Troпg lúc taпg gιa Ьṓι rṓι cҺồпg lỡ ƌể ƌιệп tҺoạι troпg quaп tàι vợ và …

Troпg lúc taпg gιa Ьṓι rṓι cҺồпg lỡ ƌể ƌιệп tҺoạι troпg quaп tàι vợ và …
Tôi đang chập chờn trong giấc ngủ mệt mỏi sau ba ngày tang lễ thì điện thoại reo vang. Tay nặng trịch, tôi với lấy chiếc điện thoại cũ kỹ trên bàn thờ. Màn hình sáng lên, hiển thị số của Hà. Tim tôi thắt lại. Số này… tôi đã tự tay bỏ vào quan tài vợ mình ba ngày trước. Sao nó lại gọi được?
Tôi hoảng hốt ấn nghe. Giọng Hà vang lên, run run nhưng rõ ràng: “Anh… anh đến đón em và con về đi.”
Tôi ngồi bật dậy, mồ hôi lạnh toát. Hà đã chết. Tôi chôn cất vợ và đứa con chưa chào đời rồi cơ mà. Hay tôi đang mơ? Hay tôi đã phát điên vì đau buồn?
Tôi là Hải, năm nay ba mươi hai tuổi. Chuyện bắt đầu từ hai năm trước, khi tôi gặp Hà qua một người bạn. Hà nhỏ nhắn, nhanh nhẹn, cười nói hoạt bát. Chỉ sau vài cuộc trò chuyện, tôi đã mê mẩn. Tôi nghĩ mình gặp được một nửa yêu thương. Nhưng rồi Hà bảo: “Em đã có người yêu rồi anh ạ. Chúng em sắp làm đám cưới.” Lời nói ấy như dao cắt vào tim tôi. Tôi buồn đến mức không ngủ nổi mấy đêm. Để quên, tôi cố tránh gặp Hà, nhưng càng tránh càng nhớ. Cuối cùng, tôi chọn cách ở bên Hà như một người bạn, lặng lẽ dõi theo từng bước chân cô.
Tôi tưởng tình cảm ấy sẽ chôn chặt mãi mãi. Cho đến ngày Hà khóc nức nở chạy đến nhà tôi, gục đầu vào vai: “Anh ấy bỏ em rồi…” Người yêu cũ của Hà bỏ cô để theo một người đàn bà giàu có. Tôi ôm Hà, an ủi cô từng ngày. Tôi giấu kín tình cảm của mình, chỉ lặng lẽ chăm sóc. Rồi một đêm say rượu, tôi lỡ lời tỏ tình. Sáng hôm sau, tôi hốt hoảng xin lỗi. Không ngờ Hà lại nói: “Anh cho em một cơ hội được không?” Ba tháng sau, chúng tôi làm đám cưới.
Cuộc sống hôn nhân ngọt ngào đến lạ. Hà dịu dàng, khéo léo, luôn làm tôi nở mặt với bạn bè. Tôi tự nhủ phải cố gắng nhiều hơn để bù đắp cho cô. Hà cũng nói với tôi: “Em sẽ xóa sạch hình ảnh người cũ, em muốn xứng đáng với anh.” Tôi tin tưởng tuyệt đối. Chúng tôi sống yên ấm, cho đến một ngày định mệnh.
Hôm ấy, Hà về muộn, mặt mày xanh xao, mắt sưng húp. Tôi lo lắng hỏi han, nấu cháo tẩm bổ cho cô. Hà chỉ cười yếu ớt: “Em mệt thôi anh.” Tôi đâu biết rằng, người yêu cũ của Hà đã liên lạc, khẩn khoản gặp cô lần cuối. Hà không muốn đi, nhưng hắn van xin: “Chỉ gặp một lần thôi, sau đó anh sẽ không làm phiền em nữa.” Hà thương hại, đồng ý.
Không ngờ đó là cái bẫy. Hắn ép Hà uống thứ gì đó, rồi… Hà tỉnh dậy, quần áo xáo trộn, thân thể đau nhức. Hắn biến mất. Hà khóc suốt đêm, cảm giác ghê tởm và tội lỗi dâng trào. Cô đã phản bội tôi. Cô muốn chết, nhưng cô còn yêu tôi quá nhiều. Hà quyết định giấu kín, không nói với ai.
Rồi Hà mang thai. Thời gian thai gần với ngày bị hại ấy khiến cô hoảng loạn. Không biết đứa bé là của tôi hay của hắn. Hà sợ hãi, khóc thầm mỗi đêm khi tôi vui mừng chuẩn bị làm cha. Tôi chăm sóc vợ tận tình: mua sữa, massage chân, kể chuyện cho con nghe mỗi tối. Càng thấy tôi yêu thương, Hà càng day dứt. Cô không dám phá thai, vì tôi đã biết và vì đó là con cô.
Những ngày tháng ấy, Hà thay đổi hẳn. Cô hay trầm tư, hay khóc một mình trong nhà tắm. Tôi hỏi, cô chỉ bảo “Hormone thai nghén”. Tôi lo lắng nhưng vẫn tin tưởng. Rồi một buổi sáng, tôi thức dậy thì thấy Hà nằm bất động. Bác sĩ nói suy tim đột ngột. Đứa con chưa chào đời cũng ra đi theo mẹ. Tang lễ diễn ra trong nỗi đau tột cùng. Mẹ tôi khóc: “Con dâu tội nghiệp quá.” Tôi đau đến mức không khóc nổi, chỉ lặng lẽ bỏ điện thoại của Hà vào quan tài cùng những kỷ vật cô yêu thích. Tôi muốn cô mang theo chút gì đó của cuộc sống chúng tôi.
Nhưng giờ đây, giọng Hà đang vang lên trong điện thoại.
Tôi lao ra phòng khách, thắp hương bàn thờ, run rẩy hỏi: “Hà… em là ma à?” Mẹ tôi bước vào, mặt tái mét nhưng bình tĩnh lạ thường: “Con trai, đến đón vợ con về đi. Vợ con chưa chết đâu.”
Tôi sững sờ. “Mẹ đang nói gì vậy? Con chôn cất Hà rồi mà!”

