Lү Һȏп ƌược một pҺút, cҺồпg sṓc пgất kҺι tҺấү пҺà vợ ƌáпҺ xe Һơι tιḕп tỷ ƌóп vợ, пgườι troпg xe là..
Tôi là Hạ, năm nay 28 tuổi. Hôm đó, ngay trước cổng tòa án ly hôn, chỉ vài phút sau khi ký xong giấy tờ, tôi bế con trai nhỏ trên tay bước ra thì chồng cũ Hùng và mẹ chồng lao tới như hai con thú dữ. “Mày đừng hòng mang cháu tao về cái xó xỉnh nhà quê bẩn thỉu đó!” – Hùng gầm lên, tay giật mạnh đứa bé khiến con khóc oe oe. Mẹ chồng thì chửi bới om sòm, bảo tôi là con dâu nhà quê vong ân bội nghĩa. Nước mắt tôi trào ra, tim đau như bị dao cắt. Chỉ hai năm hôn nhân mà sao lại tan vỡ thảm hại đến thế? Nhưng điều khiến cả hai người họ sốc nặng nhất, há hốc mồm không nói nên lời, lại là chiếc ô tô Mercedes đen bóng loáng tiền tỉ đỗ ngay trước mặt chỉ vài giây sau đó…
Hai năm trước, tôi và Hùng yêu nhau tha thiết. Chúng tôi quen nhau qua công ty, Hùng lúc ấy là nhân viên kinh doanh năng động, nói năng ngọt ngào. Khi tôi mang bầu ba tháng, hai bên gia đình làm đám cưới đơn giản nhưng ấm cúng. Bố mẹ chồng là cán bộ về hưu, nhà khá giả, nên cho chúng tôi căn chung cư hai phòng ngủ ngay trung tâm thành phố để ra ở riêng. Lúc ấy tôi hạnh phúc lắm, nghĩ mình lấy được chồng thương, nhà chồng tử tế. Nhưng chỉ sau tuần trăng mật, mọi thứ bắt đầu lộ rõ bản chất.
Sáng nào Hùng cũng dậy sớm, xách cặp ra khỏi nhà lúc tôi còn đang nôn nao vì ốm nghén. Tối về muộn màng, anh chỉ nhắn tin ngắn gọn: “Anh ăn ngoài rồi, em đừng nấu.” Có hôm tôi cố gắng gượng dậy vào bếp, nấu canh chua cá lóc chua cay theo kiểu quê mà anh thích. Cơm canh nóng hổi để trên bàn, tôi ngồi đợi từ 7 giờ tối. 11 giờ khuya anh mới về, mặt mày mệt mỏi, nhìn mâm cơm nguội ngắt thì cau có: “Đã bảo không về ăn mà em còn ngồi đây đợi làm gì? Phiền phức!” Tôi nuốt nước mắt vào trong, dọn dẹp một mình rồi lặng lẽ lên giường. Đêm ấy, nằm cạnh chồng mà tôi thấy xa cách lạ thường.
Cuối tuần tôi định rủ anh về quê thăm bố tôi đang ốm nặng vì viêm khớp. “Em về một mình đi, công ty anh bận dự án lớn lắm, không về được đâu.” Hùng gạt phắt, mắt không rời điện thoại. Tôi đành một mình bắt xe khách về quê. Bố mẹ hỏi thăm con rể, tôi phải cười gượng, viện đủ lý do: “Hùng bận họp hành, tuần sau anh ấy sẽ về.” Ai cũng thương con gái lấy chồng xa, bảo “con vất vả quá”. Tôi cười nhưng lòng cay đắng.
Rồi ngày sinh cháu đến. Mẹ chồng cương quyết không cho tôi về quê ở cữ: “Nhà quê chuồng gà chuồng lợn, ruồi muỗi đầy, cháu dễ nhiễm bệnh lắm. Ông bà ngoại muốn gặp thì lên đây thăm.” Tôi đành nghe theo. Bố mẹ tôi từ quê lặn lội, tay xách nách mang đủ thứ: nếp cái hoa vàng, gà ta thả vườn, trứng vịt, rau sạch hái buổi sáng. Họ lên đến chung cư, mồ hôi nhễ nhại. Vừa bước vào cửa, Hùng đã nhăn mặt: “Bố mẹ để hết đồ dưới hầm xe đi, đừng mang lên nhà làm bẩn.” Ông bà tôi ngượng ngùng định giải thích thì Hùng gọi luôn hai chị lao công: “Chị mang mấy thứ gà với rau này vứt đi cho. Nhà mình không phải chuồng lợn, mang đồ bẩn thỉu lên đây làm gì?”
