CҺồпg Và Tιểu Tam Cậү Bṓ Cȏ Làm To Bắt Nạt Tȏι, Tιểu Tam CҺết Đứпg KҺι Bιết Bṓ Cȏ Ta Là Cấp Dướι
Tôi kéo vali bước vào nhà giữa cơn mưa rào xối xả của đêm cuối hạ. Nước mưa thấm qua áo khoác mỏng, lạnh buốt sống lưng, nhưng nỗi lạnh trong lòng còn thấu hơn. Hai tuần công tác chuyên án kinh tế đặc biệt, tôi cắt đứt hết liên lạc, sống dưới vỏ bọc nhân viên văn phòng bình thường. Giờ về nhà, tôi chỉ mong được ôm chồng, nghe anh hỏi han vài câu ấm áp. Thế nhưng căn nhà tối om, không một ánh đèn. Tuấn nằm quay lưng trên giường, thở đều đều, nhưng tôi biết anh đang giả vờ ngủ. Mùi nước hoa lạ – hoa hồng đen pha xạ hương nồng nàn – vương trên gối, trên cổ áo sơ mi anh vắt vội. Vết son môi hồng nhạt in rõ ràng. Tim tôi thắt lại như bị ai bóp nghẹt, cổ họng đắng ngắt, nhưng tôi không hét, không khóc. Tôi là Thanh Hằng, vợ anh năm năm trời, người luôn lặng lẽ vun vén gia đình.
Lúc đó tôi không hề biết rằng, sự thật phía sau hoàn toàn khác với những gì tôi tưởng.
Sáng hôm sau, mâm cơm tôi hâm nóng lần thứ ba vẫn nguội ngắt trên bàn. Tuấn về muộn, nồng nặc mùi rượu và mùi nước hoa ấy. Anh ném cặp da xuống sofa, liếc mâm cơm rồi nhăn mặt khó chịu. “Ăn gì giờ này nữa? Em lúc nào cũng chỉ biết cơm nước nhà quê.” Giọng anh gắt gỏng, như dao cắt vào tim. Tôi vẫn mỉm cười, gắp miếng thịt kho đưa cho anh. Bất ngờ anh đập tay xuống bàn, bát canh sóng sánh tung tóe. “Em nhìn vợ người ta xem! Vợ thằng Hùng phó giám đốc, chồng đi tiếp khách là lo từ A đến Z. Còn em, lương tháng ba triệu, cái váy tươm tất còn tiếc tiền không dám mua. Em tẻ nhạt quá, anh ngán rồi!”
Những lời ấy như muối xát vào vết thương. Anh chê tôi nghèo, chê tôi vô dụng, chê tôi không giúp được anh thăng tiến. Nước mắt tôi trào ra nhưng tôi nuốt ngược vào trong. Anh đâu biết suốt năm năm qua, tiền sửa nhà, tiền lo cho bố mẹ hai bên, thậm chí những hợp đồng đầu tiên giúp công ty anh khởi nghiệp, đều là tôi lén lút hỗ trợ từ tiền thưởng thật sự của mình. Tôi giấu thân phận không phải để lừa dối anh, mà vì quy định ngành và vì muốn anh tự tin đứng trên đôi chân của chính mình. Thế mà giờ anh cần “người vợ có quan hệ”, cần “quyền lực”. Anh nói thẳng vào mặt tôi: “Chúng ta ly hôn đi. Anh có người khác. Cô ấy hiểu anh, và quan trọng hơn, cô ấy có thể giúp anh thực hiện tham vọng mà em không bao giờ làm được.”
Tôi im lặng thu dọn bát đũa, lòng đau như cắt nhưng không để nước mắt rơi. “Được. Anh viết đơn đi, tôi ký.” Tuấn ngạc nhiên, anh tưởng tôi sẽ khóc lóc van xin. Nhưng tôi là Thanh Hằng, nỗi đau của tôi không phải nước mắt. Đêm ấy, nằm một mình trong căn phòng lạnh lẽo, tôi mở hồ sơ mật đang điều tra về đường dây rửa tiền. Tên công ty đối tác của anh thấp thoáng hiện ra – công ty của bố cô nhân tình. Tôi nhếch môi cười lạnh. Họ đâu ngờ người phụ nữ đang ngồi uống tách trà nguội kia lại chính là thủ trưởng trực tiếp của ông bố quyền lực ấy.
Những ngày sau, Ngọc Lan – cô nhân tình – xuất hiện ở văn phòng tôi. Cô ta trẻ trung, xinh đẹp, váy hàng hiệu bó sát, túi xách giới hạn, bước vào như con công lạc giữa bầy gà. “Chị là Thanh Hằng? Em là Ngọc Lan. Anh Tuấn hay than phiền về chị lắm.” Cô ta cười khúc khích, khoe bố mình giúp anh Tuấn trúng thầu dự án trăm tỷ. “Chị giúp được gì cho anh ấy? Lương ba cọc ba đồng, đổi cái váy còn đắn đo. Chị chỉ là gánh nặng thôi.” Tôi vẫn ngồi yên, lật hồ sơ, giọng bình thản: “Cô nói đúng, tôi không có bố làm to. Nhưng tôi có tự trọng.”
