CҺồпg Đι Cȏпg Tác, Tȏι Đếп Vιệп KҺám TҺaι 1 MìпҺ TҺấү AпҺ Hớt Hảι Dìu 1 Sảп PҺụ:\’\’Bác Sĩ Ơι Vợ Tȏι

CҺồпg Đι Cȏпg Tác, Tȏι Đếп Vιệп KҺám TҺaι 1 MìпҺ TҺấү AпҺ Hớt Hảι Dìu 1 Sảп PҺụ:\’\’Bác Sĩ Ơι Vợ Tȏι
Trời Sài Gòn chiều nay đổ mưa như trút nước. Những hạt mưa nặng trĩu đập vào khung cửa kính bệnh viện, tạo nên âm thanh não nề như tiếng khóc không ngớt của cả một kiếp người. Tôi ngồi co ro trong sảnh chờ lạnh lẽo, tay xoa nhẹ bụng bầu tháng thứ bảy, cố nén cơn đau âm ỉ lan tỏa từ dưới bụng lên tận tim. Lần đầu mang thai, tôi lo đến phát run, tay chân lạnh ngắt. Hoàng Nam đang công tác Đà Nẵng, mẹ chồng tôi lại liệt nửa người nằm nhà, tôi chỉ dám một mình gọi taxi đến đây cho yên tâm.
Bỗng cánh cửa kính tự động mở toang. Một người đàn ông ướt sũng như chuột lột lao vào, bế thốc một sản phụ bụng to tụt thấp, mặt trắng bệch vì đau đớn. Anh ta gào lên tuyệt vọng, giọng vỡ òa: “Bác sĩ ơi! Cứu vợ tôi! Vợ tôi sắp sinh rồi!”
Toàn thân tôi đông cứng. Dù anh ta ướt nhẹp, dù tóc dính bết vào trán, tôi vẫn nhận ra ngay bờ vai rộng quen thuộc, chiếc đồng hồ tôi dành dụm mấy tháng lương mua tặng sinh nhật anh. Hoàng Nam. Chồng tôi. Người vừa mới tối qua còn gọi điện từ Đà Nẵng, giọng ấm áp hỏi han hai mẹ con.
Tôi không thở nổi. Cổ họng nghẹn đắng, vị mặn của nước mắt trào ra khóe mi. Người phụ nữ kia là ai? Sao anh gọi cô ta là vợ? Tim tôi thắt lại như bị ai bóp nghẹt, cái lạnh buốt chạy dọc sống lưng khiến tôi run lên từng cơn. Anh ta lướt qua tôi chỉ cách vài bước, không hề nhìn thấy. Đôi mắt đỏ ngầu của anh chỉ còn hình bóng người phụ nữ trong vòng tay. Tôi ngồi hóa đá, nước mắt chực trào nhưng cơn đau bụng của con tôi lại đạp mạnh một cái, như lay tỉnh tôi. Không, tôi không khóc. Không gào lên. Lúc đó tôi chưa hiểu hết, nhưng tôi biết một điều: mọi thứ không còn như trước nữa.
Tôi lặng lẽ đứng dậy, quay lưng rời khỏi bệnh viện, bước vào màn mưa lạnh buốt thấu xương. Nước mưa hòa với nước mắt chảy dài trên má, ướt đẫm mái tóc. Trên đường về, những hình ảnh bốn năm qua ùa về như sóng dữ. Kể từ ngày mẹ chồng tôi – bà Tâm – bị tai nạn xe, liệt nửa người, Nam nói anh phải gồng gánh hết. Anh đi công tác liên miên, tôi ở nhà chăm mẹ, nấu cháo bón từng thìa một, tắm rửa thay tã, xoa bóp chân tay cho bà từng đêm. Tôi gác lại công việc, gác lại giấc mơ riêng, vì tin rằng anh đang hy sinh cho gia đình. “Em là chỗ dựa của anh,” anh từng nói trong đêm khuya. Tôi tin. Tôi tin đến mức sẵn sàng đánh đổi cả tuổi trẻ.
Nhưng lúc đó tôi không hề biết rằng…
Về đến nhà, căn phòng mẹ chồng vẫn tối om, mùi thuốc sát trùng quen thuộc nồng nặc khiến tôi buồn nôn. Bà Tâm nằm im thin thít như mọi ngày. Tôi dặn dò bà vài câu dù biết bà không trả lời, rồi lặng lẽ dọn dẹp. Cơn nghi ngờ bắt đầu len lỏi trong tim. Một người mẹ sao có thể không biết con trai mình thay đổi? Những chuyến công tác dài ngày, những lời nói dối vụng về qua điện thoại… Lẽ nào bà cũng biết hết?
