CҺȇ Duүệt BιпҺ Vιệt Nam TҺua Xa Truпg Quṓc – Gιảпg Vιȇп TQ Bị Du Học SιпҺ VN PҺảп Bιệп Làm Bẽ Mặt…

CҺȇ Duүệt BιпҺ Vιệt Nam TҺua Xa Truпg Quṓc – Gιảпg Vιȇп TQ Bị Du Học SιпҺ VN PҺảп Bιệп Làm Bẽ Mặt…
Tôi vẫn còn nhớ rõ cái khoảnh khắc ấy như in. Giảng đường chìm trong tiếng cười rộ, hàng chục đôi mắt đổ dồn về phía tôi. Thầy Trương đứng trên bục, giọng đầy mỉa mai: “Một quốc gia nhỏ bé với vài chục xe tăng cũ kỹ, duyệt binh làm gì cho giống? Đom đóm mà đòi so với trăng rằm!”. Cả lớp ồ lên cười. Tôi siết chặt ngòi bút đến gãy đôi, máu dồn lên mặt. Lúc đó, tôi chỉ muốn đứng dậy bỏ chạy về ký túc xá, nằm co ro một mình. Nhưng tôi không chạy. Vì đằng sau những lời chê bai ấy, là cả quê hương đang bị đem ra làm trò cười.
Tôi là Việt, du học sinh năm thứ ba tại Bắc Kinh. Hôm ấy là ngày 4 tháng 9, chỉ một ngày sau khi Việt Nam tổ chức duyệt binh mừng Quốc khánh. Tôi vẫn nhớ sáng mùng 2 tháng 9, ngồi trong phòng ký túc nhìn livestream từ Hà Nội. Trời Ba Đình xanh trong, những hàng quân bước đều, cựu chiến binh tóc bạc ngồi trên khán đài, mắt long lanh. Tim tôi cay xè. Đó không phải phô diễn sức mạnh, đó là lời tri ân và nhắc nhớ. Nhưng ở Bắc Kinh, sau duyệt binh hoành tráng của Trung Quốc, không khí khác hẳn. Cờ đỏ năm sao vẫn tung bay khắp nơi, mọi người khoe khoang không ngớt. Tôi im lặng lướt WeChat, không dám bình luận gì.
Sáng hôm đó, khi bước vào giảng đường môn Quan hệ quốc tế, tôi đã cảm nhận được điều gì đó không ổn. Không khí rộn ràng lạ thường. Sinh viên Trung Quốc bàn tán sôi nổi về đoàn tên lửa, xe tăng, máy bay tàng hình. Một bạn Pakistan khoe: “Tôi may mắn được ra Thiên An Môn, choáng ngợp thật!”. Rồi có tiếng chen vào: “Những nước nhỏ cũng duyệt binh, nhưng chỉ là hình thức thôi”. Tôi cúi đầu, giả vờ ghi chép. Nhưng trong lòng, một nỗi tức tối đang âm ỉ.
Thầy Trương bước vào, vest nghiêm túc, kính gọng bạc lấp lánh. Ông cười tươi, bật slide chiếu những hình ảnh duyệt binh hôm qua. Giọng ông trầm hùng: “Đây mới là sức mạnh của một cường quốc! Hàng vạn binh sĩ, hàng trăm khí tài hiện đại…”. Cả lớp vỗ tay rần rần. Tôi ngồi yên, bàn tay lạnh ngắt. Rồi ông chuyển sang phần so sánh. Và câu nói ấy vang lên.
“Có những quốc gia chỉ vài chục xe tăng cũ kỹ, đội hình bắt chước, vũ khí lỗi thời… Thử hỏi, đó có phải sức mạnh không? Hay chỉ là tự an ủi?”.
Tiếng cười bật ra từ khắp nơi. Một vài ánh mắt liếc về phía tôi. Lúc đó tôi không hề biết rằng, sự thật phía sau những lời mỉa mai ấy hoàn toàn khác với những gì mọi người đang nghĩ. Không ai trong lớp hiểu chuyện gì đang xảy ra trong lòng một du học sinh xa nhà.
Tôi cố nén. Nhưng mỗi câu thầy nói như dao cứa. Hình ảnh Ba Đình ùa về: những người dân vẫy cờ hai bên đường, tiếng Su-30 gầm rú trên bầu trời, không phải để khoe khoang mà để nhắc rằng chúng tôi đã đi qua bao gian khổ. Tiền nhà tôi gửi sang mỗi tháng chỉ đủ ăn học, mẹ còn dặn “con cố gắng, đừng gây chuyện với bạn bè”. Bố tôi là cựu chiến binh, mỗi lần xem duyệt binh ở nhà lại kể chuyện năm xưa. Giờ đây, tất cả bị đem ra cười cợt.
Giờ học trôi qua trong tiếng xì xào. Thầy Trương càng nói càng hăng: “Tinh thần thì hay ho gì, tinh thần có ngăn được tên lửa không?”. Cả lớp lại cười. Tôi cúi đầu, mồ hôi ướt đẫm lưng áo. Bạn Indonesia ngồi bên cạnh khẽ chạm tay tôi, ánh mắt lo lắng. Bạn Ấn Độ thì chau mày. Nhưng tôi vẫn im. Im vì sợ. Sợ bị cô lập, sợ ảnh hưởng visa, sợ mẹ ở nhà lo lắng nếu biết con trai gây chuyện ở xứ người.

