Vợ Mất TícҺ 5 Năm, Ngàү Ck Cướι Vợ Mớι, Đúпg 11 Gιờ Bỗпg NҺậп Bưu PҺẩm Đặc Bιệt Từ Bộ C.A ………………

Vợ Mất TícҺ 5 Năm, Ngàү Ck Cướι Vợ Mớι, Đúпg 11 Gιờ Bỗпg NҺậп Bưu PҺẩm Đặc Bιệt Từ Bộ C.A ………………
Trong căn phòng chuẩn bị cuối cùng của nhà hàng tiệc cưới, tay tôi run run cầm chiếc nhẫn vàng lấp lánh, chuẩn bị lồng vào ngón tay Mai. Đồng hồ điểm đúng 11 giờ trưa. Tiếng nhạc hành lễ vang lên du dương, mọi người vỗ tay rầm rộ. Mai mặc váy cưới trắng tinh khôi, nở nụ cười run run, đôi mắt long lanh hạnh phúc xen lẫn lo âu. Bé Gấu ngồi hàng ghế đầu, mặc comple nhỏ xíu, ngơ ngác nhìn bố. Tôi cố mỉm cười, nhưng tim đập thình thịch như muốn vỡ tung. Năm năm chờ đợi Linh, năm năm sống trong khoảng trống mênh mông lạnh lẽo, hôm nay tôi quyết định khép lại. Nhưng sâu thẳm lòng tôi, nỗi day dứt vẫn cắn xé không nguôi.
Đúng khoảnh khắc ấy, tiếng thắng xe rít lên ngoài cổng nhà hàng như tiếng sét đánh ngang tai. Một chiếc Mitsubishi biển xanh đặc chủng của Bộ Công an dừng phắt trước cửa. Hai người mặc sắc phục bước xuống, mặt nghiêm nghị. Cả hôn trường im bặt trong chớp mắt. Mai siết chặt tay tôi, móng tay cô cắm nhẹ vào da thịt khiến tôi giật mình. “Quân… chuyện gì vậy anh?” Giọng cô run run, nước mắt lưng tròng. Tôi không trả lời được. Tim tôi thắt lại đau nhói, hơi thở dồn dập. Linh… cái tên ấy chợt hiện về như lưỡi dao sắc lạnh cắt qua ký ức. Nhưng Linh đã mất tích năm năm rồi, chết hay sống chẳng ai biết. Sao giờ này lại có xe công an đến?
Tôi là Vũ Văn Quân, năm nay 35 tuổi, công an tỉnh. Năm năm trước, vợ tôi – Nguyễn Khánh Linh – mặc sắc phục, hôn vội tôi một cái ấm áp rồi lên xe đi công tác biên giới. “Anh chờ em về nhé, chuyến này ngắn thôi.” Đó là lời cuối cùng, giọng cô dịu dàng nhưng kiên định. Sau đó, chỉ có thông báo mất tích mơ hồ. Không thi thể, không manh mối, chỉ là khoảng không vô tận. Năm năm đằng đẵng, tôi sống như cái bóng lạc lõng giữa đời. Bé Gấu lớn lên, mỗi tối hỏi mãi “Mẹ bao giờ về?” Tôi chỉ biết ôm con vào lòng, nuốt nước mắt mặn chát, cố cười gượng: “Mẹ công tác xa lắm con ơi.” Cha mẹ tôi già yếu, giọng khàn khàn thúc ép: “Con phải sống cho người sống chứ.” Nỗi cô đơn ấy khiến tôi kiệt quệ từng ngày.
Mai xuất hiện như bóng mát dịu dàng giữa cơn bão tố. Cô kiên nhẫn chăm Gấu ba năm trời, không một lời oán trách, nấu những bữa cơm ấm áp, lau những giọt nước mắt thầm lặng của tôi. Tôi biết ơn cô đến mức sâu sắc, nhưng mỗi đêm vẫn mơ thấy Linh – nụ cười rạng rỡ, vòng tay ấm áp, mùi hương quen thuộc trên mái tóc. Tôi dọn nhà, chạm vào chiếc kẹp tóc hình cỏ bốn lá tôi tặng Linh ngày kỷ niệm. Đá đã mờ theo năm tháng, nhưng nỗi đau thì vẫn sắc lẹm, khiến tay tôi run rẩy, nước mắt trào ra không kìm được. “Bố ơi, mẹ Linh về chưa?” Gấu hỏi, giọng ngây thơ khiến tim tôi quặn thắt. Mai bước vào, túi thức ăn trên tay, cười ấm áp: “Ăn đi anh, em nấu cá kho tộ Gấu thích lắm.” Tôi nhìn cô, lòng rối bời như tơ vò. Gia đình hai bên ép quá, những lời khuyên bảo đầy lo lắng: “Năm năm đủ rồi Quân ơi.” Bố tôi nói, giọng khàn khàn vì tuổi già. Mẹ khóc: “Cháu nội cần mẹ.” Tôi kiệt sức, một đêm mưa tầm tã, tôi nắm tay Mai, giọng nghẹn ngào: “Chúng ta cưới đi.” Lời nói ra, nhưng lòng như bị ai bóp nghẹt, ký ức về Linh ùa về như sóng dữ.
