Cướι 3 Lầп, 3 Ngườι CҺồпg Lầп Lượt Qua Đờι… Bí Mật Đeп Tṓι Cuṓι Cùпg Bị PҺaпҺ PҺuι
Tôi là Lan, năm nay 45 tuổi. Hôm nay tôi ngồi đây, tay run run cầm tách trà nguội lạnh, lòng vẫn còn ám ảnh cái đêm tân hôn thứ ba cách đây năm năm. Đêm đó, trong căn biệt thự sang trọng ở Bắc Ninh, tôi mặc áo cưới trắng tinh khôi, nhìn người đàn ông giàu có tên Hùng nằm co giật trên sàn gỗ lạnh, miệng sùi bọt trắng, mắt trợn trừng lên trần nhà. Tim tôi thắt lại đau nhói, cổ họng nghẹn đắng, nhưng tôi không khóc, không hét, chỉ đứng im lặng nhìn ông ta tắt thở dần. Ba lần mặc áo cô dâu. Ba lần chồng chết ngay trong đêm tân hôn. Người ta gọi tôi là “sát phu tinh”, là điềm xấu của cả vùng quê Phú Thọ. Nhưng sự thật… lúc đó tôi chưa biết gì hết.
Tôi sinh ra ở một làng nhỏ ven sông Lô, nơi những ngọn đồi bát úp xanh mướt màu chè. Cha mất sớm khi tôi mới 12 tuổi vì bệnh phổi nặng, không tiền chạy chữa. Mẹ một mình gồng gánh nuôi ba chị em bằng nghề hái chè, làm đồng, đan lát từ sáng tinh mơ đến khuya. Tôi là chị cả, học giỏi nhất lớp, thi đỗ cao đẳng sư phạm mầm non. Tốt nghiệp loại giỏi, tôi về dạy cô giáo mầm non xã. Cuộc sống bình dị, lương ít nhưng lòng vui vì mỗi sáng được ôm những đứa trẻ bi bô gọi “cô Lan”. Tôi mơ một mái ấm nhỏ, chồng hiền lành, con cái quây quần. Năm 23 tuổi, qua mai mối, tôi gặp anh Thành – con trai nhà thợ mộc khá giả nhất làng.
Anh Thành hơn tôi ba tuổi, chân chất, hay tự tay đẽo gỗ làm quà. Anh tặng tôi chiếc lược gỗ mít khắc hai chữ “Thành – Lan” bằng mũi dao sắc, mùi gỗ thoang thoảng. Tôi rung động mạnh mẽ, tim đập thình thịch mỗi khi anh cười. Mẹ mừng khóc vì con gái nhà nghèo lấy được chồng tử tế. Đám cưới mùa xuân, hoa đào nở đỏ rực khắp đồi. Tiếng kèn đồng vang vọng, đoàn rước dâu đi bộ qua đồng chè xanh. Tôi mặc áo dài đỏ, tim hồi hộp đến mức tay lạnh ngắt. Tiệc kéo dài đến khuya, anh Thành say khướt. Tôi lau mặt anh, cởi giày, đắp chăn ấm. Nửa đêm, anh khò khè, mặt tím tái. Tôi lay gọi, hét lên cứu giúp trong hoảng loạn. Cả nhà chạy vào. Sáng ra, bác sĩ lắc đầu: ngạt thở do nôn rượu. Đám cưới hôm trước, đám tang hôm sau. Tôi vẫn mặc áo cưới đỏ, quỳ ôm quan tài chồng, nước mắt rơi không ngừng.
Ban đầu mọi người còn thương xót, an ủi tôi. Nhưng chỉ một tháng sau, lời xì xào bắt đầu lan ra như lửa cháy. Thầy bói cả Đức – người cả vùng tin tưởng – phán tôi “sát phu tinh”, tướng mặt hung dữ, mang tai ương. Từ đó, hàng xóm tránh xa như tránh dịch, đốt vía khi tôi đi qua. Trẻ con từng được tôi dạy giờ la hét “cô Lan yêu quái” ném đá theo. Mẹ chồng đuổi tôi về nhà mẹ đẻ ngay trước họ hàng. “Mày giết con tao, cút đi!” Bà chỉ tay vào mặt tôi, giọng the thé. Tôi quỳ lạy van xin, nước mắt giàn giụa, nhưng không được. Trở về nhà mẹ, tôi sống như cái bóng suốt năm năm. Không dám ra đường ban ngày, mất việc dạy học vì phụ huynh sợ “xui lây”. Tôi ra bờ sông Lô khóc thét, gió lạnh buốt cắt da, nghĩ đến việc nhảy xuống cho xong, nhưng nghĩ đến mẹ già lại nuốt nước mắt quay về. Tôi bắt đầu tin mình thật sự mang số xấu.
