi năm mươi triệu, sao cả nhà ăn thế này?”
Linh không khóc, không vội thanh minh. Cô ấy chỉ nhìn tôi, cười nhạt một cái chua chát. “Tiền đâu? Anh đi mà hỏi mẹ anh.”
Câu nói ấy như gáo nước đá. Tôi quay phắt sang mẹ. Bà Mão đang lần chuỗi hạt nhanh hơn, mặt khó chịu xen lẫn chột dạ. Lúc đó tôi không hề biết rằng, chuyến về thăm bất ngờ này không phải đoàn tụ, mà là lúc cái mái nhà tôi tưởng vững chãi bắt đầu nứt toác. Sự thật phía sau hoàn toàn khác với những gì tôi vẫn tin.
Tôi là Phúc, năm nay ba mươi tư tuổi. Gần năm năm nay tôi làm kỹ thuật viên bảo trì máy công nghiệp bên Nhật. Công việc vất vả, mùa đông lạnh cắt da, mùa hè nóng hầm hập. Có hôm tan ca, hai bàn tay tê cứng vì dầu máy, lưng đau nhức nhưng tôi chưa từng than. Nghĩ đến Linh và bé Na ở nhà là tôi lại cắn răng. Mỗi tháng tôi gom hết, gửi về đúng năm mươi triệu, tháng tăng ca còn hơn. Tôi tin chỉ cần tiền về đều, vợ con sẽ chẳng thiếu thứ gì.
Ngày xưa bé Na mới hơn một tuổi, Linh ôm con đứng ngoài cổng tiễn tôi, mắt đỏ hoe nhưng cố cười: “Anh cứ đi đi, em ở nhà cực mấy cũng chịu.” Tôi sang Nhật với niềm tin ngây thơ ấy. Ký túc xá chật hẹp, bốn người một phòng, tôi sống dè sẻn, ăn cơm hộp nguội, tay nứt toác vẫn quấn băng đi làm. Mẹ tôi gọi video, giọng ngọt ngào: “Con gửi hết về đi, mẹ với Linh quán xuyến, một đồng cũng không thất thoát.” Tôi nghe lời, dần dần chuyển gần như toàn bộ, chỉ giữ tiền sinh hoạt tối thiểu.
Ban đầu Linh đứng tên nhận tiền. Sau mẹ chen vào, bảo Linh còn trẻ, tính toán chưa hết. Tôi cũng yên tâm, nghĩ có mẹ lo thì chắc chắn hơn. Có lần Linh nói bóng gió tiền nhà căng thẳng, con hay ốm, tôi còn trách: “Em đừng tính toán với mẹ, mẹ sống vì con cháu mà.” Giờ nghĩ lại, tiếng “vâng” nhỏ xíu của Linh lúc ấy là nỗi tủi thân cô ấy nuốt vào.
Nhưng lúc đó tôi không hề biết. Tôi chỉ thấy video nhà gọn gàng, bé Na cười ríu rít, Linh cười gượng, mẹ chen vào: “Ở nhà ổn cả, con yên tâm.” Tôi còn gửi thêm, tự hào khoe với bạn bè: “Vợ tao không phải lo gì, mẹ con sống thoải mái.” Tôi mơ về ngày về mở cửa hàng điện dân dụng, Linh bán, tôi sửa chữa, bé Na chạy lon ton.
Những dấu hiệu nhỏ tôi bỏ qua. Có lần gọi video, bé Na ăn cháo trắng ruốc, tôi hỏi sao không thịt cá, Linh cười gượng bảo con mới ốm. Mẹ chen ngang: “Con nít ăn thanh đạm mới khỏe.” Lần khác Linh xin gửi tiền làm hai đợt, giọng ngập ngừng, tôi bực: “Em tiêu kiểu gì?” Cô ấy im lặng rồi thôi. Đồ tôi gửi về, sữa ngoại cho con, mẹ bảo cho Tân uống. Tân em trai tôi lười biếng, đổi việc như thay áo, dạo này ăn mặc xịn, đi nhậu hát hò. Tôi tự trấn an: chắc mẹ cho nó ít.
Càng về sau Linh ít gọi riêng, lúc nào cũng có mẹ hoặc Tân lảng vảng. Tôi định hỏi kỹ thì bị cắt ngang: “Nhà ổn, con ngủ sớm đi.” Có tin nhắn Linh viết “Anh ơi có chuyện này” rồi thu hồi, bảo bấm nhầm. Tôi tin. Tôi ngu ngốc tin.
