Nữ Bác Sĩ KҺoa Sảп Bị PҺảп Bộι… Màп Trả TҺù KҺιếп CҺồпg Và Tιểu Tam Sṓпg KҺȏпg Bằпg CҺết
Tôi vẫn nhớ như in khoảnh khắc ấy. Nhịp tim thai vang lên đều đặn qua loa khuếch đại của máy siêu âm 5D trong phòng khám VIP viện Quốc tế Hạnh Phúc. Âm thanh thiêng liêng ấy hôm nay lại như những nhát dao cứa vào tim tôi. Tôi là bác sĩ Thủy Linh, trưởng khoa Sản, tay vẫn giữ nguyên đầu dò trên bụng người bệnh nhân đang mỉm cười đắc thắng. Ngọc Diệp, nhà thiết kế nội thất trẻ trung, 22 tuần thai. Cô ta ngẩng nhìn trần nhà, vẻ mặt rạng rỡ như đang chờ đón cả thế giới.
Cánh cửa phòng đột ngột mở. Một người đàn ông bước vào, tay ôm hộp quà thắt nơ nhung đỏ. Anh ta ngẩng đầu, nụ cười dịu dàng tắt ngấm ngay lập tức khi ánh mắt chạm vào tấm biển tên lấp lánh trên áo blouse trắng của tôi. Hộp quà trượt khỏi tay anh ta, va cạch xuống mép bàn inox. Nắp bung ra, đôi giày vải sơ sinh màu xanh ngọc bích lăn lóc. Trên đó thêu tay dòng chữ uốn lượn: “Của ba”.
Người đàn ông ấy chính là Trường, chồng tôi, người đàn ông mà tôi đã chung chăn gối mười năm. Anh ta luôn miệng than bận rộn với dự án bất động sản, đêm qua còn ôm tôi thì thầm: “Anh dồn hết sức cho khu nghỉ dưỡng mới để bù đắp cho em những tháng ngày vất vả”. Giờ đây anh ta đứng đó, mặt cắt không còn giọt máu.
Không khí đặc quánh như có thể cắt ra được. Ngọc Diệp giật mình nhưng nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, cười ngọt: “Ôi anh Trường, tổng thầu dự án của em ghé thăm à? Chắc anh mang bản vẽ mẫu đến cho em duyệt phải không? Bác sĩ Linh ơi, đối tác của em chu đáo quá”.
Tôi không nhìn cô ta. Ánh mắt tôi dán chặt vào đôi giày sơ sinh. Chín năm trước, khi tôi mang thai con đầu lòng rồi sảy vì lao lực, chính tay tôi đã phác thảo mẫu giày này. Trường hứa: “Khi nào mình có con lại, anh sẽ đặt thợ làm đúng đôi này đón con chào đời”. Hóa ra lời hứa của đàn ông chỉ đẹp lúc nói. Anh ta không quên, chỉ là thực hiện với người phụ nữ khác.
Nhưng lúc đó tôi không hề biết rằng, sự thật phía sau còn kinh hoàng hơn cả việc ngoại tình. Tôi chỉ cảm thấy một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng. Trái tim tôi như bị bóp nghẹt, nhưng gương mặt tôi không hề rung động. Tôi đã từng đứng giữa ranh giới sinh tử của hàng ngàn sản phụ, tôi biết khóc lóc lúc này chỉ khiến mình yếu đuối hơn.
Tôi chậm rãi rút giấy lau gel trên bụng Ngọc Diệp, giọng trầm ấm lạnh lẽo: “Hai thai nhi 22 tuần, phát triển bình thường. Nhưng cổ tử cung hơi ngắn, có dấu hiệu bóc tách nhẹ. Cô cần hạn chế đi lại, tránh xúc động mạnh, người nhà phải lưu tâm. Một cú sốc tâm lý có thể dẫn đến sinh non đấy”.
Ngọc Diệp biến sắc. Trường đứng chôn chân. Tôi tháo găng tay, ném vào thùng rác, quay sang anh ta: “Tổng thầu chu đáo thật. Ba tháng nay không ăn cơm nhà bữa nào, vậy mà vẫn có thời gian mua giày sơ sinh cho… khách hàng. Giày đẹp lắm. Đường kim mũi chỉ rất quen”.
Tôi ký bệnh án bằng cây bút máy ngòi vàng – món quà kỷ niệm ngày cưới anh ta tặng năm ngoái – rồi gọi điều dưỡng đưa bệnh nhân ra thanh toán. Không đợi ai nói thêm lời nào, tôi bước ra khỏi phòng. Bóng lưng tôi thẳng tắp, áo blouse tung bay. Chỉ khi cánh cửa khép lại, tôi mới tựa lưng vào tường hành lang, để trái tim đau nhói bùng nổ.