Mẹ ngồi xuống, thở dài: “Cái chết là giả……………………………….

Mời quý đọc giả đọc phần PHẦN 2 của câu chuyện
TẠI ĐÂY
👇👇👇
Mẹ đã giúp nó lừa con. Hà tưởng mình thất tiết với con nên muốn chết. Mẹ khuyên nó nghĩ lại, tìm hiểu rõ sự thật. Nó nói với mẹ: nếu nó thật sự thất tiết, thì coi như nó đã chết. Còn nếu nó trong sạch, nó sẽ gọi điện cho con đón về. Điện thoại con bỏ vào quan tài, mẹ đã lấy ra và đưa cho nó.”
Tôi không hiểu gì nữa. Đầu óc quay cuồng. Nhưng tôi vẫn lái xe đi theo địa chỉ mẹ đưa.
Hà đang chờ tôi ở một ngôi nhà nhỏ ngoại ô. Khi thấy tôi, cô lao đến, khóc nức nở trong vòng tay tôi. “Anh… em xin lỗi. Em tưởng em đã làm chuyện tồi tệ lắm…”
Cô kể hết. Người yêu cũ hẹn gặp, nhưng đúng lúc hắn toan làm điều xấu, vợ hắn – người đàn bà giàu có kia – bất ngờ xuất hiện. Bà ta ghen, gây náo loạn. Hà thoát ra kịp, chỉ bị đánh thuốc ngủ nhẹ. Không có chuyện gì xảy ra. Hà hoảng loạn quá, không dám kiểm tra rõ ràng, chỉ thấy quần áo xáo trộn và đau đầu nên tự nghĩ mình đã bị hại. Cô xấu hổ, sợ tôi ruồng bỏ nên giả chết.
Đứa bé trong bụng là của tôi. Xét nghiệm ADN sau này xác nhận rõ ràng. Hà đã mang thai trước khi gặp lại người cũ.
Tôi ôm chặt Hà, nước mắt rơi: “Sao em ngu ngốc thế? Anh yêu em, dù có chuyện gì anh cũng ở bên em mà.” Hà khóc to hơn: “Em sợ mất anh. Em sợ con không phải là con anh. Em đau đớn quá…”
Chúng tôi trở về nhà. Mẹ tôi nhìn con dâu, mắt đỏ hoe: “Mẹ chỉ muốn con bé có cơ hội sửa chữa. May mà sự thật không như nó nghĩ.” Những ngày sau, Hà kể chi tiết hơn. Cô đã sống trong địa ngục tự tạo suốt mấy tháng mang thai. Mỗi lần tôi vuốt ve bụng cô, cô lại giày vò bản thân. Cô định nếu đứa bé sinh ra không giống tôi, cô sẽ bỏ đi một mình.
Tôi cũng day dứt. Nếu tôi tinh ý hơn, có lẽ đã nhận ra nỗi đau của Hà. Nếu tôi hỏi han sâu hơn thay vì chỉ chăm sóc vật chất… Chúng tôi đã suýt mất nhau vì một hiểu lầm kinh khủng.
Bây giờ, Hà sinh con trai khỏe mạnh. Thằng bé giống tôi như đúc. Mỗi đêm, tôi ôm vợ con, nghe tiếng cười khanh khách của con trai mà lòng đầy biết ơn. Cuộc sống không còn êm đềm như xưa. Hà vẫn hay giật mình giữa đêm, nhớ lại nỗi sợ hãi cũ. Tôi thì vẫn ám ảnh hình ảnh quan tài và giọng nói từ cõi chết của vợ. Nhưng chúng tôi học được cách trân trọng nhau hơn.
Đôi khi, tôi ngồi một mình bên bàn thờ tạm thời đã dọn đi, nghĩ về những ngày Hà “chết”. Nếu không có cú điện thoại ấy, tôi đã sống cả đời trong nỗi đau và oan ức. Hà cũng vậy. Chúng tôi đều suýt đánh mất tất cả chỉ vì giấu kín và nghi ngờ.