Gia đình càng khốn khó. Mẹ đau dạ dày nặng, nằm co ro đêm ngày. Em trai lớn tuổi không cưới được vợ vì “nhà có chị sát phu”. Năm tôi 28, có ông Minh ở Tuyên Quang quá vợ, giàu có hơn, đến dạm hỏi. Ông hứa cho tiền chữa bệnh mẹ, tiền cưới vợ cho em trai. Tôi không yêu, nhưng đồng ý vì trách nhiệm với gia đình. Đám cưới đơn giản, lên vùng cao. Đêm tân hôn, ông Minh ôm ngực, ngã vật xuống sàn. Bệnh tim tiềm ẩn. Lại một lần chồng chết trước mặt tôi. Con trai ông Minh đuổi tôi ra khỏi nhà trong cơn giận dữ. Tin đồn lan về Phú Thọ, thầy cả Đức phán nặng hơn. Cả làng cách ly tôi như người mắc bệnh truyền nhiễm. Mười năm tôi sống trong nhà như tù nhân, chỉ dám ra ngoài ban đêm hít thở. Mẹ cúi mặt mỗi khi ra đường, em trai trách móc: “Chị ở đây làm khổ cả nhà”.
Tôi 40 tuổi, thề không lấy chồng nữa. Rồi ông Hùng xuất hiện. Một buổi chiều thu se lạnh, xe ô tô đen bóng đỗ trước ngõ. Ông 55 tuổi, bụng phệ, mặc vest, đeo đồng hồ vàng, cầm bó hoa hồng đỏ. Ông nghe chuyện tôi, nói không tin mê tín, muốn giúp. Ông đến nhiều lần, mang quà, nói chuyện với mẹ, giọng ấm áp. Ông giàu có, có xưởng gỗ lớn ở Bắc Ninh, vợ mất vì ung thư. Ông muốn cưới tôi để chứng minh tôi không phải sát phu, sẽ làm lễ giải hạn đàng hoàng. Ông đưa tiền chữa bệnh mẹ, tiền cho em trai cưới vợ. Tôi đồng ý, không vì tình yêu, mà vì gia đình đang kiệt quệ.
Đám cưới linh đình ở biệt thự Bắc Ninh. Tôi mặc áo cưới trắng, nhưng lòng đầy lo âu và sợ hãi. Ông Hùng hay hỏi thăm sức khỏe tôi, bắt tôi ký giấy tờ, đưa đi khám tổng quát. Tôi nghe lén ông gọi điện một buổi chiều: “Mọi thứ xong, chỉ cần đêm tân hôn là kết thúc”. Tim tôi thắt lại như bị ai bóp nghẹt, cái lạnh buốt chạy dọc sống lưng. Tiệc cưới, ông ép tôi uống rượu vang đỏ. Tôi nhấp môi, lén đổ đi. Vào phòng tân hôn sang trọng, ông rót hai ly. Một ly đậm màu hơn. Tôi giả vờ làm rơi ly mình, rồi đổi ly khi ông quay đi. Ông cười hài lòng, nâng ly: “Chúc mừng hạnh phúc”, uống cạn.
Năm phút sau, ông ôm ngực, mặt tái mét, co giật ngã xuống sàn. Tôi đứng nhìn, nước mắt trào ra nhưng không gọi cứu. Ông ta muốn giết tôi bằng độc, lấy tiền bảo hiểm nhân thọ tỷ đồng đứng tên ông. Tôi đã đổi ly. Ông chết. Sáng ra, tôi mở cửa, bình tĩnh nói với người giúp việc: “Ông Hùng chết rồi, gọi công an”……………………….
