Gιấu TҺȃп PҺậп Đι TҺực Tập… KҺȏпg Ngờ Bị “Tιểu TҺư CҺủ TịcҺ” Sa TҺảι, Cáι Kết KҺιếп Cȏ Ta Trả Gιá…..

Gιấu TҺȃп PҺậп Đι TҺực Tập… KҺȏпg Ngờ Bị “Tιểu TҺư CҺủ TịcҺ” Sa TҺảι, Cáι Kết KҺιếп Cȏ Ta Trả Gιá…….
Tôi vào công ty gia đình mình thực tập thì bị con gái chủ tịch sa thải. Tôi sững sờ. Nếu cô ta là con gái chủ tịch, vậy còn tôi là ai? Cả văn phòng bỗng im lặng đến mức tôi nghe rõ tiếng cà phê trong tách rung nhẹ trên tay mình, như tiếng tim mình đang vỡ vụn.
Tôi tên là Nguyệt, năm nay vừa tròn 25 tuổi, cầm tấm bằng thạc sĩ quản trị kinh doanh loại xuất sắc từ một trường đại học danh tiếng ở nước ngoài. Trở về Việt Nam, tôi mang theo bao hoài bão lớn lao và khát khao chứng minh bản thân. Gia đình tôi không bình thường. Mẹ tôi, bà Lan, là chủ tịch hội đồng quản trị của một tập đoàn kinh tế bề thế, nắm hàng vạn nhân viên và hàng loạt dự án bất động sản, tài chính trải dài khắp nước. Cơ ngơi ấy do mẹ và ông ngoại tôi gây dựng từ những ngày gian khó, đổ biết bao mồ hôi nước mắt. Bố tôi, ông Hoàng, lại mang thân phận khiêm tốn hơn trong chính ngôi nhà ấy. Ông chỉ được mẹ giao vị trí giám đốc một chi nhánh công ty con nhỏ, lo phân phối và hậu cần. Từ nhỏ, tôi quen với cảnh mẹ bận rộn từ sáng đến khuya, còn bố hiền lành chăm cây cảnh và đưa đón tôi đi học. Tôi luôn nghĩ dù quyền lực chênh lệch, gia đình mình vẫn là tổ ấm bình yên, nơi tôi có thể dựa vào mà không sợ gì.
Lần về nước này, tôi chủ động xin mẹ giấu kín thân phận thiên kim tiểu thư. Tôi không muốn ngồi ngay ghế phó tổng giám đốc mẹ dọn sẵn. Tôi muốn bắt đầu từ dưới đáy, hiểu rõ từng ngóc ngách của bộ máy khổng lồ, để sau này xứng đáng kế thừa. Thế là tôi được xếp vào chi nhánh của bố, làm nhân viên thực tập bình thường tại phòng tài vụ. Trùng hợp, đúng tuần tôi xách túi vào nhận việc thì bố lại có chuyến công tác xa kéo dài một tháng ở miền Nam. Công việc thực tập không to tát: in ấn, sao chép tài liệu, phân loại hóa đơn, làm quen phần mềm kế toán. Tôi chăm chỉ, hòa đồng, tuyệt đối không lộ gốc gác. Mỗi sáng tôi tự pha cà phê đen, ngồi bàn làm việc nhỏ, lòng tràn đầy háo hức.
Nhưng sóng gió ập đến vào buổi sáng ngày thứ ba. 9 giờ sáng, tôi đang pha cà phê đen trong khu bếp thì tiếng giày cộp cộp vang lên dồn dập. Trương phó phòng tài vụ bước vào, khuôn mặt hếch lên, ánh mắt trịch thượng. Anh ta khoanh tay, hất hàm: “Cô Nguyệt, dừng tay lại. Thu dọn đồ đạc đi, cô bị thôi việc ngay lập tức.”
Tách cà phê trên tay tôi khẽ rung. Vị đắng lan tỏa trong miệng, tôi đặt xuống, nhìn thẳng vào mắt anh ta, giọng cố giữ bình tĩnh: “Anh Trương, lý do là gì? Tôi mới làm ba ngày, chưa vi phạm gì cả.” Trương cười nhạt, chỉnh vạt áo: “Cô không vi phạm, nhưng không có năng lực. Đây không phải chỗ cho sinh viên mới ra trường vướng chân người khác. Trưởng phòng Ni – người được chính giám đốc Hoàng bổ nhiệm – đánh giá hồ sơ cô yếu kém, tư duy chậm chạp, không phù hợp văn hóa phòng.”
