TҺuȇ cҺị Һàпg xóm saпg cҺăm cҺồпg Ьị Ьạι lιệt mỗι ƌȇm trả 500k và Ьí mật kιпҺ Һoàпg ƌược pҺơι Ьàү
Tôi vẫn nhớ như in cái đêm định mệnh ấy. Tôi ngồi co ro trong góc phòng khách tối om của căn nhà thuê lụp xụp, tay cầm tờ tiền 500.000 đồng nóng hổi, lòng rối bời không yên. Chị chủ nhà bên cạnh – người vợ trẻ đẹp, giàu có – vừa nháy mắt bảo tôi: “Em qua giúp anh ấy đi, lần này anh ấy đòi khe khắt lắm.” Tôi chưa kịp phản ứng thì chị ta đã diện đồ xinh xắn, xách túi đi chơi mất hút.
Cửa nhà anh ấy khép hờ. Tôi đẩy nhẹ, bước vào với tim đập thình thịch như muốn vỡ ra. Anh ngồi trên xe lăn, ánh đèn vàng vọt hắt lên khuôn mặt điển trai nhưng đầy mệt mỏi, đôi mắt buồn thẳm. “Chị hàng xóm lại nhờ em à?” Anh hỏi khẽ, giọng trầm ấm xen lẫn nỗi buồn. Lúc đó tôi chỉ biết gật đầu, cổ họng nghẹn lại. Tôi không ngờ rằng, chỉ vài giờ nữa thôi, mọi thứ trong cuộc đời tôi sẽ thay đổi hoàn toàn, kéo tôi vào một vòng xoáy cảm xúc không lối thoát.
Tôi tên Lan, năm nay 29 tuổi. Kết hôn cách đây sáu năm với một người chồng vũ phu, nghiện cờ bạc. Cưới xong mới hay nhà chồng nợ nần chồng chất, của hồi môn bị mẹ chồng lấy sạch. Ba năm làm dâu địa ngục, tôi chịu đủ đòn roi và nước mắt. Đứa con trong bụng chết lưu vì trận đánh ấy, nỗi đau ấy vẫn ám ảnh tôi từng đêm, khiến tôi đủ can đảm ly hôn. Sau đó tôi tha phương cầu thực, làm ô sin rồi công nhân, gửi từng đồng về cho bố mẹ già. Cuộc sống chỉ toàn nước mắt, cô đơn và những đêm dài thắt ruột.
Cho đến khi chuyển về khu này. Căn nhà tôi thuê rẻ tiền, ngay cạnh biệt thự sang trọng của anh chị hàng xóm. Chồng chị bị tai nạn, liệt nửa người, ngồi xe lăn suốt ngày. Chị vợ trẻ trung, xinh đẹp, hay đi chơi. Người ta đồn chị lấy chồng vì tiền. Tôi thương anh ấy mỗi khi thấy ngồi một mình ở cửa nhìn ra đường, ánh mắt cô đơn lạ lùng khiến tim tôi nhói đau.
Một hôm quên chìa khóa, tôi ngồi chờ ở cổng dưới cơn mưa phùn lạnh buốt. Anh bắt chuyện với tôi. Rồi chị vợ về, nhìn tôi một cái rồi lẳng lặng đi vào. Mấy hôm sau chị ta gọi tôi sang, nói thẳng thừng: “Chồng chị bị liệt nhưng vẫn có nhu cầu. Chị không chịu nổi nữa. Em giúp chị nhé, trò chuyện, chăm sóc anh ấy… Chị trả em 500.000 một đêm. Làm tốt chị thưởng thêm.” Tôi sốc nặng, cái lạnh chạy dọc sống lưng, miệng đắng ngắt. Nhưng nghĩ đến đồng lương công nhân ba triệu, nghĩ đến anh ấy hiền lành cô đơn, tôi… đồng ý trong nước mắt.
Nhưng lúc đó tôi không hề biết rằng, sự thật phía sau hoàn toàn khác biệt.
Đêm đầu tiên, chị ta nháy mắt đầy ý tứ. Tôi sang với lòng đầy lo sợ. Thay vì những điều tôi tưởng tượng, anh và tôi chỉ ngồi trò chuyện. Anh kể về tai nạn xe kinh hoàng, về cuộc sống bị giam cầm trong chính ngôi nhà xa hoa này. Tôi kể về hôn nhân thất bại, về những trận đòn và nỗi đau mất con. Có lúc mệt quá, tôi thiếp đi trên ghế sofa, tỉnh dậy thấy anh đắp chăn cho tôi. Sáng ra chị trả tiền, tôi cầm mà nực cười trong nước mắt. Vợ thuê người ở bên chồng mình?