……………………………………………
Mời quý đọc giả đọc phần PHẦN 2 của câu chuyện dưới phần bình luận 👇 👇 👇
Công an điều tra kỹ lưỡng, phát hiện ly rượu còn lại có độc. Hợp đồng bảo hiểm cho thấy ông là người hưởng lợi chính. Họ lật lại hồ sơ, phát hiện ông Hùng móc nối với thầy cả Đức từ lâu. Thầy nhận tiền, phán tôi sát phu để tôi tuyệt vọng, dễ bị ông Hùng “cứu vớt”. Hai cái chết trước có thể cũng bị can thiệp gián tiếp, nhưng chứng cứ cũ không đủ để truy tố. Thầy cả Đức bị bắt, nhận án tù 7 năm vì lừa đảo và đồng phạm. Còn tôi bị tù 3 năm vì không cứu người, dù luật sư bào chữa hoàn cảnh éo le.
Trong tù, tôi học may, đọc sách nhiều hơn. Những đêm dài nằm trên giường cứng, tôi suy nghĩ rất nhiều. Anh Thành chết vì say rượu quá độ, ông Minh vì bệnh tim bẩm sinh, ông Hùng tự hại mình bằng chính ly độc ông rót. Không có số mệnh, không có sát phu tinh, chỉ có con người và mê tín dị đoan. Ra tù năm 43 tuổi, mẹ đã mất, em trai không nhận tôi về. Tôi một mình lên Hà Nội, lang thang công viên vài ngày với vali cũ, lòng trống rỗng. Gặp bà cụ bán nước vỉa hè tốt bụng, bà giới thiệu xưởng may. Tôi làm công nhân, ở trọ chật hẹp. Cuộc sống bình dị, lương đủ ăn, đồng nghiệp thân thiện. Không ai biết quá khứ của tôi.
Hai năm trước, tôi lén về quê thắp hương mẹ ban đêm, gió heo may se lạnh, nước mắt rơi không ngừng. Tôi khóc xin lỗi mẹ vì những năm tháng làm mẹ khổ. Gọi em trai, nó bảo đừng liên lạc nữa. Tôi không trách. Bây giờ tôi 45 tuổi, sống một mình ở ngoại thành Hà Nội. Sáng dậy đi làm may áo, chiều về nấu cơm đơn giản, tối ngồi đọc sách dưới ánh đèn vàng ấm. Tôi không mơ chồng con nữa. Hạnh phúc giờ đây là được yên ổn, không ai phán xét, không còn lời thì thầm sau lưng.
Đôi khi đêm khuya, tôi nhớ chiếc lược gỗ mít của anh Thành, nhớ mẹ ôm tôi khóc trong đêm mưa, nhớ ba đêm tân hôn kinh hoàng với nỗi sợ hãi và đau đớn tột cùng. Tôi không hận ai, chỉ thấy mệt mỏi và tiếc nuối. Tiếc cho tuổi trẻ bị cướp đoạt, tiếc cho những năm tháng sống như cái bóng, như người chết đi sống lại. Xã hội vẫn vậy, nhiều người vẫn tin thầy bói hơn bác sĩ, tin lời đồn hơn sự thật. Tôi không thay đổi được họ, chỉ thay đổi được mình. Tôi không còn là sát phu tinh. Tôi là Lan, người phụ nữ đã đi qua địa ngục, đứng dậy, và giờ chỉ muốn sống nốt quãng đời còn lại bình yên.
Đôi khi tôi tự hỏi, nếu ngày xưa có ai lên tiếng bênh vực, mọi thứ có khác? Nhưng quá khứ không quay lại. Tôi chỉ biết, từ nay, không ai được phép định đoạt số phận tôi nữa. Mỗi sáng thức dậy, tôi nhìn ra cửa sổ, thấy nắng mai dịu dàng, và lòng nhẹ nhõm hơn. Cuộc đời tôi, dù muộn màng, vẫn còn tiếp tục.
Lưu ý: Nội dung bài viết được hỗ trợ thực hiện bởi công nghệ trí tuệ nhân tạo, những tình huống, nhân vật trong câu chuyện hoàn toàn là hư cấu, nhằm mục đích răn dạy những quan điểm, góc nhìn về cuộc sống. bài viết không nhắm đến bất kỳ cá nhân, tổ chức nào!