Mười năm thanh xuân. Tôi lùi lại phía sau, dùng lương bác sĩ lo toan nội ngoại, gánh vác để anh ta yên tâm khởi nghiệp. Từ kỹ sư quèn, anh ta giờ là giám đốc công ty xây dựng Hưng Thịnh. Đổi lại tôi được gì? Một danh xưng “vợ” trên giấy tờ, căn nhà vắng bóng chồng, và giờ đây là cú tát sỉ nhục giữa chốn công cộng.
Tôi rút điện thoại, bấm số thám tử Hưng – người tôi từng cứu vợ anh ta khỏi sản giật. “Cậu Hưng à, giúp chị điều tra Ngọc Diệp. Chị muốn biết tất cả, đặc biệt giao dịch tài chính và tài sản trong một năm qua”. Cúp máy, tôi hít sâu mùi thuốc sát trùng. Ngoại tình vì dục vọng tôi có thể bỏ qua, nhưng nếu chúng tính toán rút ruột tài sản của tôi thì khác. Tôi nhớ tờ giấy ủy quyền thế chấp mảnh đất thừa kế của bố mẹ tôi mà Trường ép ký tháng trước, với lý do “công ty cần vốn xoay vòng”.
Nhưng lúc đó tôi vẫn chưa biết hết sự thật. Tôi chỉ nghĩ đây là một vụ ngoại tình thông thường. Tôi vẫn hoàn thành ba ca mổ đẻ chiều hôm đó, tay cầm dao mổ không run. Tối về biệt thự, Trường ngồi chờ trên sofa, mặt bồn chồn. Thấy tôi vào, anh ta lao tới: “Linh, em nghe anh giải thích, chuyện hôm nay không như em nghĩ đâu”.
Tôi lách người tránh, rót ly nước lọc, uống cạn rồi nhìn thẳng vào mắt anh ta: “Vậy anh giải thích đi. Tại sao anh mua giày sơ sinh cho khách hàng, mà mẫu giày lại chính là bản vẽ em vẽ cho con chúng ta chín năm trước?”
Trường lắp bắp: “Anh và Diệp chỉ là đối tác. Cô ấy có thai với bạn trai bỏ chạy. Anh mua quà lấy lòng thôi. Em phải tin anh, mười năm anh cày cuốc vì gia đình này”.
Tôi bật cười mỉa mai. Anh ta quỳ xuống, ôm chân tôi, nước mắt giàn giụa: “Anh sai rồi. Chỉ một lần say rượu. Cô ta dùng thai ép anh lo dự án. Anh sẽ đưa tiền cho cô ta rồi cắt đứt. Em tha thứ cho anh đi”.
Tôi nâng cằm anh ta, ép anh ta nhìn vào mắt mình: “Đứng lên đi, đừng làm bẩn sàn nhà em mới lau. Em không quan tâm ai với ai, nhưng em nói cho anh biết, Thủy Linh này cứu hàng ngàn sinh mệnh, nhưng tuyệt đối không cứu một cuộc hôn nhân đã thối rữa”.
Tôi quay lên phòng ngủ, đóng sập cửa. Đêm ấy tôi thức trắng, điện thoại rung tin nhắn từ thám tử Hưng: “Chị Linh, Ngọc Diệp không có tiềm lực. Công ty mới thành lập 6 tháng, vốn vài trăm triệu. Nhưng cô ta vừa mua căn penthouse 20 tỷ bằng tiền mặt từ tài khoản công ty Hưng Thịnh của anh Trường”.
Tôi cười lạnh. Mọi thứ rõ ràng. Không chỉ ngoại tình, chúng muốn tẩu tán tài sản, dùng mồ hôi nước mắt tôi xây tổ ấm mới. Sáng hôm sau, tôi vẫn xuống nhà trong bộ váy công sở chỉn chu, trang điểm hoàn hảo. Trường đã ngồi sẵn, mua phở bò tôi thích. Anh ta kéo ghế: “Em ăn đi cho nóng”.
Tôi đứng yên: “Hồ sơ dự án khu nghỉ dưỡng đâu?”
Trường lảng tránh: “Kế toán đang giữ để giải ngân ngân hàng. Đợi vài hôm anh mang về. Mình là vợ chồng, em phải tin anh chứ. Cái thai chỉ là tai nạn”.
Tôi nhếch mép: “Một cái tai nạn trùng với chuyến công tác Đà Nẵng anh không cho em đi. Một cái tai nạn mà anh rút sổ đỏ đất thừa kế của em thế chấp. Kịch bản anh dở quá”.
Trường hoảng: “Em cho người theo dõi anh? Chúng ta mười năm, em cạn tình đến thế sao?”