Những ngày chuẩn bị đám cưới, Mai tất bật chọn thiệp, chọn hoa, chọn màu nhã nhặn, nụ cười cô luôn dịu dàng che giấu nỗi buồn. Cô không ghen với Linh, chỉ lặng lẽ vá víu gia đình tan nát. Tôi thấy cô lau nước mắt thầm khi tôi thẫn thờ trước di ảnh vợ, lòng tôi đau như cắt. “Em không thay thế chị đâu anh,” Mai nói, giọng nhỏ nhẹ, mắt đỏ hoe. “Em chỉ muốn hai bố con anh có mái ấm.” Tôi biết ơn cô đến mức không lời nào tả xiết, nhưng đêm trước cưới, tôi vẫn ngồi một mình trong căn phòng tối om, siết chặt chiếc kẹp tóc cũ kỹ, vị mặn của nước mắt tràn trên môi. Liệu Linh có tha thứ? Hay tôi đang phản bội cô một lần nữa? Nỗi day dứt ấy khiến tôi mất ngủ suốt đêm, tim đau nhói từng nhịp.
Hôn trường rực rỡ ánh đèn, tiếng cười nói rộn ràng xen lẫn mùi hoa tươi ngát. Tôi mặc vest đen, Mai váy trắng tinh khôi. Bé Gấu chạy lon ton vui vẻ. Nhưng tôi để một ghế trống góc khuất – ghế dành cho Linh trong lòng tôi, như một lời nhắc nhở thầm lặng. Khi MC dẫn đến trao nhẫn, tôi cầm nhẫn, tay run rẩy lạnh buốt. Mai nhìn tôi đầy hy vọng, đôi mắt long lanh. Rồi tiếng xe rít lên ngoài cổng, như định mệnh không cho phép tôi khép lại quá khứ dễ dàng.
Hai sĩ quan bước thẳng lên sân khấu, không khí đột ngột nặng nề đến nghẹt thở. Đại tá Trần Hải, Bộ Công an, giọng trầm ấm nhưng đầy xót xa………………………………..
: “Đồng chí Vũ Văn Quân, chúng tôi xin lỗi vì gián đoạn khoảnh khắc quan trọng này.” Cả hội trường xôn xao, tiếng thì thầm lan tỏa như sóng. Mai buông bó hoa, cánh hoa rơi lả tả xuống sàn, khuôn mặt cô tái mét. Tôi lắp bắp, hơi thở dồn dập: “Có chuyện gì? Tôi làm sai sao?” Đại tá lắc đầu, mắt ông ánh lên nỗi xót xa sâu sắc: “Không phải vì anh. Chúng tôi đến vì đồng chí Nguyễn Khánh Linh.”
Tên vợ tôi vang lên, tôi suýt ngã khuỵu, chân tay lạnh buốt như có dòng điện chạy dọc sống lưng. Mai khuỵu xuống ghế, nước mắt trào ra không kìm được. Đại tá mở hồ sơ mật, giọng trầm: “Linh không mất tích. Cô ấy là trinh sát ngoại tuyến, bí danh Họa Mi, thâm nhập chuyên án Bóng Tùng – đường dây ma túy lớn nhất Tam Giác Vàng.” Mọi thứ như sụp đổ tan tành trước mắt tôi. Năm năm qua, Linh sống kiếp tội phạm nguy hiểm, cắt đứt mọi liên lạc để bảo vệ tôi và Gấu khỏi nguy hiểm. “Cô ấy bị tra tấn dã man, suýt mất mạng ba lần. Ba phát đạn cuối cùng, cô che cho đồng đội.” Đại tá đưa chiếc hộp gỗ cũ kỹ, tay ông run nhẹ.
Tôi mở hộp, tay run rẩy đến mức suýt rơi. Bên trong là bức thư viết bằng máu khô, nét chữ nguệch ngoạc đầy tuyệt vọng: “Quân à, nếu anh đọc được thư này, nghĩa là em đã chọn rời xa mãi mãi. Em biết hôm nay anh cưới. Đừng tìm em, em đã là phế nhân với đầy vết sẹo. Hãy sống với Mai, cô ấy tốt. Em yêu anh và con, nhưng em không muốn anh khổ vì một người như em.” Tôi quỵ xuống sàn, khóc nức nở không kìm được, nước mắt rơi lã chã. Linh hy sinh tất cả – danh phận, sức khỏe, cả quyền làm vợ làm mẹ – chỉ để chúng tôi bình yên. Ký ức ùa về như sóng dữ: những đêm cô thức trắng chuẩn bị công tác, nụ cười gượng gạo khi tạm biệt, vòng tay ấm áp cuối cùng.