Dần dần, tôi sang thường xuyên hơn. Chúng tôi thân thiết lạ lùng. Anh tên Minh, 34 tuổi, từng là kỹ sư tài năng. Anh dịu dàng, hay lắng nghe, khiến tôi lần đầu tiên cảm nhận được sự ấm áp sau bao năm cô đơn. Tôi bắt đầu rung động. Có lần anh vuốt tóc tôi nhẹ nhàng, tôi run cả người, tim đập loạn nhịp, ký ức về những trận đòn cũ ùa về khiến nước mắt trào ra. “Em nhận tiền của vợ anh nhưng chỉ trò chuyện thế này, em thấy không xứng đáng,” tôi gượng gạo nói, giọng nghẹn ngào. Anh mỉm cười buồn: “Cứ ở lại với anh đi, Lan.”
Rồi cái ngày ấy cũng đến. Chúng tôi gắn bó thật sự trong nỗi day dứt xen lẫn hạnh phúc. Cảm giác bên anh dễ chịu, an toàn hơn hẳn những gì tôi từng biết. Những cuối tuần, tôi giúp anh tập đi, tiếng thở dốc của anh hòa lẫn với tiếng khích lệ của tôi. Chị vợ nghe nói tôi làm “ô sin” cho anh, mừng như mở cờ trong nhà: “May quá, chỉ có em là người anh ấy muốn ở bên. Chị đi chơi thoải mái rồi.”
Tôi tự hỏi trong lòng, chị ta có bồ ngoài, không còn yêu chồng, sao vẫn ở đây? Nhưng tôi không dám hỏi sâu, sợ phá vỡ những khoảnh khắc bình yên hiếm hoi. Hai tháng trôi qua, chúng tôi khăng khít. Rồi tôi bắt đầu nôn mửa, cơ thể mệt mỏi. Anh nắm tay tôi run run, giọng ấm áp: “Em có bầu rồi phải không? Đừng bỏ nó nhé, Lan.”
Tôi sợ đến run người, nước mắt lăn dài trên má. Chị vợ thì ngày một vui vẻ đi chơi. Cho đến một buổi tối, khi tôi sang như thường lệ với tim đầy hy vọng, anh đưa ra tờ giấy. “Chúng ta diễn trò đủ rồi. Cô ký đơn ly hôn đi. Hãy về với thằng bồ của cô.”
Chị vợ cười khẩy, ký luôn không do dự. “Anh nghĩ thế là tốt. Đáng lẽ anh nên buông tôi từ lâu.” Tôi đứng chết lặng ở cửa, chân tay bủn rủn, đầu óc quay cuồng. Chuyện gì đang xảy ra vậy? Tim tôi đau nhói như bị xé toạc.
……………………………………………
Mời quý đọc giả đọc phần PHẦN 2 của câu chuyện
TẠI ĐÂY
Tôi định quay ra chạy thì anh Minh gọi khẽ, giọng đầy xúc động: “Lan, đừng đi. Em không có lỗi gì hết.” Chị vợ xách túi bước ra, vênh mặt: “Cô ta là người thay thế tốt đấy. Chúc hai người hạnh phúc.” Cửa đóng sầm lại sau lưng chị ta. Tôi khóc nức nở, nước mắt rơi lã chã, vị mặn chát lan tỏa trong miệng.
Anh Minh kéo tôi lại gần, tay anh run run. “Em ngồi xuống. Anh kể hết cho em nghe.” Hóa ra, tai nạn của anh không phải ngẫu nhiên. Chị vợ – tên Hương – có bồ từ trước. Thằng bồ ghen tuông, gây tai nạn để anh chết hoặc tàn tật, mong Hương thừa kế tài sản rồi chia chác. Anh biết hết nhưng không có bằng chứng chắc chắn. Anh hận, nên không ly hôn, giữ Hương lại trong ngôi nhà này như một sự trừng phạt. Hương thì sợ mất tiền, cắn răng chịu đựng.
“Anh thuê em… không phải chỉ để chăm sóc. Anh muốn có người chứng kiến, muốn Hương ghen tuông, muốn cô ta chịu áp lực. Nhưng anh không ngờ… anh lại thật sự yêu em.” Anh nắm tay tôi run run, nước mắt lăn dài trên khuôn mặt anh. “Khi em có bầu, anh quyết định kết thúc vở kịch. Anh muốn bắt đầu lại với em, Lan ạ.”
Tôi choáng váng, đầu óc quay cuồng, ký ức những đêm bên anh ùa về như sóng dữ. Hóa ra từ đầu, anh không phải nạn nhân cô đơn như tôi nghĩ. Còn tôi, kẻ bị lợi dụng, lại rơi vào bẫy tình sâu đậm. Nhưng nhìn ánh mắt anh lúc này – chân thành, đau khổ và đầy hy vọng – tôi không thể giận. “Em phá nát gia đình anh rồi…” Tôi thì thầm, giọng vỡ òa.