Tôi lạnh lùng: “Từ lúc anh chuyển 20 tỷ mua penthouse cho con giáp thứ ba, tình nghĩa vợ chồng đã ném vào thùng rác. Em cho anh ba ngày. Hoàn trả tiền và sang tên đất lại, hoặc em khiến công ty anh thành đống tro”.
Tôi rời đi, tiếng giày cao gót dõng dạc. Trên xe, tôi gọi thám tử: “Giữ kín bằng chứng. Đừng động rừng”.
Chiều thứ năm, Ngọc Diệp nằng nặc yêu cầu chuyển gói thai sản về tôi theo dõi. Cô ta còn thanh toán gói sinh mổ VIP. Điều dưỡng trưởng hỏi tôi có từ chối không. Tôi mỉm cười: “Sao phải từ chối? Khách VIP mang doanh thu, chúng ta chào đón nồng nhiệt. Xếp lịch cho cô ta thứ năm hàng tuần, tôi đích thân khám”.
Ngọc Diệp đến, đầm lụa rộng, túi Hermes mới tinh – tôi biết hóa đơn quẹt từ tài khoản Trường. Cô ta vắt chân: “Thai em hay gò đau, nhờ bác sĩ Linh mát tay”. Trường đứng bên, mặt gượng gạo.
Tôi siêu âm, giọng chuyên môn: “Tình trạng không khả quan. Cổ tử cung ngắn thêm, rỉ ối nhẹ, cơn gò bất thường. Nguy cơ sinh non 60% trong hai tuần. Thai 23 tuần, sống sót thấp, di chứng nặng”.
Ngọc Diệp hoảng loạn túm tay Trường. Anh ta cầu khẩn: “Linh, cứu đứa bé, bao nhiêu tiền anh chịu”.
Tôi đan tay: “Nhập viện ngay, nằm treo chân tĩnh dưỡng tuyệt đối, truyền thuốc giảm gò 24/24, cấm đi lại, cấm điện thoại, cấm xúc động. Ít nhất bốn đến sáu tuần”.
Ngọc Diệp tái mặt nhưng đành chấp nhận. Tôi bảo Trường: “Người nhà đóng tạm ứng 15 triệu/ngày. Anh là cha, chắc sẽ túc trực đổ bô lau rửa chứ?”
Trường cứng họng nhưng gật đầu. Tôi biết dấu hiệu dọa sinh non của cô ta có thật nhưng hoàn toàn kiểm soát được bằng thuốc uống tại nhà. Tôi cố tình khuếch đại để giam cô ta, cắt đứt mọi liên lạc, phong tỏa dòng tiền tẩu tán.
Nhưng tôi chưa dừng lại. Buổi chiều ấy…………………………………………………
, luật sư Phương – bạn thân tôi từ thời đại học – gọi: “Linh, cá đã vào bẫy. Tớ nộp đơn khẩn cấp, tòa phong tỏa toàn bộ tài sản chung, bao gồm tài khoản công ty Hưng Thịnh vì dấu hiệu tẩu tán. Chữ ký thế chấp đất của cậu ký lúc nửa tỉnh nửa mê sau ca trực, không công chứng, vô hiệu”.
Tôi thở phào. Chiều hôm đó, lệnh phong tỏa được tống đạt. Trường đang xách bô nhựa trong phòng bệnh VIP thì điện thoại reo. Anh ta tái mét. Dự án đình chỉ, tài khoản đóng băng.
Trong phòng bệnh, Ngọc Diệp hạch sách: “Anh Trường, bô đầy rồi, anh đổ đi. Điện thoại em đâu, cho em xem tin nhắn công việc”.
Trường ném điện thoại: “Vì cô mà tôi mất trắng! Đừng diễn công chúa nữa!”
Cãi vã nổ ra. Tình yêu xây trên tiền bạc vỡ vụn chỉ sau 14 ngày treo chân. Ngọc Diệp chửi Trường “đồ tồi”, Trường cười nhạt: “Không vì sổ đỏ vợ tôi, cô có ướn éo gọi tôi là chồng không?”
Tôi đứng ngoài kính quan sát, khóe môi khẽ cười. Màn kịch hay lắm.
Hai tuần sau, tôi gọi cả hai vào phòng làm việc. Ngọc Diệp ngồi xe lăn, mặt phờ phạc. Tôi mở hồ sơ: “Tình trạng dọa sinh non đã kiểm soát. Nhưng có vấn đề nghiêm trọng hơn. Thai nhi nhóm máu AB. Anh Trường nhóm máu O, tuyệt đối không thể sinh con nhóm AB. Đây là kiến thức sinh học cơ bản”.