Tôi cau mày, một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Ni là ai? Mấy ngày qua tôi chỉ nghe loáng thoáng có trưởng phòng mới nhưng chưa gặp. Hơn nữa, bố bổ nhiệm mà không qua quy trình Tổng công ty? Trương hạ giọng, bí hiểm: “Cô còn trẻ, đừng làm lớn chuyện. Cô không biết người vừa đuổi cô là ai đâu. Khắp chi nhánh ai cũng biết: trưởng phòng Ni chính là thiên kim tiểu thư, con gái ruột chủ tịch tập đoàn xuống vi hành. Giám đốc Hoàng đi vắng, cô ấy là bà chủ nhỏ ở đây. Đắc tội với con gái chủ tịch thì sự nghiệp ở thành phố này coi như đóng chặt.”
Tai tôi ù đi, ký ức gia đình ùa về như sóng dữ: những bữa cơm ấm áp, bố hiền lành kể chuyện ngày xưa. Con gái ruột của chủ tịch? Mẹ tôi chỉ sinh một mụn con gái duy nhất là tôi. Vậy kẻ đang ngồi trong phòng kính kia là ai? Một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Chuyến công tác đột xuất của bố, quyết định bổ nhiệm thần tốc, kẻ mạo danh con gái mẹ tôi ngay tại chi nhánh do bố quản lý… Những mảnh ghép rời rạc xoay vòng trong đầu. Nhưng lúc đó tôi không hề biết rằng sự thật phía sau hoàn toàn khác, và một màn kịch rối ren đang được dàn dựng sau lưng mẹ con tôi, khiến trái tim tôi đau nhói không ngừng.
Tôi mỉm cười lạnh, gằn từng chữ với Trương: “Anh Trương, nếu cô ta là con gái ruột chủ tịch, vậy thì tôi là ai?” Trương cười lớn như nghe chuyện tiếu lâm, xua tay đuổi tôi đi thu dọn đồ. Tôi không nói thêm, quay lưng bước ra, lòng cuộn trào cơn bão cảm xúc. Nước mắt tôi chực trào nhưng tôi kìm lại, phải làm rõ chuyện này.
Tôi đi thẳng ra cầu thang thoát hiểm vắng người, rút điện thoại gọi mẹ đang công tác ở nước ngoài. Giọng mẹ mệt mỏi nhưng uy lực: “Nguyệt, con ổn chứ? Có ai làm khó không?” Tôi hít sâu, giọng run run: “Mẹ, con bị đuổi việc rồi. Trưởng phòng Ni – người bố bổ nhiệm – đuổi con vì không có năng lực. Và khắp chi nhánh đang rỉ tai rằng Ni là con gái ruột chủ tịch, con gái của mẹ, xuống vi hành.”
Đầu dây im lặng một giây, rồi tiếng ly vỡ chói tai vang lên khiến tôi giật mình. Mẹ tôi cao giọng, pha lẫn đau đớn: “Con gái của chủ tịch? Từ trên trời rơi xuống một đứa con gái của mẹ sao?” Cả hai mẹ con đều sắc bén, không cần nói nhiều đã hiểu. Ông Hoàng – người chồng hiền lành, người cha mẫu mực bao năm – thực chất mang bộ mặt giả tạo. Ni không thể là người dưng. Cách duy nhất cô ta dám xưng danh con gái chủ tịch là vì có sự hậu thuẫn từ bố. Ni là con rơi của bố tôi bên ngoài. Ông ta lợi dụng mẹ bận ở nước ngoài, tạo chuyến công tác giả để lánh mặt, đưa con riêng vào nắm phòng tài vụ – huyết mạch tiền bạc. Mục tiêu cuối cùng: chiếm đoạt tài sản công ty.
