Con gái ốm liệt giường 3 tháng, mùi hôi thối bốc lên, tôi lén đưa con đi viện, bác sĩ biến sắc: Mau báo công an đi…..!

Con gái ốm liệt giường 3 tháng, mùi hôi thối bốc lên, tôi lén đưa con đi viện, bác sĩ biến sắc: Mau báo công an đi…..!
Mùi hôi thối bốc lên từ căn phòng tầng hai ngày càng nồng nặc. Tôi đã ngửi thấy nó từ tuần thứ tám, nhưng Hoàng luôn miệng bảo đó là mùi mồ hôi của Thu do thuốc đào thải độc tố. Là một bà già 62 tuổi từng chăm mẹ chồng liệt giường suốt ba năm, tôi biết mùi mồ hôi người bệnh. Nó chua, nó ngai ngái. Còn cái mùi phát ra từ căn phòng của con gái tôi là mùi thịt thối rữa, là mùi của sự hoại tử.
Chồng tôi mất sớm khi Thu mới lên 10. Tôi ở vậy nuôi con, lương giáo viên chẳng dư giả nhưng chắt bóp mua được căn hộ chung cư cũ ở Đống Đa. Thu ngoan hiền, ra trường làm kế toán, rồi quen Hoàng. Hoàng 35 tuổi, phó giám đốc công ty nhập khẩu thiết bị y tế, đạo mạo, ăn nói nhỏ nhẹ, lúc nào cũng sơ mi ủi phẳng phiu. Cậu ta triều chuộng tôi lắm, ngày lễ quà cáp không thiếu, miệng luôn mở: “Mẹ cứ để con lo.” Tôi bán căn hộ cũ, dồn 2 tỷ rưỡi mua căn nhà mặt đất ba tầng ở Thanh Xuân cho vợ chồng nó, dọn về ở cùng. Mọi chuyện êm đềm hai năm.
Cho đến tháng tám năm ngoái, Thu đổ bệnh. Ban đầu chỉ sốt hâm hấp về chiều, ăn uống không ngon. Tôi bảo đi viện, Hoàng gạt đi: “Mẹ ơi, suy nhược cơ thể thôi. Con hỏi bác sĩ quen rồi, mua yến với thuốc bổ tiêm tĩnh mạch, nghỉ vài hôm là khỏe. Bệnh viện giờ đông đúc lây thêm.” Tôi nghe vậy tin. Cậu ta bán thiết bị y tế, biết nhiều bác sĩ, nói chắc là đúng. Nhưng ba tuần, một tháng, hai tháng trôi qua, Thu không khá. Nó nôn mửa, người tóp lại nhanh đến mức tôi hoảng. Từ 48 cân, chỉ trong một tháng còn 40 cân. Hai hốc mắt trũng sâu, da xanh mét. Nó nằm liệt trên giường tầng hai, không đi làm được nữa.
Tôi bưng cháo hành thịt băm lên định đút cho con. Thu nuốt một thìa đã nôn thốc nôn tháo. Hoàng bước vào, giằng khăn trong tay tôi: “Mẹ để con, mẹ xuống nhà nghỉ đi. Mẹ già rồi, việc vệ sinh này để con lo. Thu nó ngại với mẹ đấy.” Cậu ta vừa nói vừa lau miệng cho vợ. Tôi đứng nhìn, lòng vừa mừng vừa tủi. Đàn ông Việt mấy ai chịu dọn bãi nôn cho vợ. Tôi xuống nhà. Tháng thứ hai, Thu không còn tự ngồi dậy nổi. Cửa phòng lúc nào cũng đóng kín. Hoàng bảo nó mắc bệnh hiếm về hệ miễn dịch do di chứng sảy thai sớm, đã nhờ bạn bác sĩ nước ngoài gửi thuốc đặc trị về, mỗi liều cả chục triệu. Cậu ta không cho tôi nấu ăn cho Thu nữa, tự tay nấu thứ cháo loãng màu nâu nâu, nhạt hoét, ép Thu ăn kèm mấy viên thuốc màu đỏ màu vàng không nhãn mác. Cậu ta bóc sẵn thuốc, bắt Thu uống trước mặt. Tôi không được xem vỏ thuốc.