Bây giờ đứng giữa bếp, nhìn mâm cơm tàn tạ, tôi mới thấy mọi thứ sai. Linh mở tủ bếp, lôi ra túi nilon cũ, bên trong sấp giấy nợ nhầu nhĩ. “Anh xem đi. Em tiêu cái gì? Váy em mặc ba năm chưa mua cái mới. Dép con đứt quai em khâu lại. Con sốt em cắt đôi liều thuốc.” Tôi cầm từng tờ: nợ tạp hóa, tiền gạo rẻ, học phí mẫu giáo khất ba ngày, đơn thuốc bị gạch mấy món. Tim tôi như bị ai bóp.
Mẹ tôi đập bàn khóc: “Trời ơi tôi già rồi bị vu oan! Tiền con gửi tôi đưa hết cho nó, nó giấu giếm tôi biết sao!” Tân từ ngoài sân bước vào, áo sơ mi mới, tóc vuốt bóng, mùi nước hoa nồng. Nó cười hề hề: “Anh hai về lúc nào? Sao không báo em ra đón?” Nhìn đôi giày sạch bong của nó, nhìn mâm cơm vợ con tôi, tôi thấy chênh vênh.
Linh không cãi. Cô ấy vào buồng, mang ra cuốn sổ xanh sờn góc. “Anh muốn biết tiền đi đâu thì xem đi.” Tôi lật. Trang đầu ghi ngày tháng, số tiền tôi gửi, rồi dòng chữ nhỏ đều: mẹ lấy bao nhiêu, lý do gì. Tháng nào cũng vậy, tiền về buổi sáng, chiều đã chuyển gần hết. Mẹ lấy đóng đồ bên nội, tiền thuốc, sửa nhà, trả nợ Tân… Có tháng ba mươi triệu “trả nợ hộ Tân vì nó làm ăn kẹt”.
Linh giọng khàn: “Em chỉ cầm tiền vài tiếng. Mẹ đứng sau lưng đọc từng con số tài khoản, sợ em giấu đồng nào.” Mẹ tôi ngẩng phắt: “Nhà này tao là mẹ, tao lấy ít tiền lo việc lớn cho cả nhà thì sai ở đâu?” Tôi chết lặng. Đó không phải biện hộ, đó là thừa nhận trắng trợn.
Linh lật tiếp. Những khoản nhỏ: xin tiền sữa Na, xin tiền thuốc sốt, bên cạnh ghi nguyên văn lời mẹ: “Con nít ăn gì mà lắm sữa? Sốt thì lau người là hạ, bày đặt thuốc men.” “Tiền này để dành việc lớn, không phải chúng mày ăn sang.” Tôi đọc mà cổ họng nghẹn. Bé Na lớn lên với cảm giác nhà mình nghèo, trong khi tôi khoe con với bạn bè ở Nhật.
Cô ấy rút thêm tờ biên nhận, tên người nhận là Tân. Hàng chục triệu, năm mươi, bảy mươi, chuyển nhiều đợt. “Mẹ không chỉ giữ hộ hay tiêu vặt. Mẹ đang nuôi cả cái hố không đáy tên Tân.” Linh mở điện thoại, đẩy màn hình về phía tôi. Ảnh chụp lén: Tân bế đứa bé trai hơn hai tuổi trước phòng khám, đi cạnh phụ nữ tóc buộc thấp, xách túi bỉm sữa. “Đứa bé đó là con ruột của Tân. Mẹ anh biết từ hai năm trước.”
Tân lao tới giật điện thoại. Tôi chặn lại. Mẹ tái mặt nhưng vẫn gắt: “Ảnh ọt bậy bà ở đâu cũng tin!” Linh kể tiếp, giọng lạnh: “Em bế Na theo mẹ một lần, thấy mẹ vào khu trọ. Tân bồng thằng bé, người phụ nữ gọi Tân là ba nó. Em nghe mẹ mắng Tân: mày ngu thì ngu vừa, để nó đẻ ra rồi phải nuôi chứ để thiên hạ xé nhà này à?”
Cả gian bếp im như tờ. Tôi quay sang mẹ: “Mẹ lấy tiền con gửi về nuôi con hoang của thằng Tân, trong khi vợ con con ăn cơm chan nước?” Mẹ gào: “Nó chót dại rồi, máu mủ nhà mình, mày là anh không gánh thì ai gánh?” Tân nhếch mép: “Anh đi Nhật lương năm mươi triệu, lo thêm chút thì có chết ai.”
