Việt kiều Mỹ mất 3 tỷ vì nhờ người thân đứng tên đất khi về Việt Nam…
Tôi nhìn tờ giấy hẹn từ tòa án mà tay run đến nỗi không cầm nổi. Trước mặt tôi là mảnh đất mà tôi bỏ ra hai tỷ rưỡi để mua, nhưng bây giờ trên giấy tờ, nó mang tên đứa em họ. Mà giờ đây, đứa em họ ấy đang ở sau cánh cửa tòa, bảo rằng: “Đây là đất của tôi mà, chị có giấy tờ gì chứng minh?”
Tôi không có. Bởi vì tôi là Việt kiều, tôi không có quốc tịch, tôi không có căn cước công dân. Thế là tôi nhờ em họ đứng tên. Lúc đó tôi nghĩ, mình với nó là ruột thịt, chơi với nhau từ nhỏ, bây giờ còn có gì mà không tin? Nhưng khi tôi nghe nó thốt ra câu đó, cảm giác như có ai bóp nghẹt trái tim tôi.
Tôi có thể mất số tiền ấy, nhưng điều làm tôi đau hơn cả là tôi mất đứa em, cái đứa mà tôi đã từng bế bồng, cho ăn cho học.
Không ai nghĩ rằng khi về Việt Nam, tôi sẽ rơi vào tình huống thế này. Tôi về hồi đầu năm ngoái, ban đầu ai cũng vui. Gia đình mừng rỡ, bạn bè tụ tập, những buổi nhậu lai rai, những câu chuyện vui vẻ. Nhưng càng ở lâu, những thói quen Mỹ của tôi càng lộ ra. Mà tôi thì cứ nghĩ, đã về quê hương thì phải sống thật, nói thật, y như ở bển.
Thói quen nói thẳng, nói đúng sai phân minh của tôi bắt đầu gây ra những va chạm đầu tiên.
Mẹ tôi tần ngần trước nồi canh chua hôm ấy. Tôi bảo: “Mẹ nấu mặn quá, hại thận lắm.” Mẹ tôi cười, nhưng cái cười méo mó. Chị gái tôi xị mặt xuống. Tôi không hiểu, một câu nói đơn giản thế mà có gì đâu. Nhưng sau đó, mẹ không nói chuyện với tôi cả buổi chiều. Chị bảo: “Mày sống ở Mỹ về không biết cư xử nữa.”
Tôi còn nghĩ họ nhạy cảm quá. Ở Mỹ, tôi nấu món gì không ngon, bạn bè chỉ thẳng là “nó mặn” hoặc “nó nhạt”. Không ai giận. Nhưng ở đây thì khác. Ở đây, người ta không ăn món canh, họ ăn cả tấm lòng người nấu.
Rồi chuyện của em họ tôi bắt đầu từ một buổi sáng mùa hè nắng gắt. Tôi thấy mảnh đất mặt đường ở quê, giá chỉ bằng một phần ba ở Mỹ, tôi mê mẩn. Tôi bảo em họ: “Em đứng tên giùm chị, sau này chị bán rồi chia cho em một ít.” Nó nhìn tôi, mắt sáng lên: “Thật hả chị? Có gì mà chị em mình lại không giúp nhau.”
Tôi tin nó như tin vào chính bản thân mình.
Lúc nó ký vào giấy tờ, tôi đứng bên cạnh, vỗ vai nó, tôi bảo:…..
……………………………………………
Mời quý đọc giả đọc phần PHẦN 2 của câu chuyện
TẠI ĐÂY 👇👇👇
“Giờ thì chị em mình sắp có nhà ở quê rồi.” Nó gật đầu. Nhưng bây giờ, khi tôi nhìn lại, tôi mới hiểu tại sao nó lại nhanh đến thế. Tôi đã phớt lờ hàng tá dấu hiệu bất thường. Nó bảo tôi đưa toàn bộ tiền mặt, đưa cho người bán. Nó bảo nó sẽ lo giấy tờ cho nhanh.
Giá như tôi chịu khó hỏi han, giá như tôi đừng vội vàng. Nhưng tôi không. Tôi cứ nghĩ mình là người lớn, ở Mỹ nhiều năm, biết nhiều hơn họ. Sai lầm lớn nhất của tôi là đã không hiểu rằng ở đây, nhiều thứ vận hành không theo cách tôi quen. Pháp luật có thể khác, cách người ta “sống” với nhau cũng khác.
Một tuần trước khi vụ kiện diễn ra, tôi còn chạy xe ra ngoài và bị công an giao thông thổi. Lỗi là vượt đèn vàng. Ở Mỹ, đèn vàng là được qua. Ở đây, tôi cãi nhau với anh ta. Tôi đưa bằng lái Mỹ, tôi giải thích luật giao thông. Anh ta nhìn tôi, cười nhạt: “Anh ở nước ngoài về hả? Ở đây không thế đâu. Lỗi là lỗi.”
