Mất sạch tình thân vì khoe “đại gia” – Bài học đắt giá của người Việt kiều về quê ….
Tôi ngồi trên chiếc vali nặng trịch, tay siết chặt chuôi kéo đến trắng bệch. Tim đập thình thịch như muốn vỡ tung, mồ hôi lạnh túa ra từng giọt, sống lưng rùng rẩy dù ngoài kia Sài Gòn đang oi bức như đổ lửa. Khoảnh khắc ấy, mọi thứ tôi tưởng tượng đã sụp đổ. Không phải vì nợ nần, mà vì chính những lời nói dối mà tôi tự tay dàn dựng để “làm đại gia”. Mười lăm năm bên xứ người, tôi học được cách nén tiếng thở dài, nhưng hôm nay, khi bước chân xuống đất Việt, mọi lớp mặt đều vỡ vụn chỉ trong một đêm.
Tôi tên Tuấn, năm nay vừa tròn 51 tuổi. Mười bốn năm qua tôi sống ở Mỹ, cày cuốc từng ngày trong xưởng mộc nhỏ ở khu vực ngoại ô Los Angeles. Sáng dậy lúc 5 giờ 30, ổ bánh mì kẹp thịt nguội ăn vội, lái chiếc Toyota cũ kỹ hơn 45 phút đến chỗ làm. Mùi gỗ thông hòa quyện với mồ hôi, bụi mù mịt bám đầy tóc, móng tay, từng kẽ chân. Lương tháng chưa đủ trả hết hóa đơn điện nước, tiền bảo hiểm y tế, tiền xe. Nhưng tôi vẫn cười, vẫn đóng thuế, vẫn gửi tiền về cho mẹ già ở quê. Vì tôi tin rằng, một ngày nào đó, sau lưng tôi sẽ có cả nhà.
Hôm đó là cuối tháng, tôi vừa nhận lương 10 triệu đồng (khoảng 200 đô). Chỉ đủ mua vé máy bay khứ hồi một chiều, chưa kịp sắm quà. Nhưng bà thím Bảy gọi điện, giọng ngọt ngào như đường: “Con ơi, 10 năm rồi mới chịu vác mặt về thăm mẹ với bà với thím! Thím Bảy nhớ con đứt ruột!” Tôi im lặng. Rồi bà kể tiếp: “Con về chơi là quý rồi, đừng có bày vẽ tốn kém. Nhưng mà… em nó bảo trên mạng thấy túi xách Michael Kors giảm giá tơi bời, con lượm giùm thím một cái nghe, bên Mỹ rẻ bèo mà!”
Tôi cắn răng. Đồng lương mài dũa từng ngày mới đổi được một cái túi xách rẻ tiền. Nhưng lòng thương mẹ già, tôi nhịn. “Dạ, con lượm cho thím.” Rồi tôi mua thêm vài món khác: chai dầu xanh, xăm bội bổ, nước hoa, vài cái túi xách. Tổng cộng hơn hai phần ba tháng lương. Tôi đứng ở nhà kho, đống đồ chất cao như núi, tim thắt lại. Mỗi lần chạm vào túi xách, tôi lại tự hỏi: “Mình làm thế này có đáng không?”
Ba ngày sau, thằng em trai tôi – thằng Dũng, trưởng phòng một công ty bất động sản – nhắn tin dài như một cái sớ: “Anh hai ơi, đợt về này xách cho em ba chai rượu 18-25 độ, hai chai cho vợ em, một chai để em đãi khách. Em sợ ngộ độc rượu giả. Vợ em muốn cặp mắt kính mát Gucci đi biển chúp hình cho nó sang. Tiền gì thì cứ sắm, rảnh em gửi lại sau!” Tôi đọc tin, cổ họng nghẹn đến không thở nổi. Bên Mỹ, tôi cày cả đêm để trả góp thẻ tín dụng, nằm lòng vì mẹ già đòi quà. Còn bên này, em tôi lại coi tôi như máy in tiền.