Trường chết lặng. Ngọc Diệp run bần bật: “Bác sĩ bịa đặt! Chị ghen nên làm giả xét nghiệm!”
Tôi bình thản: “Tôi có thể mở giám đốc bệnh viện và chuyên gia di truyền đối chất ngay. Hoặc chọc ối ADN. Cô dám không?”
Ngọc Diệp gục xuống khóc nức nở. Sự thật phơi bày: Đứa bé là con gã đại gia đã có vợ. Cô ta dùng thai lừa Trường để rút tiền che giấu.
Trường lao tới túm cổ Ngọc Diệp: “Con khốn! Cô lừa tôi đổ vỏ cho thằng khác, phá nát gia đình tôi!”
Tôi bấm chuông gọi bảo vệ tách ra. “Màn kịch hạ màn rồi anh Trường. Đơn ly hôn tôi ký sẵn. Luật sư Phương sẽ lo chia tài sản và đòi hoàn trả 20 tỷ. Không ký, bằng chứng và ADN sẽ đến công an kinh tế sáng mai”.
Tôi bước ra, bỏ lại câu: “Một người phụ nữ đủ bản lĩnh xây cơ đồ cùng anh thì cũng đủ tàn nhẫn để đẩy anh về vạch xuất phát khi anh không xứng đáng”.
Cánh cửa khép, tiếng gào thét vang lên sau lưng tôi. Tôi bước trên hành lang ngập nắng, lưng thẳng, nụ cười nhẹ nhõm.
Sau đó mọi thứ diễn ra nhanh chóng. Trường ký thỏa thuận, trả lại tiền, công ty phá sản, anh ta trắng tay. Bà Tâm – mẹ chồng tôi – hùng hổ lên bệnh viện trách móc, nhưng khi thấy sao kê chuyển khoản và kết quả ADN, bà im bặt, dìu con trai rời đi trong ê chề.
Ngọc Diệp bị bệnh viện đuổi vì nợ viện phí, sinh non ở bệnh viện tuyến huyện. Cô ta bán hết đồ hiệu, chui vào xóm trọ nghèo, bế đứa con yếu ớt vật lộn với bỉm sữa.
Còn tôi? Sáu tháng sau ly hôn, tôi được bổ nhiệm phó giám đốc chuyên môn. Tôi khởi xướng chương trình thiện nguyện khám miễn phí cho phụ nữ nghèo. Một buổi sáng, Ngọc Diệp địu con đến, đầu cúi gằm. Cô ta quỳ xuống khóc: “Bác sĩ Linh, tôi xin lỗi. Xin chị cứu con tôi”.
Tôi không hả hê. Tôi khám cho bé, chuyển cấp cứu, dùng quỹ thiện nguyện chi trả hết. “Tôi không giúp cô, tôi cứu một sinh mệnh. Còn cô, bài học này hy vọng cô khắc cốt ghi tâm. Phụ nữ muốn giàu, hãy dùng bàn tay và trí óc mình”.
Tôi quay lưng, tiếp tục khám bệnh nhân tiếp theo. Ngọc Diệp khóc nức nở trên sàn.
Ba năm sau, tôi là giám đốc chuyên môn, đứng cắt băng khánh thành trung tâm chăm sóc sức khỏe phụ nữ. Trong khu vực thi công sân vườn, Trường mặc đồ bảo hộ lao động, bê chậu cây. Gió thổi bay mũ anh ta rơi trước chân tôi. Tôi cúi nhặt, đưa lại, mỉm cười xã giao: “Cẩn thận nhé anh. Công việc vất vả rồi”.
Không hận thù, không khinh miệt. Chỉ là sự thờ ơ tuyệt đối. Tôi bước tiếp, bóng lưng thẳng tắp dưới nắng thu.
Tối hôm đó, trong buổi tiệc tri ân, giáo sư Minh – nhà đầu tư chiến lược – đứng bên tôi trên ban công: “Linh, em đã đi qua dông bão và đứng vững. Em xứng đáng được đồng hành cùng một người đủ bản lĩnh. Tôi có vinh hạnh không?”
Tôi cụng ly, nụ cười bình yên: “Chúng ta cứ từ từ mà bước, giáo sư nhé”.
Tôi không nhìn lại phía sau. Cuộc đời tôi giờ rộng lớn, rực rỡ. Màn trả thù đỉnh cao của tôi không phải hủy diệt kẻ khác, mà là sống rực rỡ đến mức khiến chúng phải ngước nhìn trong nuối tiếc vô vọng suốt đời. Phụ nữ chúng ta, khi niềm tin vỡ, buông tay không phải thất bại. Đó là cách ta tái sinh. Và tôi, Thủy Linh, đã làm được.