Lòng tôi sôi. Nhưng Linh chưa dừng. Cô ấy lôi sấp giấy khác buộc dây chun đỏ. “Tiền không chỉ nuôi Vân với đứa bé. Mẹ và Tân còn đổ vào việc khác. Nếu lộ, cả nhà bị kéo xuống vực.” Giấy biên nhận vay nóng, hụi, góp vốn mở quán nhậu cho Tân. Tin nhắn Zalo mẹ với ông Khải: “Nhà có thằng con trai đi Nhật, tháng nào cũng ngoại tệ, chú cứ giúp chị.” Mẹ khoe “con trai gửi tiền về đều” để vay khắp nơi.
Quán nhậu Tân mở, nhậu nhẹt, cặp bồ, nợ ngập đầu. Tiền tôi gửi về bị siết ngay, vợ con chỉ còn ít để sống lay lắt. Có lần bé Na sốt cao, Linh xin tiền đưa viện, mẹ gắt: “Cảm thường thôi, bày đặt bệnh viện tốn kém, tiền này xoay hụi!”
Tôi đạp ghế văng. Bé Na khóc ré. Ông Khải – chủ nợ – xuất hiện ngoài cổng, quát: “Bà Mão có nhà không?” Ba gã đàn ông bước vào, ông Khải ném tập giấy: nợ gốc lãi hơn bảy trăm triệu, cam kết siết nhà nếu không trả. Mẹ tôi quỳ khóc: “Anh Khải cho khất, con trai tôi về rồi nó lo.” Tân lủi sau hè.
Tôi cầm giấy, thấy dòng chữ mẹ viết: “Con trai tôi làm bên Nhật, tháng nào cũng gửi tiền, gia đình có nguồn ổn định.” Bà dùng tên tôi làm bình phong vay nợ. Tân gào với Linh: “Tất cả tại con này! Nó lắm mồm, nó báo ông Khải!” Mẹ hùa theo: “Từ ngày nó vào nhà này mới tan nát.”
Linh ôm con, má đỏ in dấu tay Tân vừa tát. Bé Na hét: “Đừng đánh mẹ cháu!” Tôi đạp Tân ngã, đè xuống: “Mày động vào vợ tao lần nữa, tao cho mày vào viện!” Tân gào: “Anh vì con đàn bà này mà đánh em ruột à?”
Linh lấy điện thoại cũ, bật ghi âm. Giọng Tân rõ mồn một: “Cứ lấy tiền anh hai gửi về lo cho Vân với thằng Cu. Vụ nợ bài bạc mẹ kiếm cớ rút thêm. Lỡ anh hai biết thì đổ hết cho con Linh. Anh ấy tin mẹ chứ tin vợ đâu mà sợ.”
Cả sân chết lặng. Ông Khải lắc đầu: “Tao đòi nợ chứ không tiếp tay lừa người trong nhà. Một tuần không trả, tao nộp công an.”
Sáng hôm sau, mẹ tôi ra chợ khóc kể:…………………………………………………….
“Con dâu lấy sạch tiền, xúi chồng về đánh mẹ đánh em.” Họ hàng kéo đến, bác Cẩn, thím Hòe, ông chú họ xa. Mẹ trùm khăn, ôm ngực: “Mày vừa lòng chưa Phúc? Vì con đàn bà mà mày để tao mất mặt.” Tân ném túi nữ trang cũ: “Đây tang chứng, chị Linh gom định mang đi!”
Linh bước ra, giọng đanh: “Anh Tân, nếu tôi ăn cắp sao anh không báo công an tối qua? Phải đợi sáng nay gọi họ hàng đông đủ mới diễn?” Họ hàng chững lại. Tôi giơ điện thoại quay video: “Ai muốn nói gì thì nói trước ống kính, lát tôi đưa công an luôn.”
Mẹ đổi giọng khóc mềm: “Phúc ơi mẹ chỉ muốn yên nhà…” Linh kéo tôi vào buồng, đưa phong bì nâu: “Em lén chụp lại.” Bên trong là giấy photo thế chấp nhà, chữ ký giả tên tôi. Mẹ giả mạo để cầm cố sổ đỏ. Tân gào: “Cùng lắm bán nhà mua chỗ khác ở!”