“Không. Em cứu anh khỏi địa ngục.” Anh ôm tôi thật chặt, mùi hương quen thuộc từ anh khiến tôi khóc nhiều hơn. “Nếu em không chê anh tàn tật, hãy ở lại. Anh sẽ tập đi, sẽ là chồng tốt, là cha tốt cho con chúng ta.”
Từ đó, mọi thứ thay đổi dần dần. Tôi ở lại bên anh. Mỗi ngày tôi giúp anh tập đi, ban đầu chỉ vài bước run rẩy, mồ hôi nhễ nhại, tiếng thở dốc vang vọng căn phòng. Rồi anh đi được nhiều hơn. Bố mẹ anh từ quê lên, ban đầu ngạc nhiên nhưng rồi quý tôi lắm. Mẹ anh nắm tay tôi khóc: “Con dâu, cảm ơn con đã ở bên con trai mẹ những lúc khó khăn nhất.”
Đứa bé trong bụng tôi lớn dần. Anh Minh vui như trẻ con, hay đặt tai lên bụng nghe tim thai đập, ánh mắt long lanh hạnh phúc. Có những đêm anh thức trắng vì lo lắng, sợ tôi vất vả như lần trước. Tôi an ủi anh, vuốt ve khuôn mặt anh: “Lần này khác rồi. Em có anh bên cạnh.”
Hương sau ly hôn lấy một khoản kha khá, dọn đi với bồ. Thỉnh thoảng tôi nghe tin chị ta không hạnh phúc, bị đối xử tệ. Nhưng tôi không quan tâm nữa. Cuộc sống tôi giờ chỉ xoay quanh căn biệt thự này và anh Minh.
Sinh con xong, bé trai kháu khỉnh chào đời trong tiếng khóc oe oe khiến cả nhà vui mừng. Anh Minh đã đi lại được gần như bình thường, chỉ hơi khập khiễng. Anh bế con, nước mắt lăn dài trên má: “Cảm ơn em. Nếu không có cái hợp đồng điên rồ ấy, anh không bao giờ gặp được em.”
Tôi ôm hai cha con, lòng tràn đầy ấm áp. Cuộc đời lạ lùng thật. Từ một người phụ nữ tan vỡ, bị thuê làm “người chăm sóc thay thế”, tôi trở thành vợ, thành mẹ, thành chỗ dựa vững chắc. Đôi khi ngồi bên hiên nhà nhìn anh chơi với con dưới ánh nắng chiều, tôi nghĩ về Hương. Chị ta giàu có nhưng mất tất cả. Còn tôi, từng chẳng có gì, lại có được hạnh phúc thật sự.
Nhưng nỗi day dứt vẫn còn đó. Đôi lúc tôi tự hỏi, nếu anh Minh không bị tai nạn, liệu anh có nhìn thấy tôi không? Hay tôi chỉ là sản phẩm của bi kịch? Anh hay nắm tay tôi lúc ấy, giọng ấm áp: “Đừng nghĩ nhiều. Anh yêu em vì em là em. Không phải vì thương hại, không phải vì trả thù.”
Con trai chúng tôi nay đã hai tuổi. Mỗi tối, anh Minh vẫn hay kể chuyện cho con nghe bằng giọng trầm ấm. Tôi ngồi bên, mỉm cười hạnh phúc. Cuộc hôn nhân đầu tiên của tôi là địa ngục đầy nước mắt. Còn lần này, dù bắt đầu bằng tiền bạc và dối trá, lại là thiên đường bình yên. Tôi không hận Hương nữa. Nhờ chị ta, tôi mới có gia đình này.
Đôi khi, trong những đêm khuya yên tĩnh, anh ôm tôi thì thầm: “Anh sợ em bỏ anh lắm.” Tôi chỉ lắc đầu, hôn anh nhẹ nhàng. “Em ở đây rồi. Mãi mãi.”
Cuộc sống vẫn tiếp diễn với những lo toan thường ngày – tiền nong, sức khỏe anh Minh, tương lai con cái. Nhưng tôi biết, sau tất cả nước mắt, hiểu lầm và đau khổ, chúng tôi đã tìm thấy nhau. Không hoàn hảo, nhưng thật. Và đủ để tôi tin rằng, ở đâu đó, số phận vẫn còn thương những người phụ nữ từng đau khổ như tôi.
Tôi là Lan. Và đây là câu chuyện đời tôi – câu chuyện về tình yêu sinh ra từ bi kịch, về hy vọng le lói giữa bóng tối.





