Tỷ PҺú Bật KҺóc KҺι Gặp Lạι Vợ NgҺèo, Đaпg Bồпg Haι Coп Soпg SιпҺ Trȇп Đườпg Đι Báп Vé Sṓ!

Tỷ PҺú Bật KҺóc KҺι Gặp Lạι Vợ NgҺèo, Đaпg Bồпg Haι Coп Soпg SιпҺ Trȇп Đườпg Đι Báп Vé Sṓ!
Tôi vẫn còn nhớ như in cái khoảnh khắc định mệnh ấy, giữa dòng người chen chúc, tiếng xe cộ inh ỏi, mùi cá tanh nồng quyện với mùi trái cây chín rộ ở khu chợ đầu mối lớn nhất thành phố. Chiếc xe sang trọng của tôi buộc phải dừng lại giữa dòng người và xe cổ chen chúc. Tôi đang vội đến cuộc gặp đối tác quan trọng, vest đắt tiền, cà vạt chỉnh chu, nhưng không khí hỗn loạn khiến tôi khẽ nhíu mày khó chịu. “Thư, gọi điện cho ông Ba nói tôi đến trễ khoảng mười lăm phút,” tôi bảo Minh Thư – cô trợ lý trẻ trung ngồi ghế phụ. Cô ấy vội lấy điện thoại. Trong lúc chờ, ánh mắt tôi vô tình lướt qua đám đông.
Bất chợt, một hình ảnh khiến tim tôi hẫng đi một nhịp. Giữa dòng người tấp nập, một người phụ nữ gầy guộc, dáng siêu vẹo đang len lỏi. Mái tóc rối bù che kín khuôn mặt hốc hác, xạm đen. Bộ quần áo bà ba cũ sờn, rách vá đủ chỗ, không che nổi thân hình da bọc xương. Trên tay cô ôm khư khư hai đứa trẻ con chừng ba bốn tuổi, cũng gầy gò lấm lem, quần áo rách rưới. Một đứa ngủ gục, đứa kia mở to mắt ngơ ngác. Người phụ nữ tiến lại gần xe tôi, tay cầm sấp vé số nhão nát, giọng run rẩy: “Chú ơi… làm ơn mua giúp con một tờ vé số… lấy tiền mua cháo cho tụi nhỏ. Hai ngày nay chúng chưa có gì bỏ vô bụng…”
Giọng nói ấy quen thuộc đến lạ. Tôi hạ kính xe, định từ chối lịch sự, nhưng khi ánh mắt chạm vào gương mặt cô – đôi mắt to tròn mệt mỏi nhưng vẫn còn nét quen thuộc – tim tôi như ngừng đập. Trời ơi, đó là Linh. Người vợ tôi yêu say đắm, người tôi tìm kiếm vô vọng suốt bốn năm qua. Người tôi tưởng đã biến mất mãi mãi.
Gương mặt Linh không còn tươi tắn của cô gái mười tám đôi mươi năm xưa. Thay vào đó là khắc khổ, nếp nhăn hằn sâu vì lo toan. Đôi mắt vẫn to nhưng đã trũng sâu, đầy nỗi buồn. Tôi chết lặng, cổ họng nghẹn lại. Bao cảm xúc ùa về: ngạc nhiên, đau đớn, xót xa và phẫn nộ. Tại sao Linh lại ra nông nỗi này? Hai đứa bé kia là ai? Linh nhìn thấy tôi cũng sững sờ, lắp bắp không nên lời, rồi hoảng hốt ôm chặt hai con, quay người chen vào đám đông như muốn trốn chạy.
Hình ảnh Linh gầy gò rách rưới ôm hai đứa con lấm lem giữa chợ cứ ám ảnh tôi suốt ngày. Cuộc họp đối tác suýt hỏng vì tôi không tập trung. Tối về biệt thự xa hoa, tôi đứng bên cửa sổ nhìn đèn thành phố, lòng ngổn ngang. Tôi nhớ những ngày tháng xưa cũ, khi tôi và Linh còn bên nhau dù nghèo khó nhưng ngập tràn hạnh phúc.