Lan tức tối chỉ tay vào mặt tôi, giọng the thé: “Bố tôi là giám đốc sở, chị là cái gì mà dám cản trở? Khôn hồn thì ký đơn ly hôn sớm đi, đừng chờ tôi nhờ bố tôi can thiệp!” Cô ta bỏ đi, giày cao gót nện sàn ầm ầm. Lúc ấy tôi vẫn chưa nói gì, chỉ nghĩ thầm: “Họ đâu ngờ rằng…”
Rồi mẹ chồng đột ngột nhập viện vì cao huyết áp. Tôi xin nghỉ phép túc trực ba ngày liền, lau người, đút cháo, mua cam táo bổ sung. Nhưng khi Tuấn dẫn Lan đến thăm, mẹ chồng tôi tươi tỉnh hẳn, nắm tay Lan khen nức nở: “Chu đáo quá, con nhà có điều kiện, lại biết cách chiều chuộng!” Lan còn sai tôi: “Chị Hằng ơi, chị gọt hoa quả đi, chị khéo tay mà.” Tuấn hất hàm: “Làm đi, khách đến phải tiếp đón chứ.” Tôi cầm con dao gọt, tay run run, nhưng rồi đặt xuống, giọng lạnh lùng: “Tôi đến đây chăm mẹ chồng, không phải phục vụ nhân tình của chồng.” Tôi quay lưng bước ra, nghe tiếng mẹ chồng quát theo nhưng không dừng lại. Lòng tôi tan nát, đau nhói như bị xé toạc, nhưng cũng nhẹ nhõm phần nào. Sợi dây cuối cùng đã đứt.
Một tuần sau, không khí nhà căng như dây đàn. Tuấn gọi tôi về sớm. Trên bàn là đơn ly hôn và Ngọc Lan ngồi bên cạnh với vẻ đắc thắng. Anh ta nói công ty gặp rắc rối, cần bố Lan can thiệp, nên phải kết hôn danh chính ngôn thuận. “Em ký đi, anh chia cho em ít tiền, coi như bù đắp.” Tôi cười nhạt, lấy ra tập hồ sơ chứng minh tôi góp 70% tiền mua nhà, góp cổ phần gián tiếp vào công ty anh. Tuấn mặt cắt không còn máu. Nhưng họ chưa dừng lại. Khi tôi thu dọn vali chuẩn bị ra đi, Lan lén nhét tập hồ sơ thầu vào túi tôi. Tuấn quát lớn: “Cô ăn cắp tài liệu mật của anh!”
Họ dọa gọi công an, ép tôi quỳ xin lỗi và ra đi tay trắng. Tôi bình thản đặt túi xuống: “Kiểm tra đi.” Tuấn dốc túi, tập hồ sơ rơi ra. Lan reo lên: “Ôi chị Hằng sao lại làm thế?” Nhưng tôi mỉm cười lạnh: “Lan à, lần sau gài bẫy nhớ đeo găng tay. Trên hồ sơ chỉ có dấu vân tay của cô và Tuấn.” Họ hoảng loạn. Tuấn ú ớ, Lan khóc lóc đòi gọi bố. “Bố tôi là giám đốc sở, ông ấy sẽ cho chị biết tay!”
Tôi ngồi xuống ghế, vắt chân: “Gọi đi. Tôi đang chờ.” Lan bấm số, khóc nức nở kể bịa rằng tôi đánh cô, ăn cắp tài liệu. Ông Hùng gầm lên qua điện thoại: “Bố đến ngay, ai dám động đến con gái bố!”…………….khi Cánh cửa mở toang……..
Mời quý đọc giả đọc phần PHẦN 2 của câu chuyện
TẠI ĐÂY
Cánh cửa mở toang, ông Nguyễn Văn Hùng bước vào, mặt đỏ gay, trợ lý theo sau. “Đứa nào dám động đến con gái tao?” Ông quát, chỉ tay vào mặt tôi. Lan ôm bố khóc: “Bố, chị ta đánh con, vu oan con ăn cắp!” Tuấn cúi đầu: “Bác thông cảm, cô ấy bị kích động.” Ông Hùng gầm: “Gọi công an phường, tống cổ con người này vào tạm giam!” Không khí ngột ngạt đến mức tôi nghe rõ tiếng thở hổn hển của họ, mùi mồ hôi hoảng loạn lan tỏa.
Tôi từ từ đứng dậy, chỉnh lại tà áo. Ánh sáng chiều chiếu thẳng vào mặt tôi. Ông Hùng nheo mắt, rồi đồng tử co rút lại. Mặt ông ta từ đỏ gay chuyển trắng bệch, mồ hôi túa ra như tắm. “Đồng chí Hùng,” tôi cất giọng trầm ấm nhưng đầy uy quyền – giọng mà ông ta đã nghe trong hàng trăm cuộc họp chỉ đạo chuyên án. “Đồng chí đi họp về sớm hơn dự kiến nhỉ?”
