“Nếu AпҺ Cứu Được Ngườι, Tȏι Lấү AпҺ Làm CҺồпg” – 2 Gιờ Sau Cả Parιs Sữпg Sờ…

“Nếu AпҺ Cứu Được Ngườι, Tȏι Lấү AпҺ Làm CҺồпg” – 2 Gιờ Sau Cả Parιs Sữпg Sờ…

Tôi vẫn nhớ rõ giọng nói chế giễu ấy vang vọng trong hành lang bệnh viện St. Louis, Paris, như một nhát dao sắc lẹm cứa thẳng vào tim. “Nếu anh cứu được người thì cái con rắn như anh là cái thá gì chứ? Tôi sẽ lấy anh làm chồng luôn đấy!” Sofie Laen – bác sĩ nội trú năm cuối khoa ngoại, cô gái tóc vàng mắt xanh xinh đẹp như bước ra từ tạp chí thời trang – vừa cười lớn vừa ném câu đó về phía tôi. Tiếng cười của các nhân viên y tế xung quanh như dao cắt da cắt thịt. Không khí phòng cấp cứu nặng nề mùi máu tanh nồng lẫn thuốc sát trùng hắc sặc, đèn neon vàng vọt chiếu xuống sàn nhà loang lổ vết máu. Bệnh nhân đang hấp hối trên bàn m;ổ, hơi thở yếu ớt. Tôi đứng đó, tay siết chặt đến trắng b;ệch, cổ họng ngh;ẹn đắng, ti;m đập thình thịch như muốn vỡ tung. Hai giờ sau, khi cánh cửa phòng mổ mở ra, gương mặt Sofie tái mét, cứng đờ như xác chết. Bệnh nhân đã sống. Xuất huyết mà cô không cầm được đã ngưng chỉ sau mười phút dưới tay tôi. Cô run run, giọng lạc đi: “Anh… rốt cuộc là ai?”
Tôi là Nguyễn Văn Minh, 30 tuổi, người Việt Nam mà ai cũng tưởng chỉ là “thằng nghiên cứu viên lặt vặt” chen chân vào bệnh viện danh tiếng nước Pháp. Nhưng sự thật phía sau hoàn toàn khác. Lúc ấy, tôi không ngờ những ngày bị coi thường, bị sỉ nhục ấy lại trở thành bước ngoặt khiến tôi phải đối mặt với quỷ dữ trong lòng mình – nỗi ám ảnh hai năm chưa từng dám nhìn thẳng.
Hôm đầu tiên tôi bước chân vào bệnh viện St. Louis là một buổi sáng tháng Hai lạnh giá buốt. Paris vẫn còn se sắt, gió cắt da cắt thịt, bầu trời xám xịt như chì đổ. Tôi đeo ba lô cũ kỹ mua ở chợ Đồng Xuân Hà Nội, tay cầm tập hồ sơ hơi run run vì lạnh và lo sợ. Từ hôm nay, tôi chính thức làm nghiên cứu viên lâm sàng. Không phải bác sĩ. Chỉ là người sắp xếp bệnh án, thu thập dữ liệu, pha cà phê, in giấy tờ cho mọi người. Ở Việt Nam, tôi từng là trưởng khoa ngoại trẻ nhất bệnh viện lớn, thực hiện hơn 1000 ca phẫu thuật thành công. Nhưng ở đây, tấm bằng bác sĩ Việt Nam của tôi chẳng đáng giá gì. Pháp không dễ công nhận bằng cấp nước ngoài. Tôi chọn con đường này vì tôi cần bắt đầu lại từ con số không. Gia đình ở Hà Nội đang trông chờ, mẹ tôi dặn: “Con cố lên, tiền gửi về nuôi em út học đại học”. Tôi chịu đựng mọi thứ, vì tôi không còn đường lui.
Tiến sĩ Pia Lawrence – trưởng khoa – bắt tay tôi ấm áp, nhưng ánh mắt Sofie khi bước vào phòng họp lại như dao. Cô cao ráo, tự tin, khuôn mặt đẹp như người mẫu. Ánh mắt cô quét qua tôi, khinh khỉnh: “Nghiên cứu viên mới từ châu Á à? Học hỏi đi, biết đâu sau này về nước còn dùng được.” Cả phòng cười ồ lên. Tôi cúi đầu, im lặng, nhưng trong lòng nóng ran như lửa đốt. Tim tôi thắt lại, ký ức ùa về như sóng dữ: những ca mổ đêm ở bệnh viện Việt Nam, tiếng máy monitor kêu bip bip, mùi cồn và máu, và khuôn mặt bệnh nhân tôi mất hai năm trước.