Tôi bắt đầu thấy bất thường. Phòng Thu trước đây lúc nào cũng mở cửa sổ đón nắng, giờ Hoàng kéo rèm ken mít, khóa trái cửa ban công, bảo Thu đang dùng thuốc ức chế miễn dịch ra gió là nhiễm trùng ngay. Mỗi lần vào phòng, tôi thấy ngột ngạt. Và từ tuần thứ tám, tôi ngửi thấy mùi. Mùi đó lúc đầu nhạt, như miếng thịt lợn để quên ngoài nhiệt độ phòng. Nó thoang thoảng lẫn với mùi dầu tràm Hoàng hay xịt. Tôi hỏi, Hoàng bảo là mùi mồ hôi Thu do thuốc đào thải. Tôi gật đầu nhưng trong lòng nghi ngờ. Tôi đã từng chăm mẹ chồng liệt giường suốt 3 năm, tôi biết mùi mồ hôi người bệnh. Còn cái mùi này khác, nó là mùi của thịt thối rữa.
Cho đến ngày Hoàng đi công tác, tôi mới có cơ hội. Tôi gọi Tuấn, học trò cũ chạy xe dịch vụ, bảo nó chờ sẵn. Tôi xuống bếp lấy thanh xà beng giấu sẵn, leo lên tầng hai. Tôi cắm đầu xà beng vào khe cửa, dồn toàn bộ sức lực, bẩy mạnh. Tiếng gỗ răng rắc, ổ khóa bung ra. Cánh cửa mở. Mùi hôi thối dồn nén bấy lâu trào ra như cơn sóng ập vào mặt tôi. Tôi loạng choạng, lấy tay che mũi. Trên chiếc giường ga đệm đắt tiền, con gái tôi .nằm đó. Tôi run rẩy kéo tấm chăn nhung dày cộp trên người nó ra. Và rồi tôi gục xuống sàn, không thể thở được. Dưới lớp chăn ấy, con gái tôi chỉ còn là bộ xương khô bọc da xám nhăn nheo, hai xương sườn nhô lên đếm được từng chiếc. Nhưng kinh hoàng nhất là……….
Mời quý đọc giả đọc phần PHẦN 2 của câu chuyện
TẠI ĐÂY 👇👇👇
phần lưng và hông: những vết loét lớn bằng cái bát ăn cơm, sâu hoắm đen kịt, rỉ dịch vàng đục và máu đen, phần thịt xung quanh thối rữa bốc mùi tanh tưởi. Hoàng đã để vợ nằm thối rữa ngay trên nệm êm chăn ấm, đắp cái chăn dày để che giấu tội ác, để ủ cho vết thương thối rữa nhanh hơn.
Tôi cõng con xuống cầu thang, đặt lên xe Tuấn, phóng thẳng tới bệnh viện. Tại phòng cấp cứu, bác sĩ trưởng khoa nhìn tôi, giọng nghẹn lại: “Bệnh nhân suy dinh dưỡng cấp độ nặng nhất, nặng chưa tới 34kg. Những vết loét tỳ đè giai đoạn bốn đã ăn sâu qua lớp mỡ, lớp cơ, sát đến xương. Đây là kết quả của việc bệnh nhân bị liệt, bị ép nằm bất động trên mặt phẳng bẩn ngập trong nước tiểu và phân của chính mình suốt nhiều tuần mà không được trở mình hay vệ sinh. Chúng tôi phát hiện đồng tử giãn to, nhịp tim rối loạn, dấu hiệu tổn thương thần kinh trung ương. Chúng tôi nghi ngờ bệnh nhân đang bị đầu độc bằng thuốc an thần liều cực cao. Bà đã báo công an chưa? Đây là một vụ án hình sự, một âm mưu giết người cực kỳ tinh vi và tàn độc.” Tôi khuỵa gối xuống nền nhà. Sự thật tàn bạo dội vào tai tôi từng nhát búa. Hoàng đã dùng những lý lẽ khốn nạn về vi khuẩn, về môi trường vô trùng để đuổi tôi đi, để mặc vợ nằm thối rữa. Cậu ta đã bỏ đói con bé, bỏ mặc con bé trong phân và nước tiểu của chính mình. Và tôi nhớ lại buổi tối cậu ta ngọt nhạt đưa giấy cho Thu ký, nhờ tôi ký làm chứng cho hợp đồng bảo hiểm nhân thọ 10 tỷ đồng. Tôi đã tự tay ký vào bản án tử hình của con gái mình mà không hề hay biết.