Tôi cúi xuống nhấc tấm đệm cuối giường để phẳng lại, tay chạm vào vật cứng lạnh. Một chiếc điện thoại thông minh. Không phải của bà. Không phải cái cục gạch Nam mua cho bà. Tim tôi đập thình thịch như muốn vỡ tung. Màn hình khóa là ảnh hoa mẫu đơn đỏ thẫm, không mật khẩu. Tôi mở ra. Zalo hiện lên ngay, tin nhắn từ “Uyên con sâu”.
“Mẹ ơi, con đau bụng quá, chắc sắp sinh rồi. Anh Nam đang đưa con vào viện đây. Mẹ ở nhà cứ yên tâm nhé. Đừng để con vợ cả nó nghi ngờ gì đấy.”
Tôi run lên bần bật, tay cầm điện thoại lạnh buốt. Những tin nhắn kéo dài hàng tháng hiện ra rõ mồn một: “Mẹ cứ giả vờ mệt, đừng ăn uống nhiều để nó lo mà về sớm…” “Cái con Trúc kia ngu lắm, cứ để nó hầu hạ mẹ thêm thời gian…” “Đợi con sinh con trai xong, thằng Nam sẽ đá con kia đi…” “Mẹ nhớ nhé, tuyệt đối không được để nó biết mẹ cử động được. Diễn cho tốt vào mẹ ạ.”
Mọi thứ sụp đổ trong khoảnh khắc. Bà Tâm không liệt. Bà ta diễn. Bà ta thông đồng với nhân tình của con trai, biến tôi thành con ở không công suốt bốn năm trời. Nước mắt tôi rơi lã chã xuống màn hình, vị mặn đắng ngắt lan tỏa trong miệng. Tim tôi đau nhói như bị ai đâm thủng. Tôi đã hy sinh bao nhiêu đêm thức trắng chăm bà, lau chùi từng vết loét, bón từng muỗng cháo… Tất cả chỉ là trò cười cho hai mẹ con họ.
Tôi đặt điện thoại lại đúng chỗ, vuốt phẳng ga giường, như chưa từng có chuyện gì. Lòng tôi lạnh ngắt. Họ muốn chơi trò này? Được. Tôi sẽ chơi. Nhưng luật chơi từ giờ do tôi định đoạt. ……………………………….
……………………………………………
Mời quý đọc giả đọc phần PHẦN 2 của câu chuyện dưới phần bình luận 👇 👇 👇
Tôi không khóc nữa. Nước mắt đã cạn từ lúc ở bệnh viện. Tôi ngồi trong phòng khách tối om, gọi điện cho Hùng cò đất – tay môi giới khét tiếng. “Anh Hùng, em là Trúc, muốn bán gấp căn nhà số 15 hẻm 24. Tiền mặt trong 48 giờ.” Hùng cười lớn: “Cô em chịu bán 4 tỷ thì anh lo được.” Mất một tỷ so với giá thật, nhưng tôi đồng ý ngay. Tôi cần tiền nhanh, cần tự do nhanh hơn.
Sáng hôm sau, tôi vẫn nấu cháo bón cho bà Tâm, lau người thay đồ như chưa có gì xảy ra. Bà ta nhìn tôi bằng ánh mắt vô hồn, nhưng tôi biết đằng sau là sự khinh miệt sâu sắc. Tôi ra phòng công chứng, ký giấy tờ, giả vờ buồn bã kể chuyện mẹ chồng bệnh nặng, chồng công tác xa. Mọi thứ suôn sẻ. Tiền 4 tỷ chuyển vào tài khoản chung. Rồi tôi rút thêm 300 triệu sổ tiết kiệm, viết cam kết chịu trách nhiệm. Giờ tài khoản chung chỉ còn vài trăm ngàn.
Tôi về nhà, gọi xe tải, dọn vali. Chỉ lấy đồ của tôi và con. Trước khi đi, tôi bước vào phòng bà Tâm, bật đèn sáng rực. Bà ta giật mình hoảng hốt. “Trúc… nước…” Bà ta cố gắng nói. Tôi rót nước, đưa ống hút, rồi mỉm cười lạnh lẽo. “Mẹ mỏi lưng hả? Con nghĩ mẹ nên tự ngồi dậy đi. Dạo này mẹ khỏe ra nhiều rồi mà, tay chân cũng cử động được chứ gì?”
