Gõ Cửa Căп CҺòι Nát Xιп Ngủ NҺờ. Truпg Tá CҺết Lặпg KҺι TҺấү Ngườι Ra Mở Cửa Là Vợ Cũ Đã mất tícҺ 5 пăm
Tôi nhớ như in đêm mưa rừng ấy, như thể định mệnh muốn trút hết nỗi oan khuất xuống đầu tôi. Xe bán tải khục khặc dừng lại giữa dốc sạt lở, đèn pha vàng vọt chỉ soi nổi những hạt mưa như kim châm vào da thịt. Tôi – Trung tá Phong, một người lính quen khói lửa biên giới – lội bộ qua bùn đỏ quạch, chân trái đau nhức vì vết thương cũ vẫn âm ỉ mỗi khi trời mưa. Đi chừng hai cây số, tôi thấy đốm sáng le lói từ căn chòi lá bên suối. Tim tôi đập thình thịch, từng nhịp như muốn vỡ tung khi gõ cửa. Cánh cửa gỗ rít lên ken két, một người phụ nữ bước ra, tay cầm đèn dầu. Ánh lửa rung rinh hắt lên gương mặt cô. Tôi chết lặng. Đó là Linh – vợ tôi, người tôi đã tự tay đưa cốt về chôn năm năm trước.
“Chào anh, anh cần giúp gì?” Giọng cô thanh thoát, hơi trầm, đúng giọng Linh ngày xưa. Nhưng đôi mắt bổ câu đen láy ấy nhìn tôi xa lạ hoàn toàn. Không nhận ra, không rung động, chỉ là sự dè dặt của người vùng cao.
Tôi muốn hét lên tên cô, muốn ôm chầm lấy để kiểm tra xem đây có phải giấc mơ đau đớn hay không. Nhưng họng tôi đắng ngắt, vị mặn của nước mắt trào ra mà không kìm được. Năm năm trước, mẹ tôi khóc ngất khi báo tin Linh trượt chân ngã xuống thác Đen trong chuyến du lịch dưỡng thai. Thi thể không tìm thấy, chỉ là mộ gió. Tôi đã sống trong nỗi đau ấy, uống rượu cho đến khi say khướt mới dám nhớ về cô, nhớ những đêm cô ôm tôi thì thầm về đứa con sắp chào đời. Giờ đây, cô đứng đây, gầy guộc hơn, mặc đồ tràm dân tộc, tóc búi gọn sau gáy. “Tôi… tôi là Phong, chồng của cô mà…” Tôi lắp bắp, bước tới một bước, chân run rẩy.
Cô giật mình lùi lại, giơ đèn dầu như vũ khí. “Anh nhầm rồi. Tôi tên Mị, sống với ba mẹ nuôi từ nhỏ. Anh lỡ đường thì vào tá túc một đêm cũng được, nhưng đừng có ý đồ lạ.”
Từ trong nhà, cụ già người Mông tay cầm gậy tre bước ra. “Có chuyện gì thế Mị?” Cụ nhìn bộ quân phục ướt sũng của tôi, dịu giọng: “Cán bộ vào đi, mưa thế này hổ cũng không chịu nổi.”
Tôi bước vào, lòng lạnh ngắt dù bếp lửa hồng ấm áp. Mùi khói củi lẫn mùi lá rừng khiến ký ức ùa về như sóng dữ. Nhưng lúc đó tôi không hề biết rằng sự thật phía sau hoàn toàn khác. Không ai trong nhà hiểu chuyện gì đang xảy ra, kể cả tôi.
Mị – hay Linh – lặng lẽ nhóm thêm củi, động tác thoăn thoắt quen thuộc đến nao lòng, khiến tim tôi thắt lại. Bỗng từ sau tấm màn vải, tiếng khóc trẻ con vang lên: “Mẹ ơi, con khát nước.” Cô bế đứa bé khoảng bốn tuổi lên, vỗ về dịu dàng. Dưới ánh lửa lập lòe, tôi thấy rõ gương mặt thằng bé: trán cao, lông mày rậm y chang tôi. Năm Linh mất tích, cô mới mang thai hơn một tháng. Tim tôi như bị bóp nghẹt, đau đến mức không thở nổi. Đứa trẻ này… là con tôi?
Tôi cố nén nỗi đau đang dâng trào, hỏi cụ Vàng – cha nuôi của Mị. Cụ kể, năm năm trước mùa nước nổi, cụ quăng lưới dưới thác Đen vớt được cô dạt vào kẹt đá, đầu va mạnh, máu me be bét, cái thai còn sót lại như phép màu. Cô tỉnh dậy không nhớ gì, vết sẹo dài từ thái dương chạy vào tóc là chứng tích. Vợ chồng cụ nhận làm con, đặt tên Mị. Đứa bé sinh ra trong chòi này, tên A Báo.