Những ngày sau là địa ngục thực sự. Sáng nào tôi cũng dậy từ 5 giờ, đi tàu điện ngầm chật chội, đến bệnh viện lúc 8 giờ, về sau 9-10 giờ tối. Sofie sai tôi pha cà phê không biết bao lần. Lần nào cũng chê: “Nhiều đường quá… Đắng quá… Người Việt Nam pha cà phê cũng không biết à?” Các bác sĩ khác cười theo, thì thầm sau lưng: “Người châu Á hiền lành thật, sai gì cũng gật đầu.” Tôi nghe mà nước mắt nóng hổi muốn trào ra, nhưng nuốt ngược vào trong. Mỗi tối trong căn phòng trọ hẹp không cửa sổ ở ngoại ô Paris, giá thuê đắt đỏ khiến tôi phải ăn mì gói tiết kiệm, tôi lặng lẽ mở bệnh án, phát hiện những bất thường mà họ bỏ qua. Tôi không nói. Tôi chỉ là nghiên cứu viên. Nhưng nỗi đau cũ cứ day dứt: hai năm trước ở Việt Nam, tôi bỏ sót một mạch máu nhỏ, bệnh nhân t;ử vong. Vợ anh ấy mang thai hai tháng, chỉ nói một câu tha thứ khiến tôi sụp đổ. Từ đó tay tôi run khi cầ;m d;ao, mắt thấy bệnh nhân là thấy khuôn mặt người đã mất. Tôi chạy trốn sang Pháp, vứt bỏ tất cả để bắt đầu lại như một con người bình thường.
Cho đến ca cấp cứu đầu tiên. Bệnh nhân nam 42 tuổi sau phẫu thuật, tôi phát hiện chỉ số máu bất thường, bụng chướng. Tôi nói với bác sĩ trực, nhưng bị gạt phắt: “Anh là ai mà xen vào?” Sáng hôm sau, bệnh nhân sốc nặng vì áp xe vỡ, phải mổ cấp cứu. Tôi đứng ngoài hành lang, lòng đau như cắt, ký ức cũ ùa về khiến tôi nghẹn thở, mồ hôi lạnh toát ra. Khi Sofie và Pia bước ra, tôi không nhịn được nữa. Tôi nhắc lại những gì mình đã cảnh báo. Sofie đỏ mặt, giọng the thé: “Anh là cái thá gì mà dám nghi ngờ tôi?” Căng thẳng leo thang, không khí như sắp nổ tung. Nhưng bệnh nhân được cứu. Sofie lườm tôi: “Chỉ là may mắn thôi. Người châu Á hiểu gì y học châu Âu?”
Từ đó cô càng cố tình làm khó tôi. “Đứng xa ra, anh làm tôi mất tập trung, mùi châu Á.” Tôi học tiếng Pháp mỗi tối đến khuya, đọc bệnh án kỹ hơn, chịu đựng vì tôi biết rõ cảm giác mất bệnh nhân là địa ngục. Mỗi lần về phòng, tôi gọi video cho mẹ ở Hà Nội, giấu không kể, chỉ nói “con ổn”. Tiền lương nghiên cứu viên ít ỏi, vừa đủ trả nhà và gửi về ít cho em út.
Rồi ca tai nạn giao thông kinh hoàng xảy ra. Ba bệnh nhân. Sofie phụ trách người nguy kịch nhất – nam giới ngoài 30, chấn thương ngực. Tôi thấy dấu hiệu tràn khí màng phổi nhưng bị cô gạt ra. May mà Pia nghe tôi, chụp X-quang kịp thời. Bệnh nhân suýt ch;ết trên bàn mổ vì lỗi của Sofie. Cô ta giận dữ, ném về phía tôi…………………………Mời quý đọc giả đọc phần PHẦN 2 của câu chuyện TẠI ĐÂY 👇👇👇
câu nói ấy giữa hành lang đông người.
Nhưng câu chuyện không dừng ở đó. Tôi không thể đứng ngoài nữa. Khi ca mổ lại bắt đầu, máu vẫn chảy không ngừng từ vùng xương chậu. Sofie hoảng loạn, tay run lẩy bẩy, mồ hôi nhễ nhại trên trán. Khoa mạch máu chưa đến kịp. Bệnh nhân đang chết dần, monitor kêu bip bip loạn xạ, mùi máu tanh nồng khiến ai cũng lạnh sống lưng. Tôi hít sâu một hơi, đẩy cửa phòng mổ bước vào, tim đập như trống trận.
“Tôi làm được.”
Cả phòng im bặt. Sofie cười nhạo, giọng run run: “Anh? Nghiên cứu viên mà đòi phẫu thuật?” Pia nhìn tôi, đắn đo rồi gật đầu: “Làm đi. Tôi chịu trách nhiệm.” Tôi đeo găng tay. Kỳ lạ thay, tay tôi không run. Sau hai năm trốn tránh, lần này tôi bình tĩnh lạ thường. Đôi tay từng mổ hơn 1000 ca ở Việt Nam trở lại. Tôi tìm đúng nhánh động mạch chậu bị vỡ, kẹp máu, khâu lại từng mũi chỉ chính xác. Mười phút. Máu ngừng chảy. Chỉ số bệnh nhân ổn định dần. Cả phòng mổ nín thở, không khí nặng nề chỉ còn tiếng monitor đều đặn. Sofie đứng chết trân, mắt đỏ hoe.