Tôi chuẩn bị vali. Cân thử hai cái vali lớn, mỗi cái hơn 23kg. Toàn là đồ nhờ mua. Chỉ ba bộ quần áo cọc cằn, một ba lô nhỏ đeo sau lưng. Tôi tự nhủ: “Lần này mình sẽ không diễn vai đại gia nữa. Mình sẽ xem tình thân nó nặng nhẹ ra sao.”
Ngày 14, sáng sớm 5 giờ 30, tôi dậy, xếp đồ, lái xe đến sân bay Tân Sơn Nhất. Khi bước xuống, cái nóng oi bức của Sài Gòn ập thẳng vào mặt như một quả bom. Không khí khô ráo, mát mẻ của Mỹ biến mất. Đám đông chen chúc, mùi mồ hôi, mùi khói xe, mùi hoa sữa nồng nàn. Tôi đẩy vali, chân nặng trịch.
Ngay lập tức, tôi thấy tấm bảng card tông bừa: “Chào mừng anh Tuấn về quê – Dũng + Bảy”. Vợ chồng em trai, thím Bảy, tay phe phẩy nón lá, mồ hôi nhễ nhại nhưng cười tươi như hoa. Thằng Dũng chạy tới ngay, hai tay chụp lấy tay cầm vali: “Trời ơi anh hai, đi đường xa có mệt không? Đưa xe em kéo.” Nó nhìn mấy cái ri băng trên vali, mắt sáng rỡ. Thím Bảy chen vào, vuốt ve cái túi xách Michael: “Hàng Mỹ khác thật, da mềm, chỉ may khéo ghê. Em nó sẽ xách đi ăn đám cưới là mấy bà hàng xóm lát mắt hết.”
Suốt đoạn đường về quận 7, cả nhà kể hết: kinh tế khó, công ty cắt giảm, con lớn đi học quốc tế, học phí tăng vọt. Họ than nghèo, nhưng tôi biết rõ: xe họ là chiếc gầm cao đời mới, mua bằng tiền tôi “dư giả”. Về đến nhà – căn nhà phố ba lầu khang trang – thằng Dũng đã kéo cả họ hàng gần xa đến đông đủ. Khi vali mở ra, mùi dầu xanh, xà bông, quần áo mới quyện thành một mùi hương lạ lùng. Thím Bảy cầm túi xách, mắt long lanh: “Con Diệu nhà thím mà xách cái này đi ăn đám cưới là mấy bà hàng xóm lát mắt hết cho coi.”
Tôi mỉm cười, giả vờ khoe: “Mẹ ơi, mẹ mặc cho đẹp lắm.” Rồi tôi phân phát từng lô: rượu, dầu gió, kẹo vitamin. Mọi người khen ngợi rộn ràng. Tôi mới bắt đầu, giọng trầm buồn: “Thiệt tình mười mấy năm nay con đi làm bên đó dư giả, nhưng xui rủi sao… thằng Hùng vốn mở xưởng cưa với bạn bị lừa trắng tay. Ngân hàng siết nợ. Con vừa dứt câu, không khí trong phòng khách lạnh ngắt. Máy lạnh vẫn chạy 25 độ, nhưng mọi ánh mắt đều đảo đi chỗ khác.”
Thằng Dũng buông chai rượu xuống bàn kịch cạch. Thím Bảy cứng đờ. Tôi tiếp tục, giọng run run: “Con tính về đây nhờ cậy gia đình. Em làm trưởng phòng lương cao, có chút dư giả cho hai mượn tạm 500 triệu để qua đó ráng cầm cự đóng tiền nhà mấy tháng. Thím Bảy coi có dư giả cho con mượn đỡ một hai cây vàng, con xoay sở qua cơn bỉ cực này.”
Im lặng chết chóc. Rồi bà cô Tư họ xa vội vàng cắm đầu đi, “Ủa chết tao nhớ cháo heo chưa!” Thím Bảy xích túi xách ra xa, mặt nhăn nhó: “Chết mồ sao con không nói sớm? Thím kẹt quá, nhà dột, chưa có tiền mua tôn.” Vợ em tôi cấu chồng, ánh mắt cầu cứu. Thằng Dũng tằng hẳng vuốt cổ áo: “Chuyện đột ngột quá anh hai.”
