Vợ CҺồпg Tȏι Vḕ Quȇ NgҺỉ Lễ Bị Cả Họ KҺιпҺ TҺườпg, CҺo Đếп KҺι CҺιếc Xe Mecsedez Tιếп TҺẳпg Vào Sȃп…

Vợ CҺồпg Tȏι Vḕ Quȇ NgҺỉ Lễ Bị Cả Họ KҺιпҺ TҺườпg, CҺo Đếп KҺι CҺιếc Xe Mecsedez Tιếп TҺẳпg Vào Sȃп…
Tôi đứng chết lặng giữa sân nhà bác Tứ, khi thím Hai hất hàm ra lệnh: “Lan, mày xuống bếp phụ rửa bát đi cho các chị em nó về lo cơm nước con cái!” Giọng thím the thé, không một chút tình thân. Mới chỉ chiều mùng 1 tháng 5 hôm nay, vợ chồng tôi về quê ăn lễ dỗ tổ, ăn mặc giản dị như bao năm trước, vậy mà cả họ đã nhìn chúng tôi như hai kẻ ăn mày. Tôi là Lan, năm nay 36 tuổi, bên cạnh là Minh – chồng tôi. Chúng tôi đứng ở cổng làng, gió đầu hè thổi lồng lộng mang mùi rơm rạ quen thuộc, nhưng lòng tôi lúc này chỉ toàn đắng cay.
Minh siết nhẹ tay tôi, giọng trầm ấm: “Mình đi bộ vào thôi em.” Tôi gật đầu, không nói gì. Phía sau, cậu tài xế Tuấn đã lặng lẽ quay xe Mercedes bạc rời đi, chờ lệnh ở khách sạn huyện. Bộ quần áo chúng tôi mặc lúc này – áo sơ mi sờn vai của anh, bộ pijama lanh cũ kỹ của tôi – khiến ai nhìn cũng nghĩ chúng tôi vẫn là đôi vợ chồng nghèo kiết xác lên thành phố làm thuê. Nhưng lúc đó tôi không hề biết rằng, Minh đã lên kế hoạch này từ lâu. Anh muốn xem sau năm năm xa cách, cái gọi là tình nghĩa họ hàng còn lại gì, hay chỉ là thứ tình cảm đong đếm bằng tiền bạc và địa vị.
Nhớ lại năm năm trước, khi bố mẹ chồng tôi mất trong tai nạn giao thông, cả họ thay vì an ủi lại vội nghĩ đến mảnh đất Hương Hòa. Bác Tứ – anh cả của bố chồng tôi – vỗ vai Minh: “Thôi, bố mẹ mày mất rồi, nhà đất bác trông nom cho. Vợ chồng mày lên thành phố mà tìm việc đi, kẻo làm gánh nặng cho dòng họ.” Mạnh – con trai bác Tứ – còn chỉ thẳng mặt chồng tôi: “Chú thím như cây khô, ở lại chỉ khổ họ hàng.” Những lời ấy như dao cắt vào tim Minh. Đêm ấy anh ngồi ngoài hiên hút thuốc, mắt đỏ hoe nhìn mộ cha mẹ. Sáng hôm sau, anh nắm tay tôi: “Mình đi thôi em. Lên thành phố. Dù chết đói anh cũng không về cầu xin.”
Năm năm ấy là địa ngục. Chúng tôi bốc vác, chạy xe ôm, bán hàng online, có hôm chỉ ăn mì tôm sống trong căn phòng trọ lạnh cắt da. Tôi khóc vì tủi thân, nhưng Minh chỉ ôm tôi: “Cố lên em, mình phải giàu để không ai khinh thường nữa.” Trời không phụ lòng người. Công ty anh khởi nghiệp từ con số zero, giờ đã thành tập đoàn. Chúng tôi có nhà, có xe, có tất cả. Nhưng tuyệt nhiên chúng tôi không hé một lời với họ hàng. Với họ, chúng tôi vẫn là cặp vợ chồng thất bại.