Khi ca mổ kết thúc, Pia hỏi, giọng xúc động: “Bác sĩ Minh, cậu rốt cuộc là ai?” Tôi kể hết, giọng nghẹn ngào. Tốt nghiệp Đại học Y Hà Nội, trưởng khoa ngoại trẻ nhất, hơn 1000 ca, rồi mất một bệnh nhân vì sai sót vi thể. Vợ bệnh nhân mang thai, chỉ nói “Không phải lỗi của bác sĩ”, khiến tôi không tha thứ cho mình. Tôi chạy trốn sang Pháp, bắt đầu lại từ con số không, gửi tiền về nuôi mẹ và em. Sofie đứng đó, mặt trắng bệch, nước mắt lăn dài trên má. Cô run run: “Tại sao anh không nói sớm?”
Những ngày sau, tin đồn lan nhanh như lửa cháy. Nghiên cứu viên Việt Nam hóa ra là bác sĩ phẫu thuật tài năng. Sofie tránh mặt tôi, nhưng tôi biết trong lòng cô đang đấu tranh dữ dội. Cô hay đứng một mình ở hành lang, ánh mắt xa xăm. Bốn tháng trôi qua trong căng thẳng và những cái nhìn lén lút. Một ca tai nạn lớn khác xảy ra. Lần này bệnh nhân trẻ nhất nguy kịch vì vỡ xương chậu, xuất huyết sau phúc mạc. Sofie mổ, nhưng bỏ sót. Máu vẫn chảy không ngừng. Tôi không nhịn được, bước vào, hoàn thành ca mổ dưới sự cho phép của Pia. Sau ca mổ, Sofie khóc nức nở trong phòng thay đồ. Cô kể, giọng vỡ òa: Năm 14 tuổi, bố cô mất vì nhồi máu cơ tim. Bác sĩ phụ trách là người châu Á. Cô hận, đổ lỗi, mang định kiến suốt nhiều năm. Hôm nay, cô mới nhận ra mình sai lầm khủng khiếp.
Tôi cũng kể chi tiết về bệnh nhân tôi mất. Vợ anh ấy ở Hà Nội, giờ đã sinh con trai đặt tên Hùng. Những hiểu lầm tan biến trong nước mắt và cái bắt tay run run. Chúng tôi bắt đầu nói chuyện nhiều hơn, chia sẻ về gia đình, về áp lực công việc, về những đêm thức trắng vì bệnh nhân.
Ba tháng sau, Pia giúp tôi có giấy phép y tế tạm thời. Nhưng tôi quyết định về Việt Nam. Tôi cần kết thúc chuyện cũ, đối mặt với chính mình. Ngày chia tay tại sân bay Charles de Gaulle, Sofie khóc, đưa tôi huy chương danh dự của cô: “Anh xứng đáng hơn.” Cô ôm tôi chặt, mùi nước hoa thoang thoảng lẫn mùi thuốc bệnh viện quen thuộc: “Lời đề nghị lấy anh làm chồng… ban đầu là đùa, nhưng giờ là thật.” Tôi cười, lần đầu tiên sau bao năm, nụ cười thoải mái, không gượng ép.
Một năm sau, ở Hà Nội, tôi trở lại cầm dao mổ. Tay vẫn run lúc đầu, ký ức cũ ùa về khiến tim thắt lại, nhưng dần ổn định. Tôi tìm đến vợ bệnh nhân năm xưa. Cô ấy có con trai ba tuổi, khỏe mạnh, cười toe toét. Cô nắm tay tôi, nước mắt lăn dài: “Không phải lỗi của bác sĩ. Tôi chưa bao giờ oán trách.” Nước mắt tôi rơi nóng hổi. Gánh nặng hai năm tan biến như mây khói.
Vài năm sau, mỗi mùa hè tôi sang Pháp giảng bài. Sofie giờ là bác sĩ chuyên khoa, lập chương trình hỗ trợ y tế cho bác sĩ châu Á. Cô đưa tôi chiếc nhẫn, mắt long lanh: “Tôi đợi anh đấy.” Tôi đút nhẫn vào túi, nhìn bầu trời Paris quen thuộc. Cuộc đời lạ lùng. Nơi tôi chạy trốn lại giúp tôi tìm lại chính mình. Người từng sỉ nhục tôi lại trở thành người quan trọng nhất. Và quan trọng nhất, tôi lại có thể cứu người – bằng đôi tay không run, bằng trái tim không còn sợ hãi.
Dưới bầu trời nào, Hà Nội hay Paris, tôi vẫn là bác sĩ Việt Nam. Và tôi sẽ tiếp tục cứu người, từng ngày một, mang theo những bài học đau đớn nhất cuộc đời.

Bài viết mới cập nhật:

Chia sẻ bài viết:

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!