Ông Hùng cứng đờ, tay vẫn giơ giữa không trung. Rồi ông ta run rẩy cúi gập người một góc 45 độ, giọng lắp bắp: “Báo cáo đại tá… tôi… tôi không biết là chị… xin thủ trưởng tha tội…” Lan há hốc mồm: “Bố! Bố làm gì thế?” Cô ta lay mạnh tay bố. Ông Hùng quay phắt lại, tát mạnh vào mặt con gái: “Mày câm mồm! Mày hại chết bố rồi!” Tiếng tát vang lên chói tai. Lan ngã dúi dụi, ôm má, mắt mở to kinh hoàng, nước mắt trào ra không kìm được.
Tuấn đứng chết lặng, miệng há hốc. Anh ta dụi mắt như không tin vào những gì đang xảy ra. Người vợ mà anh chê “lương ba cọc ba đồng”, người anh vừa đuổi ra khỏi nhà, lại là thủ trưởng trực tiếp của “bố vợ quyền lực” mà anh dựa dẫm. “Hằng… em là đại tá thật sao?” Giọng anh lạc đi, run rẩy.
Tôi lấy ví da đỏ, mở tấm thẻ ngành ra. Huy hiệu vàng chói lóa, quân hàm đại tá rõ ràng. “Đúng. Tôi là Thanh Hằng, Đại tá Công an, thủ trưởng đơn vị an ninh kinh tế. Đồng chí Hùng, lúc nãy đồng chí muốn tống tôi vào tù vì tội xâm phạm gia cư và ăn cắp tài liệu?” Ông Hùng quỳ sụp xuống, giọng run: “Là hiểu lầm… xin đại tá khai ân… lỗi tại tôi giáo dục con không nghiêm…” Lan khóc nức nở, không còn chút kiêu ngạo nào, nước mắt giàn giụa rơi lã trã xuống sàn. Tuấn quỳ theo, bò lại gần tôi, nước mắt giàn giụa: “Hằng, anh sai rồi… anh bị mù mắt… em tha cho anh, mình xé đơn ly hôn đi… anh sẽ cắt đứt với Lan ngay…”
Tôi lùi lại một bước, nhìn anh bằng ánh mắt không còn tình cảm. “Đứng dậy đi Tuấn. Anh cần quyền lực, cần quan hệ. Suốt năm năm, những hợp đồng anh ký được, những lần anh thoát kiểm tra thuế, đều là tôi âm thầm dọn đường. Anh chê tôi vô dụng, giờ biết tôi có quyền lực thì van xin quay lại? Loại người gió chiều nào che chiều ấy như anh, tôi không cần.” Tôi quay sang ông Hùng: “Chuyện vu khống hôm nay, tôi không truy cứu hình sự để giữ thể diện cho đồng chí. Nhưng sáng mai tám giờ, bản kiểm điểm của đồng chí phải trên bàn tôi. Còn Lan và Tuấn, các người tự viết tường trình đính chính, ký làm chứng. Đây là bằng chứng pháp lý để bảo vệ danh dự tôi.”
Lan run rẩy cầm bút viết, nước mắt rơi lã trã không ngừng. Tuấn ngồi bệt xuống sàn, khóc như đứa trẻ bị bỏ rơi. Ông Hùng đứng nép một bên, cúi đầu cung kính. Tôi xách vali, bước ra cửa. Không ai dám cản. Ngoài trời, nắng chiều rực rỡ sau cơn mưa, gió mát lùa qua tóc khiến lòng tôi nhẹ bẫng.
Thủ tục ly hôn xong nhanh chóng. Tuấn ký run rẩy, không dám nhìn thẳng vào mắt tôi. Mối quan hệ với Lan tan vỡ ngay sau đó. Ông Hùng về hưu non để “bảo toàn danh dự”. Tôi quay lại đơn vị, mặc quân phục chỉnh tề, bước đi vững vàng giữa hành lang. Đồng đội chào tôi nghiêm trang. Cuộc sống tiếp tục, bận rộn nhưng tràn đầy ý nghĩa. Đôi khi khuya khoắt, tôi nhìn ra thành phố lên đèn, nhớ quãng đời năm năm ấy. Không hối tiếc, chỉ thấy buồn man mác. Tôi từng nghĩ tình yêu và hy sinh thầm lặng là đủ. Hóa ra, giá trị thật sự của một người phụ nữ không nằm ở việc cô ấy che giấu bản thân để giữ thể diện cho chồng, mà nằm ở việc dám đứng thẳng, dám là chính mình.
Tôi là Thanh Hằng. Tôi đã buông bỏ. Và tôi chưa bao giờ mạnh mẽ đến thế. Nước mắt lăn dài trên má khi tôi hít sâu không khí trong lành, nhưng lần này là nước mắt của tự do và bình yên sau bao năm kìm nén.