Tôi đứng chết lặng. Bố mẹ tôi im thin thít, mắt đỏ hoe nhưng vẫn cố tươi cười. Họ rửa tay, thay quần áo sạch sẽ rồi mới dám bế cháu. Mẹ tôi vừa định ôm tôi một cái thì Hùng kéo tay bà lại: “Mẹ vào tắm rửa đã đi, đi đường bụi bẩn thế kia bế cháu dễ lây bệnh cho nó.” Lòng tôi sôi lên, định cãi lại chồng một trận nhưng mẹ tôi lắc đầu kéo tôi ra góc: “Thôi con ơi, mai mẹ về luôn. Ở đây mẹ chịu không nổi.” Họ chỉ ở lại chưa đầy một ngày đã vội bắt xe về quê. Tôi tiễn bố mẹ ở bến xe, nước mắt rơi lã chã. Lấy chồng giàu sang mà sao tôi lại khiến bố mẹ phải chịu nhục đến vậy?
Hết thời gian thai sản, tôi đi làm trở lại. Lúc này tôi mới phát hiện sự thật kinh hoàng. Hùng có nhân tình – cô nhân viên kế toán trẻ trong công ty. Anh ta hay “đi công tác” ba bốn ngày liền, hóa ra là ở chung nhà với bồ. Có lần tôi vô tình thấy tin nhắn trên điện thoại anh, tim tôi như ngừng đập. Tôi chờ anh về, bình tĩnh hỏi. Không ngờ Hùng không những không nhận lỗi mà còn quát tháo: “Mày phải biết thân biết phận chứ! Tao cho mày cuộc sống sung sướng, ở chung cư đẹp, tiền tiêu xài đầy đủ, còn lên mặt với tao à? Biết thế tao để mày về nhà quê bẩn thỉu cho xong. Nhà quê như mày, sách dép cũng không xong đâu, đừng có ảo tưởng!”
Hai vợ chồng cãi nhau to. Tôi khóc đến khản cả cổ, anh ta vẫn không buông tha, mắng tôi đủ thứ. Không chịu nổi nhục nhã, tôi quyết định viết đơn ly hôn, đòi nuôi con. Hùng ký giấy ngay lập tức nhưng cương quyết không cho con theo tôi: “Cái nhà quê như mày nuôi nổi con à? Tao không để con tao lớn lên thành thằng nhà quê.” Tòa án sau khi xem xét đã phán quyết cho tôi nuôi con. Vừa bước ra khỏi cổng tòa, mẹ chồng và Hùng lao tới như điên, giật cháu trong tay tôi. “Mày đừng hòng mang cháu tao về!” – Hùng gào lên. Tôi ôm chặt con, người run bần bật, nước mắt tuôn rơi. Đúng lúc căng thẳng đến đỉnh điểm…
……………………………………………
Mời quý đọc giả đọc phần PHẦN 2 của câu chuyện
TẠI ĐÂY
👇👇👇
Chiếc Mercedes S-Class đen bóng, giá tiền tỉ, lăn bánh chậm rãi đỗ ngay trước mặt chúng tôi. Cửa xe mở ra, một người đàn ông trung niên mặc vest sang trọng, tóc bạc phơ gọn gàng bước xuống. Hùng và mẹ chồng tôi đứng sững như trời trồng, miệng há hốc, mắt trợn tròn. Người đàn ông ấy chính là bố tôi – người mà suốt hai năm qua họ vẫn khinh thường là “ông nhà quê nghèo rớt mồng tơi”.
Bố tôi bình thản đi tới, nhẹ nhàng đỡ lấy đứa cháu từ tay tôi. Rồi ông quay sang mẹ chồng tôi, giọng trầm ấm nhưng đầy uy quyền: “Chúng tôi thừa khả năng lo cho cháu một cuộc sống sung sướng. Nhìn thế này chắc bà cũng yên tâm rồi chứ?” Không đợi họ trả lời, bố tôi mở cửa xe cho tôi và cháu lên. Chiếc xe lăn bánh rời đi, bỏ lại Hùng và mẹ chồng đứng ngẩn ngơ giữa đường, mặt cắt không còn giọt máu.
Về đến nhà quê, tôi mới trách bố: “Sao bố mẹ lại thuê xe sang đến đó làm gì cho người ta bẽ mặt? Dù sao họ cũng là… người nhà cũ.” Bố tôi cười hiền, vuốt tóc tôi: “Con gái, tiền đền bù đất của nhà mình năm ngoái không phải ít. Bố mẹ giấu con vì sợ con ỷ lại. Nhưng hôm nay bố mẹ muốn dạy cho họ một bài học nhỏ. Không phải ai nghèo cũng yếu đuối và để bị khinh thường mãi được.”