Nhưng càng im, lòng càng đau. Tôi nghĩ về những lần gọi video cho gia đình. Mẹ hay hỏi “con có bị bạn bè Trung Quốc ghét không?”. Tôi luôn cười “không đâu mẹ”. Sự thật là có những ngày tôi đi vòng tránh mấy nhóm sinh viên đang bàn về “Biển Đông”. Có những đêm nằm nghe tiếng gió Bắc Kinh, tự hỏi mình đến đây học để làm gì nếu phải cúi đầu mãi thế này…………

Khi thầy Trương nói câu cuối cùng: “Những nước nhỏ nên biết vị trí của mình”, tôi không kiềm chế nổi nữa. Tim đập thình thịch. Tôi đứng dậy. Ghế kéo kẹt một tiếng trong không gian im bặt. Cả lớp ngoảnh lại. Thầy Trương nhướn mày, rõ ràng bất ngờ.
“Thưa thầy, em xin phép phát biểu”.
……………………………………………
Mời quý đọc giả đọc phần PHẦN 2 của câu chuyện
TẠI ĐÂY
👇👇👇
Giọng tôi run nhưng rõ. Tôi kể về duyệt binh Việt Nam không phải phô trương vũ khí mà là tri ân hy sinh. Tôi nói về lịch sử, về cha ông, về tinh thần bất khuất. “Vũ khí quan trọng, nhưng nếu thiếu lòng dân, thiếu chính nghĩa, thì kho vũ khí cũng chỉ là sắt thép lạnh lẽo”. Lời vừa dứt, giảng đường lặng ngắt.
Thầy Trương cau mày, phản bác ngay. Tranh luận bùng nổ. Sinh viên Trung Quốc chen vào, giọng gay gắt. Tôi đứng đó, mồ hôi chảy dài, nhưng không lùi. Rồi bất ngờ, bạn Pháp đứng lên ủng hộ. Bạn Mỹ kể về kho vũ khí của họ nhưng vẫn có chiến tranh. Bạn Ấn Độ, Indonesia… lần lượt lên tiếng. Tiếng vỗ tay vang lên. Thầy Trương dần lúng túng, cố xin lỗi kiểu “tôi không có ý xúc phạm”. Ông không còn vẻ kiêu hãnh ban đầu. Ông bẽ mặt, thu tài liệu vội vã rời lớp.
Sau giờ học, bạn bè quốc tế kéo đến bắt tay. “Cậu dũng cảm lắm”. Tin nhắn từ nhóm du học sinh Việt Nam đổ về: “Mày làm anh em tự hào quá”. Tối đó, tôi ngồi viết bài luận “Giá trị thật sự của một lễ duyệt binh”. Tôi viết bằng nước mắt. Viết về mẹ tôi, về bố tôi, về những người lính vẫn canh biên giới trong khi chúng tôi ở xa. Bài viết lan ra, được sinh viên quốc tế chia sẻ. Thầy Trương sau đó giảng khác hẳn, không còn so sánh khinh suất.
Nhưng sự thật mà lúc đầu tôi không biết, là thầy Trương cũng từng có người thân tham gia chiến tranh biên giới những năm 70. Ông không ghét Việt Nam, nhưng bị ảnh hưởng bởi không khí dân tộc chủ nghĩa xung quanh. Sau buổi ấy, ông tìm tôi nói chuyện riêng. Ông bảo: “Cậu làm tôi nhớ lại nhiều điều”. Ông không xin lỗi trực tiếp, nhưng cách ông nhìn tôi đã khác. Ông tôn trọng hơn.
Tôi không hả hê. Ngược lại, tôi buồn. Buồn vì phải ở xa nhà mới thấy rõ nỗi đau khi quê hương bị coi thường. Buồn vì những người bạn Trung Quốc tốt bụng vẫn hay bị cuốn vào dòng chảy chung. Và buồn vì dù thắng trong tranh luận, tôi vẫn là du học sinh, vẫn phải cắn răng học tiếp, vẫn lo visa, vẫn nhớ nhà da diết.
Bây giờ, mỗi khi trời Bắc Kinh se lạnh, tôi lại mở ảnh gia đình. Mẹ cười bên bàn thờ ông nội – một cựu binh. Tôi tự nhủ, dù ở đâu, tôi cũng là người Việt. Không cần phô trương, chỉ cần giữ được ngọn lửa trong lòng. Câu chuyện ấy dạy tôi rằng, đôi khi đứng lên không phải để thắng ai, mà để không phải hối hận vì đã im lặng.
Cuộc sống vẫn tiếp diễn. Giảng đường vẫn đông, Bắc Kinh vẫn ồn ào cờ đỏ. Nhưng trong tôi, có một điều đã thay đổi. Tôi không còn sợ những ánh mắt soi mói. Vì tôi biết, sức mạnh thật sự không nằm ở tên lửa hay xe tăng, mà nằm ở những con người dám nói lên sự thật, dù chỉ là một sinh viên nhỏ bé giữa đất khách.
Và mỗi đêm, trước khi ngủ, tôi thì thầm một câu với quê hương: Con vẫn đang cố gắng, mẹ ơi.

Lưu ý: Nội dung sau đây là hư cấu, được xây dựng nhằm mục đích giải trí, truyền tải thông điệp và lên án hành vi tiêu cực. Mọi nhân vật, tình huống đều mang tính minh họa, không phản ánh hay quy chụp bất kỳ cá nhân, tổ chức nào ngoài đời thực. Nội dung không cổ xúy bạo lực hoặc kích động thù hằn, mong khán giả đón nhận với tinh thần chọn lọc và tích cực.

Bài viết mới cập nhật:

Chia sẻ bài viết:

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!