Hôm nay về quê không phải khoe mẽ. Minh muốn thử lòng người. Chúng tôi bước vào sân nhà bác Tứ, tiếng cười nói im bặt. Mọi ánh mắt quét từ đầu đến chân chúng tôi, thay bằng sự khinh khỉnh. Bác Tứ nhếch mép: “À vợ chồng thằng Minh về đấy à? Tưởng năm năm trên phố phải thành ông nọ bà kia, hóa ra vẫn nhếch nhác như ngày ra đi.” Tiếng xì xầm vang lên: “Ôi giời, ăn mặc thế kia thì làm được gì?” Thím Hai từ bếp ra, tay cầm môi canh: “Vào nhà chào các cụ rồi xuống bếp phụ một tay đi.”
Minh im lặng, kéo tôi vào nhà thờ thắp hương. Anh không cãi, không tranh. Sự im lặng ấy khiến họ càng đắc chí, nghĩ chúng tôi tự ti. Nhưng tôi biết trong lòng chồng tôi, một cơn bão đang hình thành. Chúng tôi bị đẩy xuống bếp – nơi nóng hầm hập, mùi máu gà tanh nồng. Thím Hai quát: “Lan ra phụ làm lông gà, Minh vác bàn ghế ra sân!” Không phải nhờ vả, mà là mệnh lệnh. Tôi cắn môi, tay ngâm nước nóng bỏng rát. Mấy cô em họ thì thầm: “Chị Lan vất vả thật, lên phố mà vẫn thế này à?” Họ khoe chồng thăng chức, nhà to, xe đẹp, dùng sự im lặng của tôi làm nền cho sự đắc ý của họ.
Ra sân, mâm cỗ được chia rõ ràng. Mâm trên dành cho bác Tứ, Mạnh và “người thành đạt”. Chúng tôi bị đẩy ra mâm vét ở góc sân cạnh chuồng gà – chỉ vài miếng gà thừa, rau luộc, canh loãng. Mạnh khoe chiếc Kia Morning trắng: “Em trai, lên phố mà để vợ ăn mặc thế kia? Anh có xe bốn bánh, đi đâu cũng nể.” Anh ta cười lớn, cả họ hùa theo, so sánh chúng tôi như kẻ thất bại. Tôi nuốt nước mắt, nhưng Minh thì thầm: “Ăn đi em, lát nữa còn xem kịch hay hơn.” Tôi biết anh đang kiềm nén, từng giọt mồ hôi anh rơi hôm nay sẽ là gánh nặng lương tâm họ sau này.
Bữa ăn ê trề trôi qua trong tiếng cười khoe mẽ từ mâm trên. Họ bóng gió: “Có đứa lên thành phố bao năm vẫn tay trắng, ngồi mâm vét là đúng rồi.” Tôi run lên vì nhục. Rửa bát xong, núi bát đĩa chất cao, thím Hai lại sai: “Lan ra giếng rửa hết đi!” Tôi ngồi một mình bên giếng, nước lạnh tê cóng tay, mấy bà thím ra hóng chuyện: “Chị Lan rửa bát chuyên nghiệp ghê, chắc ở phố hay làm thuê lắm hả?” Họ thêu dệt chuyện chúng tôi nợ nần, nghèo kiết xác. Tôi im lặng, để họ trút nọc độc. Mỗi lời là một nhát dao, nhưng tôi chờ. Chờ màn hạ của vở kịch.
Chiều muộn, Mạnh lại khoe xe, xoay chùm chìa khóa leng keng: “Các bác lên xe anh chở hóng gió đi, điều hòa mát rượi!” Cả họ xúm quanh, trầm trồ. Bác Tứ cười ha hả: “Thằng Mạnh có hiếu, mua xe cho bố mẹ.” Họ lôi Minh ra so sánh, cười chê: “Minh ơi, cố mà mua cái xe máy SH đi chứ đi bộ mãi người ta cười.” Minh chỉ khẽ cười, ánh mắt thương hại. Tôi đứng xa nhìn, lòng siết chặt. Bầu không khí lố bịch đang lên đến đỉnh điểm.