Mẹ tôi đập tay xuống bàn, giọng run run vì xúc động: “Nguyệt, con đứng yên đó. Mẹ hủy lịch, bay về ngay. Mẹ sẽ lột mặt nạ chúng nó.” Tôi vội can, nước mắt lăn dài trên má: “Mẹ bình tĩnh. Nếu mẹ về bây giờ, bố sẽ chối sạch. Chúng ta phải nhổ cỏ tận gốc. Con sẽ ở lại, quan sát, thu thập bằng chứng dòng tiền. Mẹ cấp quyền truy cập hệ thống cao nhất cho con.” Mẹ thở dài, giọng xót xa nghẹn ngào: “Mẹ xin lỗi vì để con chứng kiến cảnh này. Con cẩn thận nhé, con gái mẹ.”
Tôi cúp máy, nắm chặt điện thoại đến run rẩy. Tình cảm cha con phút chốc vỡ vụn như kính vỡ. Ông ta không chỉ phản bội mẹ mà còn đạp lên tương lai tôi để dọn đường cho con rơi. Nỗi đau như dao cắt, ký ức những lần bố ôm tôi ngủ, kể chuyện cổ tích ùa về khiến tôi nghẹn họng không thở nổi.
Tôi quay lại phòng tài vụ, cúi gầm mặt giả vờ yếu đuối, dọn đồ vào thùng giấy. Nhưng tôi âm thầm cài camera ẩn, truy cập hệ thống từ tài khoản quản trị cao nhất mẹ cấp. Rồi tôi ôm thùng bước ra, ngang qua quầy lễ tân chị Vương – người gắn bó lâu năm – thì thầm: “Chị tự bảo vệ mình. Đừng nghe lời đồn thổi. Nhớ ai mới là chủ thực sự của tập đoàn này.” Chị Vương ngơ ngác nhìn theo, đôi mắt đầy nghi hoặc.
Tôi ra ngoài, nắng trưa gay gắt đổ xuống vai khiến tôi choáng váng. Đối diện là quán cà phê Mộc yên tĩnh. Tôi chọn bàn sát cửa sổ, quan sát toàn bộ tòa nhà. Từ đây, qua camera và nhóm chat nội bộ, tôi thấy Ni – cô gái trang điểm lố lăng, ăn mặc phô trương – hống hách quát mắng nhân viên, luôn miệng “mẹ tôi là chủ tịch”. Phó phòng Trương xu nịnh, giúp cô ta kiểm soát chi lớn. Họ ép nhân viên kiểm tra sổ sách ba năm trong ba ngày với biểu mẫu sai lệch, rõ ràng để đánh lạc hướng cho việc rút tiền ngầm. Mỗi lần nghe tiếng quát tháo, lòng tôi lại đau nhói.
Hai ngày sau, nhân viên Trần – người hiền lành bị chèn ép – ghé quán than vãn, giọng run run. Tôi khuyên anh chú ý các khoản giải ngân bất thường, vị cà phê đắng ngắt như nỗi uất ức trong tôi. Đêm đó, Trần gửi ảnh tờ trình 25 tỷ cho “chiến dịch quảng cáo” với đối tác lạ – công ty Thành Phát do Nguyễn Thị Mai đại diện. Mai chính là nhân tình cũ của bố, người mẹ từng tha thứ. Quân giận dữ bùng lên trong tôi như lửa cháy. Đây là vụ chiếm đoạt có tổ chức. Tôi gửi bằng chứng cho mẹ qua kênh bảo mật, tay run run vì xúc động.
Sáng hôm sau, tin đồn về năng lực yếu kém của Ni lan truyền. Ni nổi điên, đuổi việc Trần vô cớ. Không khí chi nhánh hỗn loạn, tiếng xì xào khiến tôi lạnh buốt sống lưng. Tôi quyết định liên minh với phó tổng Lưu – người trung thành với mẹ – bằng thư nặc danh kèm chứng cứ. Chú Lưu bắt đầu điều tra ngầm, từng bước một.
Rồi cơ hội đến. Chị Vương gọi nhờ bưng nước cuộc họp cấp cao do Ni triệu tập. Tôi cải trang nhân viên phục vụ, len vào phòng họp với khay nước run run. Ni tuyên bố sáp nhập phòng ban vô lý, sa thải 10% nhân viên mỗi tháng. Mọi người im thin thít, không khí ngột ngạt. Khi Ni độc đoán đến đỉnh điểm, tôi đẩy vành mũ lên, cất giọng đanh thép: “Cô Ni, cô nói sai rồi. Lời cô không phải quy định, và cô không có quyền đứng trên pháp luật.”