Mai đứng bên, nước mắt lăn dài trên má, nhưng cô không ghen tuông, chỉ kính phục sâu sắc. “Chị ấy vĩ đại quá anh ạ.” Linh đang hôn mê ở Bệnh viện 198, tình trạng nguy kịch với đầy ống dây và vết thương. Tôi nhìn Mai, lòng tan nát như bị xé toạc. Cô mỉm cười qua nước mắt, tháo khăn voan cưới một cách dịu dàng: “Anh đi đi. Chị Linh cần anh hơn. Em không muốn cưới một người mang tâm hồn ở nơi khác.” Lời cô nói khiến tôi nghẹn ngào, biết ơn và day dứt xen lẫn.
Tôi lao lên xe biển xanh, vest chú rể vẫn còn nguyên, gió lùa qua cửa sổ lạnh buốt. Trong xe, Đại tá kể chi tiết khiến tim tôi quặn thắt: Linh nuốt giấy ghi số điện thoại để bảo vệ gia đình, đốt ảnh con trước mặt kẻ thù, dùng thân chắn đạn cho đồng đội. Tôi khóc như mưa, vị mặn đắng ngập miệng. Năm năm tôi oán trách số phận, suýt cưới vợ mới, trong khi cô ấy một mình chịu đựng địa ngục trần gian.
Đến bệnh viện, mùi thuốc khử trùng nồng nặc xộc vào mũi khiến tôi choáng váng. Tôi chạy thẳng lên tầng năm ICU, qua lớp kính mờ, Linh nằm đó, gầy guộc, đầy ống dây, vết đạn và vết tra tấn hằn sâu. Tôi quỵ xuống bên giường, nắm tay cô lạnh ngắt, nước mắt rơi lã chã: “Linh ơi, anh đây… Anh xin lỗi vì tất cả.” Bác sĩ nói tình trạng nguy kịch, có thể sống thực vật. Tôi túc trực bảy ngày đêm không ngủ, kể chuyện cũ, phát tiếng cười của Gấu qua loa nhỏ. Mai đưa Gấu đến thăm, bé chạm tay mẹ run run: “Mẹ dậy đi, con nhớ mẹ lắm.”
Ngày thứ bảy, ngón tay Linh siết nhẹ tay tôi, yếu ớt nhưng rõ ràng. Cô tỉnh. Đôi mắt mờ đục nhìn tôi, giọng khàn đặc: “Anh… chưa cưới à?” Tôi khóc, ôm cô thật chặt: “Không, anh chỉ đợi em thôi.” Linh khóc, nước mắt lăn dài trên gương mặt tiều tụy. Mai lặng lẽ rút lui, ôm Gấu: “Chị Linh xứng đáng hơn em rất nhiều.” Lời chia tay ấy khiến tôi tan nát, nhưng cũng mang theo sự giải thoát.
Ba tháng sau, Linh nhận Huân chương. Cô bước lên sân khấu tập tễnh, tôi bế Gấu vỗ tay rầm rộ, lòng tràn đầy tự hào xen lẫn xót xa. Mai đến chúc mừng, trao bó hoa tươi, hai người phụ nữ ôm nhau trong nước mắt. Chúng tôi trở về nhà cũ. Linh ngồi sân sau, ôm con, tôi vòng tay sau lưng cô. Vết sẹo trên người cô vẫn đau nhức theo thời tiết, nhưng chúng tôi có nhau.
Tôi thường ngồi nhìn Linh ngủ say, nhớ ngày hôn trường hỗn loạn ấy. Sự thật không đẹp đẽ, nhưng nó giải thoát chúng tôi khỏi nỗi day dứt. Mai giờ có hạnh phúc riêng, vẫn là dì yêu quý của Gấu. Linh hay nắm tay tôi, giọng dịu dàng: “Anh đừng hối hận. Em chọn con đường ấy vì yêu anh và con.” Tôi gật đầu, nhưng lòng vẫn day dứt khôn nguôi. Năm năm chờ đợi vô vọng, suýt mất tất cả, giờ có lại, nhưng vết thương quá sâu, cần cả đời để chữa lành.
Cuộc đời không phải cổ tích. Chúng tôi hạnh phúc, nhưng là hạnh phúc mang theo sẹo vết. Mỗi đêm mưa, Linh vẫn giật mình gọi tên đồng đội, mồ hôi lạnh toát. Tôi ôm cô thật chặt, thầm hứa sẽ không buông tay nữa. Bé Gấu giờ hay hỏi: “Mẹ đi công tác lần nữa không?” Linh cười ấm áp: “Không con, mẹ về rồi, mãi mãi bên con và bố.”
Tôi nhìn ra cửa sổ, nhớ chiếc xe biển xanh ngày ấy như định mệnh. Bưu phẩm từ quá khứ đã đến, đảo lộn tất cả, nhưng cũng mang Linh về bên tôi. Đời người đầy bất ngờ, đôi khi đau đớn tột cùng, nhưng tình yêu thật sự sẽ tìm đường trở về. Tôi chỉ biết ôm vợ con chặt hơn mỗi ngày, vì tôi suýt mất họ mãi mãi trong nỗi tuyệt vọng vô tận.

Bài viết mới cập nhật:

Chia sẻ bài viết:

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!