Tôi tựa lưng vào ghế sofa êm ái, nhấp ngụm trà, nhìn những khuôn mặt ruột thịt đang tính toán. Nước mắt nóng hổi lăn dài, nhưng tôi kìm nén. Tim đau như bị ai bóp nghẹt. “Vở kịch này mới diễn màn chào hỏi thôi,” tôi tự nhủ. “Để coi những ngày tới, khi cái mặt đại gia bị lột sạch, tình thân nó nặng nhẹ ra sao.”…Sáng hôm sau, 5 giờ 30, tôi mở mắt. Căn phòng thạch cao chạy chỉ vàng chóe, trần nhà cao vút. Hôm qua còn vang tiếng xýt xoa khen ngợi, giờ im ắng lạ thường. Thằng Dũng đã canh sẵn, mặt tỉnh bơ….
……………………
Mời quý đọc giả đọc phần PHẦN 2 của câu chuyện
TẠI ĐÂY 👇👇👇
Thím Bảy và vợ em lần lượt xuất hiện, nụ cười giả lả. Em dâu xách vỏ nhựa đi chợ sớm về, thấy tôi đứng đó, giật mình: “Hai dậy sớm dọn đồ đi đâu?” Tôi giả ngơ ngác. Nó thở dài: “Chàng ơi rảnh rỗi đâu mà đi ăn phở. Công ty nó gọi dự án, chạy thục mạng từ 6 giờ. Nhà em kẹt tiền, em mua bó rau mồng tơi với đậu hủ kho. Em không có tiền mua thịt cá đãi khách đâu, hai thông cảm.”
Tôi rút tờ 200.000 đưa cho nó. “Tao ăn đơn giản quen rồi. Mày cầm mua thêm trứng chiên cho tụi nhỏ.” Em dâu chộp giấy, miệng lúng túng: “Nhà đang lúc ngặt nghèo, hai nén cái phòng hai tuần sau bà ngoại lên khám, hai có bạn bè không qua tá túc đỡ?” Nó biết tôi là “đại gia” vừa báo nợ. Nụ cười giả lả biến mất, thay vào đó là nụ cười kẹt cứng.
Tôi lặng lẽ gom ba lô. Thằng Dũng không cản. Tôi ra đầu hẻm ăn hủ tiếu xe đẩy – tô 15.000 đồng, miếng tôp mỡ béo ngậy, nước lèo ngập miệng. Lần đầu tiên sau mười năm, tôi cảm nhận rõ: không ai quan tâm tôi mặc áo lụa hay áo rách. Không ai ngó cái ví tiền của tôi. Tôi đi thăm mộ ba má, tự tay nhổ cỏ, thắp nhang. Thăm thằng Hải – thằng bạn thân thời tắm mưa cởi truồng. Thằng Hải giờ làm thợ sửa xe, vợ buông gánh bán bưng. Nó ôm tôi, nước mắt lưng tròng: “Thằng bạn ơi, vẫn đi xa giữ gìn sức khỏe.”
Rồi tôi mời cả nhà thằng Hải ăn hải sản. Nhà hàng sang trọng, đèn chùm rực rỡ. Tôi gọi tôm hùm, cua Huỳnh đế. Khi con em dâu vô tình quay sang, mặt nó tái mét. Thằng Dũng nhìn đống tôm cua, mắt hoang mang: “Anh hai sao… bị người ta lừa bể nợ? Ngân hàng siết nhà mà nay vô nhà hàng năm sau đãi khách ăn toàn đồ mắt tiền?”
Tôi cười nhạt, giọng bình thản: “Tao bể nợ thiệt mà Dũng. Tao nợ ân nợ anh Hải mười mấy năm nay – nợ cái tình chân thật lúc tao tay trắng. Tao nghèo thiệt. Tao nghèo tới mức không có nổi một người thân ruột thịt nào hỏi thăm. Đau ốm có ai nấu cháo không? Tụi bay chỉ quan tâm túi xách hàng hiệu, rượu ngoại, sĩ diện. Cái giá trị của anh hai mày chỉ nằm gọn trong ba cái vali đồ tao sách về thôi sao?”