Ni gắt gỏng: “Kẻ nào? Gọi bảo vệ đuổi ra!” Nhưng chú Lưu lên tiếng: “Cứ để cô ấy nói.” Tôi phân tích rành mạch sai lầm của Ni, dẫn chứng số liệu, quy định luật lao động, giọng nói vang vọng dù lòng đang đau thắt. Ni tái mặt, không phản bác nổi. Chú Lưu kết thúc cuộc họp, hứa báo cáo lên Tổng công ty. Tôi thu dọn khay nước, bước ra. Ni đuổi theo hành lang, chỉ tay đe dọa: “Cô là cái thá gì? Tôi là thiên kim tiểu thư, mẹ tôi là chủ tịch!”
Tôi gạt tay cô ta, cười châm biếm dù nước mắt chực trào: “Kẻ gian dối thì mãi là kẻ gian dối. Cô nghĩ cái danh xưng con gái chủ tịch là áo khoác ai cũng mặc được sao? 15 tỷ đồng chuyển cho công ty Thành Phát… Tốt nhất cô chuẩn bị lý do giải trình với cơ quan chức năng đi.” Ni hoảng loạn lùi lại, mặt cắt không còn giọt máu.
Đêm đó, qua camera, tôi nghe cuộc gọi video giữa Ni và bố. Bố quát: “Con làm sáo trộn gì vậy? Bố dặn mồi im ký giấy tờ mà!” Ni khóc: “Bố ơi, có cô phục vụ biết hết 15 tỷ và công ty Thành Phát của mẹ…” Bố trấn an: “Ngày mai chuyển nốt 10 tỷ cuối. Bố sẽ rút hết khách hàng lớn, để lại cho mẹ con bà Lan cái vỏ trống rỗng. Lúc đó công ty là của bố con mình.”
Tôi lạnh buốt tận xương tủy. Trái tim như bị bóp nghẹt, nước mắt trào ra không kìm được. Dù lường trước, nghe chính miệng bố vạch kế hoạch hất cẳng mẹ vẫn đau thắt đến mức tôi phải ôm ngực. Ký ức những cái ôm của bố ùa về, khiến tôi run rẩy suốt đêm.
Tôi gửi toàn bộ ghi âm cho mẹ. Mẹ gọi lại, giọng khản đặc đầy xót xa: “Mẹ tin nhầm người. Mẹ sẽ bay về ngay chiều mai.”
Sáng hôm sau, không khí căng như dây đàn. Trương đang gõ lệnh chuyển 10 tỷ cuối cùng. Ni thúc giục. Đúng lúc ngón tay anh ta chạm nút, tôi đẩy cửa bước vào, diện bộ đồ công sở quyền lực, theo sau là an ninh do chú Lưu phái. “Phong tỏa toàn bộ tài khoản thu chi. Ngừng mọi giải ngân!” Tôi tuyên bố, hiển thị giấy ủy quyền chữ ký số của chủ tịch. Hệ thống tối đen. Dòng tiền bị chặn. Ni hoảng: “Cô lấy đâu ra quyền đó? Bố tôi là giám đốc, mẹ tôi là chủ tịch!”
Tôi khoanh tay, nhìn thẳng, giọng kiên định dù lòng đau nhói: “Cô tự mở to mắt ra mà đọc chữ ký trên giấy ủy quyền. Còn người mẹ chủ tịch mà cô vẫn luôn nhắc tới ấy, bà ấy sắp đến đây rồi. Để xem lúc đó cô gọi ai là mẹ.”
Đúng 30 phút sau………………………………..
, tiếng còi xe vang lên ngoài sảnh. Chiếc xe công vụ đen bóng đỗ xịch. Ông Hoàng hăm hở bước vào, nụ cười mãn nguyện trên môi. Nhưng nụ cười tắt ngấm khi thấy cảnh hỗn loạn. Mẹ tôi – bà Lan – bước vào với phong thái uy nghi, theo sau là chú Lưu và đội luật sư. Mẹ ném tập hồ sơ xuống chân bố: “Ông mở to mắt mà nhìn đi. Ông tưởng tôi bận ở nước ngoài thì có thể lộng hành sao?”