Rồi một tiếng gầm trầm hùng vang lên từ cổng làng. Không phải tiếng xe máy rè rè hay Kia Morning yếu ớt, mà là tiếng động cơ sang trọng, uy lực. Mọi người quay đầu. Một chiếc Mercedes-Benz S450 đen bóng loáng từ từ tiến vào sân. Thân xe dài, sơn đen phản chiếu mây trời, ngôi sao ba cánh kiêu hãnh. Cả sân chết lặng. Bác Tứ lắp bắp: “Quan lớn về thăm làng rồi!” Ông ta và Mạnh hớt hải chạy ra cổng, nịnh nọt. Mạnh tắt máy Kia của mình, mặt khúm núm.
Chiếc xe dừng ngay trước cổng. Tài xế mặc vest đen, găng tay trắng, cúi chào rồi vòng ra mở cửa sau. Cả họ nín thở, chờ vị “quan lớn” bước ra. Nhưng tài xế không nhìn ai, anh quay về phía góc sân nơi vợ chồng tôi đang ngồi, cúi rạp người 90 độ và nói rõ ràng:……………
……………………………………………
Mời quý đọc giả đọc phần PHẦN 2 của câu chuyện
TẠI ĐÂY
👇👇👇
……………………………………………
Thưa chủ tịch, xe đã tới đón sếp và phu nhân về Hà Nội kịp buổi tiệc tối với đối tác nước ngoài. Mời sếp và phu nhân lên xe ạ.
Câu nói ấy như sấm sét giữa trời quang. Chủ tịch? Sếp? Phu nhân? Mọi ánh mắt đồng loạt quay về phía chúng tôi – hai kẻ nhếch nhác đang ngồi ở mâm vét. Thời gian như ngừng lại. Mạnh đứng chết trân bên Kia Morning, mặt từ đỏ gay chuyển trắng bệch. Bác Tứ cầm chén trà run rẩy, chén rơi vỡ tan, nước nóng bắn tung tóe mà ông không hay. Thím Hai há hốc mồm, mấy cô em họ che miệng, mắt trợn tròn. Không ai dám thở mạnh.
Minh từ tốn đứng dậy, kéo tôi lên. Anh vuốt nhẹ lọn tóc mai tôi, nắm tay tôi thật chặt, giọng trầm ấm nhưng đầy kiêu hãnh: “Mình về thôi em.” Chúng tôi bước qua sân, lướt qua những khuôn mặt thất thần, qua mâm vét, qua đống bát đĩa tôi vừa rửa. Mỗi bước chân như một cái tát vào sự hèn hạ của họ. Bác Tứ lảo đảo chạy theo: “Minh ơi, cháu ơi, bác xin lỗi!” Nhưng cánh cửa xe đóng sầm lại, tiếng cộp lạnh lùng cắt đứt mọi hy vọng. Chiếc Mercedes lăn bánh êm ru, rời khỏi làng, bỏ lại sau lưng sự im lặng chết chóc và nỗi nhục nhã không gì gột rửa nổi.
Ba tháng sau, tin tức lan như lửa. “Thằng Minh mồ côi giờ là chủ tịch tập đoàn, đi Mercedes bạc tỷ!” Cả làng xôn xao. Bác Tứ ốm mấy ngày rồi tỉnh dậy, lòng tham trỗi dậy. Ông ta tổ chức họp họ khẩn, mời chúng tôi về bàn “việc đại sự” – xây nhà thờ họ mới. Giấy mời viết tay, lời lẽ tha thiết. Lần này chúng tôi không đi bộ. Mercedes đen bóng lững lững tiến vào làng. Lần này không phải khinh miệt, mà là nịnh bợ. Bác Tứ, thím Hai, Mạnh xếp hàng ở cổng, mặt mày hớn hở. Bác Tứ tự tay mở cửa xe: “Cháu Minh, cháu Lan về rồi à? Vào nhà nghỉ ngơi đi bác chờ từ sáng!”