Lúc ấy tôi chỉ là sinh viên kiến trúc nghèo mới ra trường. Linh là cô gái quê hiền lành, xinh xắn, bất chấp gia đình phản đối để theo tôi. Chúng tôi thuê phòng trọ nhỏ ẩm thấp ngoại ô. Linh dậy từ ba giờ sáng đi lấy hàng chợ đầu mối bán lại, chiều nhặt ve chai, tối rửa chén thuê. Có hôm cô nhịn đói nhường cơm cho tôi, cười: “Em ăn no rồi anh ơi.” Những đêm tôi thức trắng bên bản vẽ, cô pha trà gừng nóng, ngồi khâu vá áo sơ mi sờn cho tôi.
Tôi nhớ lần thất nghiệp nửa năm, chán nản muốn buông xuôi. Linh ôm tôi thì thầm: “Anh đừng lo, em tin anh. Dù khó khăn đến đâu em cũng ở bên anh.” Lời cô giúp tôi vượt qua. Rồi tôi vào được công ty kiến trúc lớn nước ngoài. Cuộc sống khởi sắc. Tôi mua quần áo mới cho Linh, dẫn cô đi nhà hàng sang. Tôi dự định sẽ cưới cô đàng hoàng. Nhưng mẹ tôi – bà Tư – người coi trọng môn đăng hộ đối, kịch liệt phản đối. Bà bảo Linh nhà quê đào mỏ, dùng đủ thủ đoạn gây áp lực. Tôi đau khổ nhưng cuối cùng đành nghe mẹ sang Mỹ du học, hứa sau khi xong sẽ cưới Linh.
Trước ngày đi, tôi nói hết với Linh. Cô dù đau vẫn mỉm cười: “Em chờ anh, dù bao lâu cũng chờ.” Thế nhưng chỉ vài tháng sau, Linh bỗng biến mất. Điện thoại tắt máy, thư không hồi âm. Tôi nhờ bạn bè tìm, vô vọng. Bốn năm tôi sống trong dằn vặt. Giờ gặp lại trong cảnh ấy, tim tôi thắt lại. Tôi phải làm gì đó.
Nhưng lúc đó tôi không hề biết rằng, sự thật phía sau hoàn toàn khác những gì tôi tưởng tượng. Không ai trong nhà hiểu chuyện gì đang xảy ra…
Sau ngày rong ruổi bán vé số, Linh mệt lả bế Sóc và Mun về căn phòng trọ năm mét vuông trong hẻm ẩm thấp. Mái tôn thủng lỗ, mưa nhỏ tong tong. Bé Mun ho khù khụ vì lạnh. Linh cởi áo bà ba quấn cho con, ôm cả hai: “Mun ngoan, đừng ho con. Mẹ thương.” Bé Sóc co ro: “Mẹ ơi con cũng lạnh.” Linh ôm chặt chúng, lòng đau như cắt. Cô thấy mình vô dụng, không lo nổi cho con một mái nhà lành lặn.
Cô Hồng – hàng xóm tốt bụng – mang chén cháo trắng sang. “Ăn lót dạ đi con.” Linh rơi nước mắt cảm ơn. Ăn xong, hai đứa đòi kể chuyện. Linh ôm chúng kể cổ tích tự bịa đến khi ngủ say. Nhìn hai gương mặt thiên thần, lòng cô trào dâng tình yêu. Nhưng hình ảnh Hoàng Quân hiện về khiến cô lo sợ. Anh sẽ làm gì nếu biết Sóc và Mun là con anh? Cô sợ mất con, sợ quay lại ngày tháng tủi nhục. Cô chỉ muốn bình yên dù nghèo. Nước mắt lăn dài, Linh khóc một mình trong bóng tối.
Sau cuộc gặp ở chợ, tôi nhờ Minh Thư tìm địa chỉ khu trọ. Tôi lén theo dõi. Thấy Linh dắt hai con bán vé số từ sáng đến tối, chân trần sưng đỏ. Bà chủ tiệm mắng: “Cút đi con ăn mày!” Bé Sóc khóc, Linh dỗ con xin lỗi rồi dắt đi chỗ khác. Tim tôi đau như cắt. Tôi thấy cô nhịn đói nhường bánh mì cho con, xin nước lá uống. Tối cô Hồng mang cơm nguội sang. Linh tắm rửa cho con, hát ru ngủ, rồi khóc thầm.
Sau mấy ngày chứng kiến, tôi không chịu nổi. Tôi giao Minh Thư lấy mẫu tóc hai đứa bé xét nghiệm ADN. Kết quả khiến tôi sụp đổ:………………