Ông Hoàng đánh rơi cặp da, lắp bắp, mặt tái mét. Từ trên lầu, tôi dẫn an ninh áp giải Trương và Ni xuống. Ni vùng vẫy, chạy tới núp sau lưng bố, khóc: “Bố ơi, cứu con!” Tiếng “bố” vang vọng khiến cả sảnh kinh ngạc, không khí chết lặng. Mẹ nhìn Ni rồi nhìn bố, khóe môi nhếch lên đầy xót xa và đau đớn.
Mẹ triệu tập toàn thể nhân viên vào hội trường. Màn hình chiếu bằng chứng rõ ràng. Mẹ đứng trên bục, giọng đanh thép nhưng pha lẫn nỗi buồn: “Người tự xưng con gái tôi tên Ni không có quan hệ huyết thống gì với tôi. Cô ta là con rơi của ông Hoàng và người phụ nữ khác. Ông Hoàng lợi dụng chức quyền đưa cô ta vào để tư lợi, chiếm đoạt 15 tỷ đồng qua công ty ảo Thành Phát do nhân tình cũ đứng tên.” Cả hội trường xì xầm phẫn nộ, tiếng thì thầm lan tỏa như sóng. Mẹ chỉ tay về tôi: “Còn cô Nguyệt – người thực tập bị đuổi – chính là con gái ruột tôi, người thừa kế hợp pháp. Chính con gái tôi đã thu thập bằng chứng, âm thầm bảo vệ công ty dù bị hiểu lầm và tổn thương sâu sắc.”
Vỗ tay rào rào vang lên. Chị Vương che miệng xúc động, Trần gật đầu thán phục. Bố suy sụp, van xin: “Lan, tôi sai rồi. Tôi chỉ muốn chứng minh bản thân…” Tôi bước lên, giọng run vì đau đớn nghẹn ngào: “Bố, áp lực không phải lý do để phản bội mẹ, lừa dối gia đình và lấy tài sản của hàng vạn nhân viên. Sự dung túng của chúng con đã hết.” Nước mắt tôi lăn dài, vị mặn chát trên môi.
Mẹ tuyên bố sa thải bố và Trương, yêu cầu hoàn trả 15 tỷ trong 48 giờ, nếu không chuyển hồ sơ cho cơ quan điều tra. Ni khóc nức nở, thu dọn đồ rời đi trong im lặng nhục nhã. Mẹ ly hôn bố, giao chi nhánh cho tôi quản lý tạm thời.
Sáng thứ Hai, tôi chính thức ngồi ghế giám đốc. Buổi họp đầu tiên, tôi nói, giọng trầm ấm: “Sóng gió qua rồi. Từ nay, năng lực và cống hiến mới là thước đo. Không còn xu nịnh, bè phái.” Mọi người hưởng ứng nồng nhiệt. Trần được trọng dụng, chị Vương mỉm cười ấm áp.
Sáng hôm sau, trời trong xanh. Tôi ghé quán Mộc, ông chủ cười: “Chào giám đốc trẻ.” Tôi ngồi chỗ cũ, nhấp ly cà phê đen, nhìn tòa nhà nhộn nhịp. Vị trí đã thay đổi, nhưng vết sẹo gia tộc vẫn còn âm ỉ. Tôi từng nghĩ bố là chỗ dựa hiền lành, mẹ là trụ cột mạnh mẽ. Giờ mọi thứ tan vỡ, nỗi đau phản bội vẫn khiến tim tôi nhói lên mỗi đêm. Luật nhân quả công bằng, kẻ gian dối nhận hậu quả, nhưng nỗi đau ấy vẫn âm ỉ. Kỷ nguyên mới của tôi bắt đầu, không phải bằng hoài bão rực rỡ, mà bằng bài học đắng cay về lòng tin và gia đình. Tôi sẽ xây dựng lại, nhưng lòng không còn nguyên vẹn như xưa. Dù vậy, tôi vẫn tin vào ánh sáng, vào những con người trung thực xung quanh. Cuộc đời còn dài, và tôi sẽ mạnh mẽ bước tiếp.

Bài viết mới cập nhật:

Chia sẻ bài viết:

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!