Tôi nhìn bàn tay cô chai sạn, móng dính đất đỏ, khác hẳn đôi tay mềm mại ngày xưa cầm bút dạy học. Cô đưa tay gạt tóc, ánh đèn soi rõ vết sẹo. Đó là lý do cô mất trí nhớ. Tôi siết nắm đấm đến đau điếng. Mẹ tôi đã đề nghị chuyến du lịch ấy. Bà bảo Linh cần nghỉ ngơi dưỡng thai vì tôi bận chuyên án. Tuyết – bạn gái cũ giàu có của tôi – đi cùng để “an ủi”. Mọi thứ bỗng đáng ngờ kinh khủng. Nỗi nghi ngờ lạnh buốt chạy dọc sống lưng. Nhưng tôi không dám nói ra. Tôi chỉ xin tá túc, mắt không rời Linh.
Đêm ấy, A Báo tỉnh, chỉ tay vào tôi: “Mẹ ơi, chú này khóc kìa?” Hai hàng nước mắt tôi rơi mà không hay. Linh nhìn tôi, ánh mắt thoáng xót xa xen lạ lẫm. Cụ Vàng kể thêm, có mấy người dưới xuôi lảng vảng hỏi thăm xác người sau tai nạn. Cụ giấu vì sợ. Tôi biết ngay, đó là tay chân của mẹ tôi hoặc Tuyết. Chúng muốn chắc chắn Linh chết hẳn.
Khi Linh đưa chăn cho tôi, ngón tay chạm nhau. Cô giật mình, nhưng trong khoảnh khắc ngắn ngủi, cô thốt nhỏ: “Phong…” Rồi hoảng hốt rút tay, chạy vào sau màn. Tim tôi đập loạn xạ. Ký ức cô chưa mất hẳn, chỉ bị chôn vùi sâu thẳm. Sáng hôm sau, tôi hỏi thăm. Cô kể mơ thấy ai đó đẩy mình từ trên cao, thấy bàn tay người đàn bà sang trọng đưa chén nước, rồi loạng choạng rơi. “Môn đăng hộ đối,” cô lặp lại lời người đàn bà ấy. Đó là câu cửa miệng của mẹ tôi, người luôn khinh Linh xuất thân nghèo, mồ côi.
Tôi suýt ngã quỵ. Nước mắt trào ra không kìm được. Mẹ tôi và Tuyết đã đẩy vợ tôi xuống thác. Chúng muốn xóa sổ Linh để Tuyết thay thế, giữ danh giá gia đình. Nỗi đau và phẫn nộ khiến tôi nghẹn họng, tay run rẩy. Nhưng tôi không thể nóng vội. Tôi viết số điện thoại, dặn Linh nếu có người lạ thì chạy vào hang đá. Rồi tôi rời đi, lòng nặng trĩu như đeo đá. Trên đường, tôi gọi đồng đội Thành kiểm tra hồ sơ cũ. Mẹ tôi đã ký lệnh dừng tìm kiếm. Nỗi đau ấy khiến tôi muốn gào lên giữa rừng.
Nhưng điều xảy ra sau đó mới thực sự khiến tôi sụp đổ………………
Mời quý đọc giả đọc phần PHẦN 2 của câu chuyện
TẠI ĐÂY
Tôi vừa quay lại chòi thì thấy ba gã đàn ông lạ mặt mặc đồ đen, tay cầm dao và thanh sắt tiến vào. Chúng không phải người bản, giày leo núi chuyên nghiệp, ánh mắt sát khí lạnh lẽo. “Cán bộ tránh đường đi,” gã cầm đầu cười khẩy. “Người ở đây là của anh à? Hay là của bà mẹ già và cô vợ sắp cưới ở thành phố?”
Chúng biết hết. Chiếc xe tôi để lại đường đã tố cáo. Tim tôi thắt lại. Tôi rút súng, nhưng không nổ ngay vì sợ Linh và con hoảng loạn. Trận đánh nổ ra giữa mưa rừng. Tôi một mình chống ba tên, đấm móc, đá tống, máu me be bét nhưng không phải của tôi. Phẫn nộ và tình yêu cho tôi sức mạnh phi thường. Nhưng từ lùm cây, một mũi tên độc bắn trúng vai tôi. Chất độc lan nhanh, tay tê cứng, cái lạnh buốt chạy dọc sống lưng. Gã cầm đầu vung sắt định kết liễu.