Mời quý đọc giả đọc phần PHẦN 2 của câu chuyện
TẠI ĐÂY
👇👇👇
“Tỷ lệ trùng khớp 99.9999%”. Sóc và Mun là con ruột tôi. Tôi ôm đầu khóc nức nở. Lần đầu tiên tôi khóc như đứa trẻ. “Tại sao Linh không nói cho anh biết? Tại sao cô ấy chịu khổ một mình?” Tôi nhờ Minh Thư điều tra bốn năm qua của Linh.
Tôi tìm gặp Linh ở cổng bệnh viện nơi cô xin cơm từ thiện. Thấy tôi, Linh hoảng loạn ôm con lùi lại: “Anh đi đi! Đừng cướp con tôi!” Tôi giữ tay cô: “Anh biết Sóc và Mun là con anh rồi.” Linh khóc nức nở: “Không phải! Anh đừng lại gần!”
Tôi sững sờ trước câu “cướp con”. Chẳng lẽ trước đây đã có người muốn cướp con cô? Tôi không tìm ngay mà chờ ở quán nước gần trọ. Khi Linh dắt con ra vòi nước công cộng rửa mặt bằng chậu nhựa bể, tôi bước lại. Bé Sóc bất ngờ hỏi: “Mẹ ơi chú này có phải ba con không?” Thằng bé nói mẹ vẫn giữ ảnh tôi và kể ba đi làm ăn xa. Lời con như búa bổ. Tôi quỳ xuống ôm Sóc khóc: “Ba về rồi con ơi.”
Tôi đưa mẹ con đi ăn phở. Hai đứa ngơ ngác: “Mẹ ơi cái này ăn được không?” Tim tôi thắt lại. Sau đó mua quần áo mới, đưa về căn hộ chung cư. Sóc reo: “Nhà đẹp quá!” Mun thì thầm: “Như truyện cổ tích.” Tôi ôm cả ba hứa sẽ không để họ khổ nữa.
Những ngày đầu hạnh phúc ngắn ngủi. Bà Tư biết chuyện ập đến mắng Linh là “con đàn bà nhà quê”, gọi Sóc Mun là “con hoang”. Linh run rẩy bênh con. Tôi về kịp cãi nhau với mẹ: “Chính má đẩy con mất vợ mất con!” Tôi tuyên bố ra ở riêng.
Vết thương khiến Linh day dứt. Cô nghĩ mình là gánh nặng, không muốn tôi bất hiếu. Một sáng Linh để lại thư tuyệt mệnh: “Em không muốn làm anh khó xử với mẹ. Mẹ con em ra đi. Xin anh hãy sống tốt.” Khi tôi tỉnh dậy, nhà trống không. Tôi gào lên lao xe tìm khắp nơi nhưng vô vọng.
Cộng đồng mạng lan truyền hình ảnh ba mẹ con Linh lang thang. Tôi thấy con mình cầm bảng xin việc cho mẹ, lòng đau như cắt. Linh đưa con đến khu ổ chuột xa hơn. Sức khỏe cô suy kiệt, Mun đau ốm liên miên. Một chiều mưa tầm tã, ba mẹ con trú dưới mái hiên bệnh viện, ướt sũng run rẩy. Tôi tìm thấy họ. Không nói gì, tôi cởi áo vest trùm lên, quỳ xuống nắm tay Linh lạnh ngắt: “Anh xin lỗi. Đừng đi nữa.” Linh khóc rồi gật đầu đồng ý.
Tôi không đưa về biệt thự xa hoa mà sửa căn nhà cũ ngoại ô thành ấm cúng. Sóc và Mun reo vui: “Nhà không mưa dột nữa mẹ ơi!” Tôi thuê người giúp việc, mời bác sĩ. Mỗi tối tôi nấu ăn, đọc truyện, đưa con đi chơi. Tình cảm cha con gắn bó. Linh dần tin tưởng, vết thương lòng chữa lành.
Một chiều trên sân thượng nơi chúng tôi từng mơ ước, tôi quỳ xuống đeo nhẫn: “Linh ơi, anh muốn làm chồng em, làm cha của Sóc và Mun suốt đời. Làm vợ anh nhé.” Linh khóc gật đầu. Đám cưới giản dị tại nhà, chỉ bạn thân, cô Hồng và Minh Thư. Linh rạng ngời trong áo dài trắng.
Giờ đây nhà tôi rộn ràng tiếng cười. Tôi trồng rau, dạy con học, cùng Linh chăm vườn. Linh khỏe mạnh, tự tin, thỉnh thoảng đi từ thiện. Sóc và Mun lớn lên ngoan ngoãn, học giỏi. Buổi tối, Linh tựa vai tôi: “Nhà mình không còn rách nữa anh nhỉ.” Tôi ôm chặt cô: “Ừ, mình về nhà rồi Linh ơi.”
Những năm tháng đau khổ dạy chúng tôi trân trọng hạnh phúc giản dị. Tôi vẫn ân hận vì ngày xưa yếu đuối, để Linh một mình gánh chịu. Nhưng chúng tôi đã cùng nhau vượt qua. Gia đình này dù không lộng lẫy nhưng ấm áp thật sự. Đây là bến đỗ thực của đời tôi.

Bài viết mới cập nhật:

Chia sẻ bài viết:

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!