Công an vào cuộc. Tôi dẫn họ về nhà….
họ lắp camera ẩn, thiết bị ghi âm, thay lại ổ khóa điện tử giống hệt cũ. Tôi kể lại từng chi tiết: những bát cháo màu xám, những viên thuốc đỏ trơn nhẵn, cuộc gọi của cô nhân tình ốm nghén, hợp đồng bảo hiểm. Trong khe đệm, hai viên thuốc màu đỏ được tìm thấy – bằng chứng Thu đã lén giấu khi chồng ép uống, như một tiếng kêu cứu câm lặng. Giám định cho thấy: thuốc chứa corticoid liều cao và thạch tín liều nhỏ, phá hủy hệ miễn dịch, gây teo cơ, loãng xương, làm da dễ lở loét hoại tử. Thứ cháo xám là hỗn hợp bột cám lợn và thuốc an thần, triệt tiêu nhu cầu ăn uống tự nhiên của nạn nhân. Hợp đồng bảo hiểm 10 tỷ với người thụ hưởng duy nhất là Hoàng. Căn nhà ba tầng cậu ta muốn thừa kế toàn bộ. Cô nhân tình đang mang thai con trai, thúc giục cậu ta giải quyết “mụ già và con vợ bệnh tật”. Một kế hoạch hoàn hảo: 10 tỷ bảo hiểm, căn nhà 5 tỷ, và cuộc sống mới với nhân tình và đứa con trai. Cậu ta đã tính toán từng liều thuốc, từng ngày sống của vợ để khớp với thời gian nhân tình mang thai.
Hoàng về, tôi diễn vở hoảng loạn, bảo Thu bị co giật, tôi phải đập cửa đưa đi cấp cứu. Cậu ta lao tới bệnh viện, đòi chuyển viện bằng mọi giá, mạt sát bác sĩ, nhưng công an đã chờ sẵn. Đứng trước vành móng ngựa, Hoàng không còn vẻ kiêu ngạo. Chiếc còng số tám bập vào cổ tay. Bản án chung thân được tuyên. Tôi đã tự tay đưa chàng rể quý hóa vào tù – đúng như lời tôi đã thề khi nhìn thấy cơ thể con gái mình thối rữa trên giường. Một cái tát cuối cùng dành cho kẻ thủ ác, và tôi quay lưng bước đi, không ngoái đầu nhìn lại.
Sáu tháng sau, Thu hồi phục ngoạn mục. Chúng tôi về quê Thái Bình, sống trong ngôi nhà ngói ba gian. Những vết sẹo trên lưng con gái tôi khép miệng, dù lồi lõm. Thu bảo đó là minh chứng nó đã sống sót trở về từ địa ngục. Chiều nào tôi cũng nấu cháo sườn non cho con, mùi thơm bay khắp xóm. Thu ngồi ngoài hiên, ngắm hoa thiên lý, mái tóc ngắn mọc lại đen nhánh. Nó bảo: “Nếu không có mẹ đập cánh cửa hôm đó, chắc giờ con đã thành nắm tro tàn.” Tôi vuốt tóc con, lòng bình yên. Cơn ác mộng đã thực sự kết thúc. Tôi đã học được bài học: trực giác của người mẹ không bao giờ sai. Đừng để bất kỳ ai, dù là con rể hay con dâu, cô lập bạn khỏi con cái mình bằng những lý lẽ y khoa hay tình yêu thương giả tạo. Khi một người đàn ông tìm mọi cách để nhốt bạn và con bạn trong bóng tối, đó là lúc những âm mưu tàn độc nhất bắt đầu nảy mầm. Và hãy luôn nhớ: một người mẹ có thể giả yếu, có thể chậm chạp, nhưng khi con cái gặp nguy hiểm, họ sẵn sàng biến thành chiến binh dũng cảm nhất để đối đầu với cả tử thần. Còn với những kẻ thủ ác, lưới trời lồng lộng tuy thưa nhưng khó lọt. 10 tỷ đồng và căn nhà mặt phố sẽ không bao giờ là của chúng, chỉ có song sắt nhà tù là nơi chúng thuộc về.

Bài viết mới cập nhật:

Chia sẻ bài viết:

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!