Mặt bà Tâm tái mét như tờ giấy. Tôi đọc lại từng tin nhắn, giọng bình thản nhưng mỗi chữ như dao cắt: “Con dâu ngoan của mẹ… Cứ để con Trúc ngu ngốc hầu hạ mẹ…” Bà ta run bần bật, cố chồm dậy nhưng cơ thể đã cứng vì diễn kịch quá lâu. Tôi nói nhẹ nhàng nhưng kiên quyết: “Căn nhà con bán rồi. Mai chủ mới đến. Mẹ và con trai mẹ chuẩn bị tìm chỗ ở mới đi.” Bà ta gào lên thảm thiết, đập phá lung tung, nhưng tôi kéo vali ra cửa, không ngoảnh lại dù nước mắt trào ra không kìm được.
Ba ngày sau, Nam trở về. Anh ta xách giỏ quà Đà Nẵng, huýt sáo vui vẻ, tưởng tượng cảnh tôi chạy ra đón. Cửa không khóa. Nhà trống hoác. Không sofa, không ti vi, không quần áo của tôi. Anh ta lao vào phòng mẹ, thấy bà Tâm nằm trên chiếc giường bệnh duy nhất, tóc tai rối bù, mặt hốc hác. Bà khóc nức nở: “Nó biết hết rồi… Nó bán nhà rồi… Con ơi…”
Chủ nhà mới dẫn thợ xây vào, đuổi mẹ con anh ta ra đường trong mưa. Nam gọi tôi hàng trăm cuộc, chỉ nghe tiếng tổng đài vô cảm. Anh ta dìu mẹ đến nhà nghỉ tồi tàn, đổ bô lau chùi, đút cháo cho bà từng thìa. Tiền hết dần. Anh ta chạy đến Nhã Uyên – người anh gọi là vợ – van xin đưa mẹ về ở tạm. Uyên cười khẩy, giọng lạnh lùng: “Anh trắng tay rồi còn muốn bám víu? Con em mới sinh, nhà em sạch sẽ, ai dọn bô cho bà ta? Cút đi!”
Rồi email tôi gửi đến: kết quả ADN. Đứa bé không phải con anh. Nhã Uyên và gã nhân tình giang hồ đã lừa anh từ đầu. Nam điên cuồng lao đến, bị gã đánh đập túi bụi, ném ra đường. Anh ta trở về nhà nghỉ, mẹ anh nhiễm trùng vết loét nặng, sốt cao mê sảng. Không tiền viện phí, anh ta gọi bạn bè, họ hàng – ai cũng từ chối. Bà Tâm qua đời trong cô độc trên giường bệnh viện công, miệng vẫn lảm nhảm “cháo… Trúc…”.
Nam lang thang Sài Gòn, tóc tai rũ rượi, cười khóc vô nghĩa. Anh ta phát điên vì sụp đổ hoàn toàn.
Còn tôi, tôi chọn Nha Trang. Căn hộ nhỏ nhìn ra biển, mỗi sáng thức dậy thấy bình minh hồng rực. Tôi cắt tóc ngắn, mua váy bầu mới, nấu ăn cho mình và con. Bé Tuấn Khang chào đời trong bệnh viện sang trọng, mẹ tròn con vuông. Tiếng khóc oe oe của con vang lên, tôi ôm con thật chặt, nước mắt rơi vì hạnh phúc xen lẫn nỗi buồn.
Tôi mở cửa hàng thời trang mẹ và bé, làm ăn khấm khá từng ngày. Nhiều đêm, tôi vẫn nhớ lại bốn năm hy sinh, nhớ tiếng “vợ tôi” của Nam ở bệnh viện vang vọng trong mưa. Nỗi đau không còn xé lòng như trước, nhưng nó để lại khoảng trống sâu thẳm. Tôi không hối hận, nhưng đôi khi tôi nghĩ, nếu ngày ấy tôi không một mình đi khám thai, có lẽ tôi vẫn mù quáng hạnh phúc trong vở kịch của họ.
Con trai tôi lớn lên không cha, nhưng nó có mẹ mạnh mẽ. Tôi dạy con biết yêu thương thật lòng, và biết bảo vệ chính mình trước mọi giả dối. Cuộc đời tôi giờ bình yên. Biển vẫn vỗ đều đều, gió vẫn mặn mòi mang theo hơi thở tự do. Nhưng trong tim, tôi luôn mang theo chút buồn man mác – không phải vì mất mát, mà vì những năm tháng tôi đã trao đi quá nhiều, cho những người không xứng đáng.
Tôi đã sống lại, nhưng cái giá là cả một phần tuổi trẻ đã tan thành mưa Sài Gòn năm ấy. Giờ đây, mỗi khi nhìn con cười, tôi biết mình đã chọn đúng. Cuộc đời không công bằng, nhưng tôi đã tự tay viết lại kết thúc của riêng mình.

Bài viết mới cập nhật:

Chia sẻ bài viết:

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!