Họ dọn trà sen thượng hạng, bánh kẹo đầy mâm, mời chúng tôi ngồi ghế VIP. Thím Hai nắm tay tôi sụt sùi: “Hôm trước thím sai, thím già lẩm cẩm, cháu bỏ qua cho thím nhé.” Mạnh gãi đầu: “Em trai, hôm đó anh say, anh em bỏ qua cho nhau.” Sự giả tạo khiến tôi buồn nôn. Bác Tứ đứng dậy, giọng rưng rưng: “Nhà thờ họ cũ kỹ quá, phải xây mới khang trang để tổ tiên phù hộ con cháu. Dự toán hai tỷ, cháu Minh là người thành đạt nhất, cháu công đức hết đi cho vẻ vang dòng họ.”
Cả họ hùa theo, nịnh nọt: “Cháu bỏ ra hai tỷ là báo hiếu tổ tiên, tiếng thơm sẽ vang xa, làm ăn càng phát đạt.” Họ dùng đạo lý, dùng sĩ diện, dùng cả nước mắt ép Minh. Tôi siết chặt tay anh, chờ xem anh nói gì. Minh im lặng nghe hết, rồi từ tốn rót trà, nhấp một ngụm, đứng dậy. Giọng anh lạnh lùng nhưng đanh thép: “Nãy giờ nghe các bác nói về tình nghĩa, công đức tổ tiên, cháu rất cảm động. Nhưng cháu nhớ ba tháng trước, cũng chính nơi này, vợ chồng cháu bị khinh rẻ ra sao. Bác Tứ nói chúng cháu nhếch nhác. Anh Mạnh đuổi chúng cháu xuống bếp. Vợ cháu rửa bát một mình giữa những lời miệt thị. Tình nghĩa các người để đâu?”
Cả nhà im thin thít. Minh chỉ thẳng vào mặt bác Tứ: “Bác nói đến tổ tiên, tổ tiên nào dạy bác khinh máu mủ khi hoạn nạn, rồi nịnh nọt khi có tiền? Cháu sẽ xây nhà thờ. Không phải hai tỷ, mà ba tỷ hoặc hơn, để nó thành ngôi nhà thờ bệ thế nhất huyện. Nhưng không một đồng nào qua tay các người. Tập đoàn cháu sẽ thiết kế, thi công, giám sát hết. Các người chỉ được đứng nhìn. Xong việc, mối quan hệ vợ chồng tôi với dòng họ này chấm dứt vĩnh viễn.”
Không ai dám lên tiếng. Nụ cười nịnh bợ tắt ngấm, thay vào đó là sự hoang mang và tiếc nuối. Họ có được nhà thờ lộng lẫy, nhưng mất đi đứa cháu giàu có nhất, mất đi cơ hội rút ruột công trình. Minh nắm tay tôi: “Mình đi thôi em.” Chúng tôi bước ra, lên xe, để lại sau lưng những khuôn mặt xám ngoét.
Trên đường về Hà Nội, tôi tựa đầu vào vai Minh, nước mắt lặng lẽ rơi. Vở kịch đã kết thúc. Chúng tôi thắng, nhưng chiến thắng ấy đắng cay. Tình thân máu mủ hóa ra mong manh đến thế, chỉ tồn tại khi có lợi. Tôi tiếc cho những năm tháng chúng tôi từng hy vọng, cho những kỷ niệm tuổi thơ ở làng. Nhưng sâu thẳm, tôi biết đây là cách duy nhất để chúng tôi được sống thanh thản. Minh vuốt tóc tôi, thì thầm: “Từ nay mình chỉ có nhau thôi em.” Chiếc Mercedes lăn bánh êm ru trên đường lớn, làng quê dần khuất xa. Tôi nhắm mắt, lòng nhẹ nhõm nhưng cũng se sắt một nỗi buồn không tên. Cuộc đời dạy chúng tôi bài học khắc nghiệt: đừng bao giờ đánh đổi lòng tự trọng lấy tình cảm giả tạo. Và có những vết thương, dù khép miệng rồi, vẫn để lại sẹo mãi mãi.

Bài viết mới cập nhật:

Chia sẻ bài viết:

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!