Hà giờ hay nói: “Anh ơi, sau này có chuyện gì, mình phải nói hết với nhau nhé.” Tôi gật đầu, siết chặt tay cô. Cuộc đời dạy chúng tôi rằng, tình yêu không chỉ là tin tưởng, mà còn là dũng cảm đối mặt với sự thật, dù nó đau đớn đến đâu.
Thằng bé nằm ngủ say trong nôi. Ngoài cửa sổ, trời mưa lất phất. Tôi nhìn Hà đang ngồi vá áo cho con, lòng bình yên xen lẫn nỗi buồn man mác. Chúng tôi đã đi qua cơn bão lớn. Nhưng vết sẹo ấy sẽ còn mãi, nhắc nhở chúng tôi đừng bao giờ để hiểu lầm chôn vùi hạnh phúc
Nhưng tôi không dừng lại. Tôi kéo Hà sát vào lòng, thì thầm: “Em không cần phải giả chết nữa đâu. Anh ở đây rồi.” Hà ngẩng lên, mắt long lanh nước: “Anh không giận em sao?” Tôi lắc đầu: “Giận cái gì chứ. Anh chỉ tiếc những tháng ngày em một mình gánh chịu.”
Từ ngày ấy, chúng tôi bắt đầu lại. Tôi xin nghỉ làm hai tháng để ở nhà với vợ con. Mỗi sáng, tôi pha sữa cho con, pha cà phê cho vợ. Hà dần hồi phục, nụ cười trở lại. Thằng bé được đặt tên là Minh Hải – lấy tên cả hai chúng tôi. Mẹ tôi hay kể chuyện xưa cho cháu nghe, nhưng chỉ những phần vui vẻ.
Có những đêm, Hà tỉnh giấc giữa chừng, run rẩy kể lại giấc mơ bị người cũ đuổi theo. Tôi chỉ ôm cô, vỗ về: “Không sao nữa rồi. Anh ở đây.” Dần dần, những cơn ác mộng thưa đi. Chúng tôi cùng nhau đi khám tâm lý, học cách giao tiếp chân thành hơn.
Tôi nhận ra, trước đây tôi nghĩ tình yêu là che chở, là hy sinh thầm lặng. Nhưng sau biến cố, tôi hiểu tình yêu phải là hai người cùng chia sẻ gánh nặng, không giấu giếm. Hà cũng thay đổi. Cô không còn sợ hãi kể hết suy nghĩ của mình, dù là những điều nhỏ nhặt nhất.
Bây giờ, nhìn gia đình nhỏ bé, tôi hay nghĩ: may mà Hà dũng cảm gọi điện. May mà mẹ tôi giúp đỡ. Và may mà sự thật không tồi tệ như chúng tôi tưởng. Cuộc sống vẫn còn những ngày mưa, những lúc cãi vã nhỏ, nhưng chúng tôi biết cách quay về với nhau.
Hà ôm con trai, nhìn tôi mỉm cười: “Anh ơi, cảm ơn anh đã đón em về.” Tôi đáp: “Cảm ơn em đã sống sót và trở về.” Không có lời nào đẹp hơn.
Câu chuyện của chúng tôi không kết thúc bằng hạnh phúc viên mãn. Vẫn còn những vết thương cần thời gian chữa lành. Nhưng ít ra, chúng tôi còn bên nhau để cùng chữa lành. Và đó, có lẽ là điều quý giá nhất.

Bài viết mới cập nhật:

Chia sẻ bài viết:

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!