“Dừng tay!” Linh lao ra từ hang đá, tay cầm rìu bổ củi, chắn trước tôi. “Muốn giết anh ấy thì bước qua xác tao!” Ánh mắt cô lúc này không còn xa lạ. Cô nhớ ra rồi, hay ít nhất bản năng người vợ, người mẹ trỗi dậy mạnh mẽ. Nước mắt cô lăn dài trên má.
Gã cười man rợ: “Con ma thác Đen vẫn còn sống. Hôm nay giải quyết một thể.” Thanh sắt giơ cao. Tôi cố bóp cò, viên đạn găm vào đùi gã. Tiếng súng vang vọng rừng núi. Thành và hai đồng đội lao tới từ đường mòn, khống chế chúng. Tôi ngã gục, nhưng Linh quỳ bên, nước mắt rơi lã chã: “Phong… anh đừng chết… em nhớ rồi…”
Tại trạm xá huyện, Linh kể hết trong cơn đau. Ký ức ùa về như sóng dữ: mẹ tôi đưa chén nước độc, Tuyết đẩy cô từ sau. “Đừng trách mẹ, con không môn đăng hộ đối.” Chúng thuê người tìm xác để diệt khẩu, nhưng cụ Vàng cứu cô. Con trai chúng tôi là bằng chứng sống. Tôi ôm cô, nước mắt hòa lẫn, nỗi đau năm năm qua vỡ òa.
Chúng tôi về thành phố. Đoàn xe công vụ bao vây biệt thự. Mẹ tôi và Tuyết tái mét, mặt cắt không còn giọt máu. Mẹ khóc lóc đổ lỗi, Tuyết gào thét. Công an còng tay cả hai. Mẹ bị 12 năm tù, Tuyết 15 năm vì âm mưu giết người và thuê sát thủ. Tôi nhìn mẹ bị dẫn đi, lòng tan nát. Bà là người sinh ra tôi, từng ôm tôi khi cha mất, nhưng bà đã hại vợ con tôi vì danh giá. Nỗi tiếc nuối khiến tôi nghẹn thở.
Linh đứng bên tôi, tay nắm chặt. A Báo – giờ là Thiên Minh – nép vào lòng cha. Ngôi nhà sang trọng giờ chỉ còn đống đổ nát trong lòng tôi. Chúng tôi không ở lại. Linh muốn về thăm ba mẹ nuôi. Chúng tôi đưa quà, bánh, thuốc men lên rừng. Cụ Vàng ôm cháu khóc: “Về là tốt rồi.” Bữa cơm rau rừng, cá suối đơn sơ mà ấm áp hơn bao giờ hết, khiến tôi cảm nhận được hạnh phúc thực sự.
Giờ đây, Linh dạy học lại, vết sẹo trên đầu vẫn đau khi trái gió. Thiên Minh gọi tôi là cha, chạy nhảy trong sân nhỏ. Tôi vẫn làm công an, nhưng chọn vị trí bình dị hơn, dành thời gian cho vợ con. Đôi khi đêm khuya, Linh tựa vào vai tôi, thì thầm: “Anh ơi, em đã chết một lần, giờ em chỉ sợ mất anh lần nữa.” Tiếng nói ấy khiến tôi siết chặt cô hơn, nước mắt lặng lẽ rơi.
Tôi ôm cô, nhìn ra cửa sổ. Mưa rừng năm ấy đã tạnh, nhưng nỗi đau gia đình thì không. Mẹ tôi trong tù, có lẽ đang hối hận khi nhìn ảnh cháu. Tuyết mất hết, danh giá tan vỡ. Tôi không hận, chỉ thấy tiếc. Giá như mẹ tôi chọn tình thương thay vì địa vị, giá như chúng tôi chưa từng có chuyến du lịch định mệnh ấy. Cuộc đời như dòng suối biên giới, xoáy cuồng nhưng cuối cùng cũng đưa ta về bến bình yên – nếu ta đủ mạnh mẽ nắm lấy.
Tôi kể chuyện này không phải để oán trách, mà vì nó là đời tôi. Có những hiểu lầm khiến người ta mất nhau năm năm, có những kẻ thân yêu nhất lại là kẻ hại mình sâu nhất. Nhưng cũng có tình yêu đủ lớn để kéo ta từ cõi chết về. Linh vẫn đeo miếng ngọc xanh ngày cưới, Thiên Minh vẫn thích nghe chuyện rừng già. Chúng tôi sống, không hoàn hảo, nhưng thật. Và đó là đủ.
Lưu ý: Nội dung bài viết được hỗ trợ thực hiện bởi công nghệ trí tuệ nhân tạo, những tình huống, nhân vật trong câu chuyện hoàn toàn là hư cấu, nhằm mục đích răn dạy những quan điểm, góc nhìn về cuộc sống. bài viết không nhắm đến bất kỳ cá nhân, tổ chức nào!