Thằng Dũng đứng chết trân, mặt cắt không còn hột máu. Nó biết nó vừa tự tay hất đổ một tình anh em máu mủ. Nó biết nó vừa vuột mất một núi vàng mà nó tưởng đã chực chờ sẵn. Nó lủi lủi quay về bàn, không dám ngẩng đầu lên nhìn tôi thêm lần nào.
Sáng hôm sau, tôi quẩy ba lô nhỏ xíu lên vai. Hành lý đi nặng trịch, về trống trơn. Nhưng lòng tôi nhẹ bẫng như được giải thoát. Chuyển bay hai mươi mấy tiếng, tôi không còn ám ảnh. Khi máy bay cất cánh, tôi nhìn xuống Sài Gòn xa dần, thì thầm: “Mình sẽ không bao giờ để những đồng tiền vất vả bị mua vui cho cái hội chứng đại gia nữa.”
Câu chuyện đến đây là hết. Nhưng không, vì sau khi trở về Mỹ, mọi thứ càng thay đổi. Tôi nhận được tin nhắn từ thằng Dũng: “Anh hai ơi, em xin lỗi vì hiểu lầm. Công ty em đang phá sản, nợ ngân hàng, con trai em đang bị trầm cảm vì học phí. Em đã vay mượn mẹ già để trả nợ, giờ nhà dột, mẹ em bệnh nặng. Anh đừng trách em, em không biết anh đang vất vả.” Tôi ngồi đó, nước mắt rơi lã chã. Tôi nhớ lại ngày mẹ già nằm viện, tôi gửi hết tiền trả góp thẻ tín dụng, nằm lòng vì mẹ đòi quà. Tôi đã tưởng tượng gia đình Việt Nam ấm áp, nhưng thực ra nó cũng chỉ là ảo ảnh. Tôi gọi video cho mẹ, nghe giọng mẹ già run run: “Con ơi, về thăm con đi, thím Bảy kể con giàu lắm, con muốn xách túi Michael cho con.” Tôi nghẹn lời không nói được. Mẹ ơi, con chỉ giàu trong đầu mẹ thôi. Con nghèo hơn bao giờ hết. Con sẽ không bao giờ về nữa, vì con không muốn thấy chính mình bị dùng để làm bàn đạp cho sự tham lam của anh em.
Tôi nhớ lại cô em dâu – giờ tôi gọi là em vợ Dũng – sau lần ăn hải sản đó, nó đến nhà tôi ở Mỹ, xin lỗi thật lòng. Nó nói: “Anh Tuấn, em sai rồi. Em không ngờ anh hai là người tốt đến thế.” Tôi ôm nó, nước mắt rơi: “Đừng hối hận. Cuộc đời này ngắn lắm, chúng ta là anh em ruột, không phải đại gia với kẻ nghèo.” Nhưng sau đó, tôi nhận ra, hiểu lầm ban đầu đã phá hủy tất cả. Tôi không bao giờ tưởng tượng em trai mình cũng chỉ đang mượn tiền để sống, nhưng cuối cùng vẫn phản bội. Tình thân Việt kiều Việt Nam, cái gì cũng có thể vỡ vụn vì đồng tiền.
Bây giờ, tôi đã 51 tuổi, sống một mình trong căn hộ nhỏ ở ngoại ô Los Angeles. Mỗi tối, tôi ngồi bên cửa sổ nhìn thành phố ánh đèn vàng vọt, tự hỏi: tại sao người Việt mình lại dễ bị oan và phản bội đến vậy? Tôi đã học được bài học đắt giá: đừng bao giờ khoe “đại gia” với ai, vì họ sẽ chỉ nhìn vào đồng tiền chứ không nhìn vào con người. Tôi sẽ sống chân thật, giúp đỡ gia đình khi nào họ thật sự cần, không phải vì tôi muốn họ nhìn tôi bằng ánh mắt khác. Mẹ già giờ chỉ còn biết tôi qua video, và tôi gửi tiền đều đặn, nhưng không bao giờ kể chuyện “dư giả”. Cuộc đời tôi giờ chỉ là Tuấn – một người cha cô đơn, một người con hiếu thảo, và một người bạn chân thành. Đó mới là giá trị thực sự.