Hóa ra, ba năm trước nhà tôi được đền bù gần hai trăm mét vuông đất mặt tiền vì mở đường lớn. Bố mẹ đầu tư một phần vào đất, một phần gửi ngân hàng, vẫn sống giản dị như ngày nào: trồng rau, nuôi gà, bán trứng. Họ không khoe khoang, không thay đổi lối sống, chỉ lặng lẽ tích góp để lo cho con gái. Tôi òa khóc trong vòng tay bố mẹ. Đi khắp thế gian không đâu tốt bằng cha mẹ ruột thịt.
Sau hôm ấy, Hùng như người mất hồn. Anh gọi điện liên tục, nhắn tin van xin: “Hạ ơi anh sai rồi, anh không ngờ bố mẹ em lại giàu có thế…” Tôi không nghe máy. Mẹ chồng cũng thay đổi hẳn, mang quà bánh đắt tiền về quê xin lỗi, khóc lóc thảm thiết: “Hạ ơi mẹ già rồi, mẹ sai, con tha lỗi cho mẹ đi, cho mẹ gặp cháu…” Tôi chỉ lặng lẽ nhìn họ. Những vết thương họ gây ra cho bố mẹ tôi, cho chính tôi – những lần sỉ nhục, khinh miệt, đuổi về quê – không phải mấy lời xin lỗi là xóa nhòa được.
Tôi nuôi con một mình. Với số vốn bố mẹ hỗ trợ, tôi mở cửa hàng nông sản sạch ngay gần trung tâm, chuyên rau củ quả organic từ quê lên. Cuộc sống dần ổn định. Con trai tôi lớn lên khỏe mạnh, hay cười, mỗi cuối tuần về quê với ông bà ngoại là nó vui như tết. Không còn phải sống trong căn chung cư sang trọng nhưng lạnh lẽo đầy hiểu lầm.
Hùng thỉnh thoảng gửi tiền chu cấp cho con, nhưng tôi tránh gặp anh. Một buổi chiều anh đến tận cửa hàng, mắt đỏ hoe, giọng run run: “Hạ, anh biết anh không xứng đáng. Những ngày qua anh suy nghĩ nhiều lắm. Anh hối hận vì đã coi thường em, coi thường bố mẹ em…” Tôi nhìn anh, giọng bình thản: “Anh ơi, ngày xưa em cũng nghĩ anh là chỗ dựa vững chắc. Nhưng khi em cần anh nhất, anh lại là người đẩy em xuống vực thẳm. Giờ em không cần anh nữa. Em có bố mẹ, có con, em đủ mạnh để sống tiếp.”
Anh đứng lặng một lúc lâu rồi quay đi, vai rũ xuống. Tôi không buồn nữa. Chỉ thấy nhẹ nhõm lạ thường.
Bây giờ, tôi hay ngồi với bố mẹ dưới hiên nhà quê vào những buổi chiều. Con trai chạy nhảy quanh sân, bắt gà, hái rau. Bố tôi hay nói: “Con ơi, cuộc đời ai cũng có lúc vấp ngã. Quan trọng là đứng dậy như thế nào và biết ai là người thật sự thương mình.” Tôi gật đầu, nước mắt lặng lẽ rơi vì xúc động. Không phải vì hối tiếc, mà vì biết ơn. Biết ơn bố mẹ đã lặng lẽ che chở cho con gái suốt những năm tháng khó khăn. Biết ơn chính mình đã đủ dũng cảm rời bỏ một cuộc hôn nhân đầy tổn thương.
Đôi khi tôi nghĩ lại, nếu không ly hôn, có lẽ tôi vẫn sống trong nỗi sợ hãi, nhục nhã và cô đơn mỗi ngày. Giờ đây dù cuộc sống không giàu sang phú quý, tôi có tự do, có tình yêu thương chân thành và sự bình yên trong lòng. Còn Hùng? Anh ta vẫn ở căn chung cư ấy, với mẹ già hay than vãn. Có lẽ anh ta đã học được bài học đắt giá nhất cuộc đời: đừng bao giờ coi thường người khác, vì bạn không bao giờ biết được họ đang giấu những gì phía sau.
Tôi không hận anh nữa. Chỉ tiếc cho những năm tháng thanh xuân đã phí hoài vào một mối tình sai lầm. Cuộc đời vẫn còn phía trước. Tôi sẽ sống tốt, vì con trai, vì bố mẹ, và vì chính bản thân mình. Mỗi sáng thức dậy, tôi mỉm cười với gương, tự nhủ rằng mình đã chọn đúng con đường.