Tôi cố lý luận, lớn tiếng. Kết quả là tôi bị phạt thêm tội thiếu giấy tờ xe, mất hơn năm trăm nghìn. Đúng là chuyện nhỏ, nhưng cảm giác nhục nhã vẫn còn đọng lại. Tôi đã sống ở Mỹ hơn 20 năm, chưa bao giờ cảm thấy mình ngu như hôm đó.
Rồi tôi ngồi trong quán cà phê sáng, anh bạn cũ ngồi đối diện. Chúng tôi đang nhâm nhi cà phê, tự nhiên xoay sang chuyện chính trị, bầu cử, những điều tôi không nên bàn. Ở Mỹ, tôi bàn thoải mái. Dù có bất đồng, chúng tôi vẫn là bạn. Nhưng ở đây, tôi đã quên điều này: Ngay cả một câu nhận xét nhỏ, nếu không khéo, nó có thể khiến cả bàn im bặt. Tôi bảo: “Cách làm này ở bển nó khác, sao mình không thử?” Người bạn ngồi đối diện đỏ mặt, anh ta nói: “Mày ra nước ngoài ở lâu thành Tây rồi, không hiểu người Việt nữa.”
Tôi bị tổn thương. Nhưng tôi nuốt xuống.
Cuối cùng, ngày xét xử đến. Tôi vào phòng, trái tim đập như trống trận. Em họ tôi không nhìn tôi. Nó mang theo một đống giấy tờ, toàn bộ hồ sơ đều có tên nó, do một người bạn làm cùng công ty chứng thực. Tôi chỉ có biên nhận chuyển tiền, nhưng tôi lại chuyển khoản cho nó, chứ không phải cho người bán. Nó bảo: “Số tiền đó là chị cho em vay để em mua đất.”
Tôi đứng hình. Toàn thân tôi như muốn tan ra.
Tôi cố lên tiếng, giọng khàn đi: “Sao em có thể nói thế? Chị với em chị em ruột thịt…”
Nó cúi mặt. Mẹ tôi ngồi hàng ghế sau, bà òa khóc. Bố tôi nhìn ra ngoài cửa sổ. Tôi biết, từ lúc tôi mua mảnh đất đó, tôi đã không tham khảo ý kiến ai. Tôi tự cho mình là giỏi, tự cho mình biết hết.
Thẩm phán hỏi tôi: “Bà có giấy tờ gì xác nhận quyền sở hữu không?” Tôi lắc đầu. “Vậy thì bà không đủ căn cứ.” Giọng ông khô như dao cắt qua không khí.
Tôi bước ra khỏi tòa với đôi chân nặng trĩu. Ngoài trời vẫn nắng, cái nắng Việt Nam oi ả, chói chang. Tôi đứng ở cổng tòa, mồ hôi chảy ròng trên trán. Không phải vì nắng, mà là vì tất cả những gì tôi đã đánh mất. Hai tỷ rưỡi, tôi có thể làm lại. Nhưng tôi đã mất người em mà tôi yêu thương từ nhỏ, mất niềm tin, mất đi cảm giác mình thuộc về nơi này.
Tôi cứ nghĩ mình về Việt Nam là về nhà. Nhưng tôi quên mất rằng mỗi ngôi nhà đều có luật riêng của nó, cách sống riêng của nó. Tôi không thể mang nước Mỹ về và đặt lên bàn, rồi bắt mọi người phải sống theo cách tôi muốn. Họ đã lớn lên ở đây, họ biết thừa đất nước mình đang ở đâu. Nhưng họ không cần tôi nói cho họ nghe về những điều chưa hoàn hảo.
Tôi về phòng trọ nơi tôi thuê, nằm một mình. Tôi gọi cho mẹ, mẹ tôi còn khóc. Bà nói: “Con gái à, về đây con cứ sống nhẹ nhàng thôi, đừng phải hơn thua với ai. Mình về để sống, chứ đâu phải về để chứng minh mình khác biệt.”
Tôi nhắm mắt, nước mắt chảy xuống hai bên thái dương. Tôi nhớ về những ngày đầu ở Mỹ, tôi từng lạc lõng như thế nào, tôi đã phải học cách sống sao cho giống người ta. Thế mà giờ đây, về quê hương, tôi lại cư xử như một kẻ lạc lõng khác. Tôi đã không chịu hòa nhập.
Tôi đã nói thẳng quá, đã cãi cọ nhiều quá, đã so sánh nhiều quá, và đã tin người quá nhanh.
Nhưng trên hết, tôi đã không hiểu một điều: Đây là Việt Nam, mọi thứ không phải lúc nào cũng logic và minh bạch như Tây. Nhưng nó lại có cái ấm áp riêng, cái “dễ thương” riêng, như mẹ tôi nói: “Con đừng cố chứng minh mình đúng, hãy chứng minh mình thương họ.”
Tôi đã mất một mảnh đất. Nhưng tôi biết mình sắp có lại một cách sống. Tôi không còn ở Mỹ nữa. Tôi đang ở Việt Nam. Và lần này, tôi sẽ sống như người Việt.