Tôi ném tập giấy ra sân: “Ai ký tên tao vào đây?” Mẹ giật nảy, Tân né mắt. Họ hàng im thin thít. Tân nổi khùng: “Anh đừng làm quá!” Vân – người phụ nữ ấy – bế con trai xuất hiện ngoài cổng, khóc: “Anh trốn tiếp đi Tân! Tiền sữa con ba tháng anh không đưa, mẹ anh chửi tôi đào mỏ!” Cô ta ném giấy siêu âm, khai sinh: “Mẹ anh hứa đợi anh hai gửi tiền về sẽ cưới, cho tôi mở tiệm. Hóa ra hai mẹ con bà coi tôi là hố đổ tiền!”
Họ hàng quay sang nhìn Tân như nhìn thứ bẩn. Bác Cẩn thở dài: “Đói thì cứu được, nết thất đức thế này thì chịu.” Tôi siết giấy: “Bác Cẩn, ông Khải, hôm nay cháu lên xã trình báo.”
Chúng tôi lên ủy ban chiều hôm đó. Tân bị giữ để làm rõ giả mạo chữ ký, chiếm dụng tiền, cờ bạc. Mẹ gục xuống khóc: “Phúc ơi cứu em con…” Tôi đứng im. Lần đầu tiên tôi không mềm lòng. Tôi nói rõ: mảnh đất quê mẹ bán, xe máy Tân, đồ có giá trị tính hết. Tiền tôi từ nay Linh trực tiếp quản, minh bạch, không ai nhân danh tình thân thò tay nữa.
Tân bị dẫn đi, mẹ đổ gục. Ông Khải gật đầu: “Một tuần trả, không siết nhà.” Tôi không gánh hết như xưa. Tôi đứng về phía Linh và bé Na.
Sau cơn bão, tôi ở nhà thêm mấy tháng. Tối ấy bé Na tô màu, ngẩng lên hỏi khẽ: “Ba ơi, từ nay mình còn phải ăn cơm chan nước nữa không?” Tôi kéo con vào lòng, nước mắt rơi. “Không đâu con. Có ba ở đây, không ai để con và mẹ phải sống như vậy nữa.” Linh ngồi bên, mắt trũng sâu nhưng không khóc. Cô ấy đẩy cuốn sổ tiết kiệm nhỏ về phía tôi: tiền may vá ban đêm, bán bánh tự làm, bớt chợ từng ngày. Cô ấy chắt chiu để phòng ngày bị đuổi.
Tôi nhìn Linh, cổ họng nghẹn. “Từ giờ em giữ tiền. Không phải anh giao, mà vì anh tin em. Anh sai quá lâu rồi.” Linh hỏi nhẹ: “Anh tin em thật chứ? Hay vài tháng nữa mẹ anh khóc, anh lại đổi ý?” Tôi cúi đầu: “Nếu anh còn mù như trước, anh không xứng làm chồng em, không xứng làm ba của Na.”
Trước khi quay lại Nhật chốt hợp đồng cuối, tôi chuyển toàn bộ lương về tài khoản hai vợ chồng, làm giấy tách bạch tài sản. Gặp mẹ lần cuối, bà già đi trông thấy, lưng còng, mắt trũng. Tôi nói bình tĩnh: “Con vẫn là con của mẹ. Nhưng từ nay con không để mẹ quyết đời vợ con nữa.” Bà không nói gì, chỉ nhìn tôi rất lâu.
Tôi không quay lại Nhật với nỗi tự hào như xưa. Tôi hiểu, đồng tiền không cứu nổi mái nhà nếu người đàn ông gửi tiền đi mà gửi luôn cả lòng tin và trách nhiệm cho người khác. Người giữ mái nhà suốt những năm tôi vắng mặt là Linh. Cô ấy âm thầm vá từng lỗ thủng, nuốt nước mắt, gom bằng chứng chỉ để con có chỗ đứng. Còn tôi, bao năm tưởng mình hy sinh lớn nhất, hóa ra chỉ là kẻ mù quáng nhất.
Bây giờ mỗi lần gọi video, tôi không còn hỏi “nhà ổn không” suông nữa. Tôi lắng nghe, tôi nhìn kỹ. Bé Na cười ríu rít, Linh cười dịu hơn. Có những thứ bình thường như bữa cơm đủ đầy, tiếng con cười, ánh mắt vợ bớt phòng bị, hóa ra quý hơn tất cả số tiền tôi từng gửi. Tôi hối hận vì đã muộn, nhưng ít ra bây giờ tôi biết đứng đúng chỗ. Dù nỗi đau và khoảng cách ấy, có lẽ sẽ không bao giờ xóa hết.

Bài viết mới cập nhật:

Chia sẻ bài viết:

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!