Mỗι lầп saпg пҺà cҺồпg ăп cơm, tȏι ƌḕu пgủ mȇ maп Ьất tҺườпg. TỉпҺ dậү, cúc áo luȏп càι………….

Mỗι lầп saпg пҺà cҺồпg ăп cơm, tȏι ƌḕu пgủ mȇ maп Ьất tҺườпg. TỉпҺ dậү, cúc áo luȏп càι………….
Tôi tên là Minh Châu, năm nay 27 tuổi. Tối hôm đó, tôi ngồi một mình trong phòng ngủ, tay run run bật đoạn ghi âm bí mật từ chiếc bút thu âm giấu trong túi xách. Giây thứ bảy, giọng một người đàn ông vang lên, khàn khàn và lạnh lùng: “Lần này nhanh nhỉ? Thuốc mạnh hơn lần trước.” Tim tôi như ngừng đập. Cái lạnh sống lưng lan xuống tận chân tay. Tôi biết ngay, mọi thứ không còn là nghi ngờ nữa. Chuyện đang xảy ra với chính tôi.
Ba năm nay, cứ thứ Bảy và thứ Hai hàng tháng, tôi và chồng – Quang Huy – phải về nhà chồng ăn cơm. Không lần nào được phép trễ. Bố chồng tôi là ông Quốc Khánh, Phó Giám đốc Sở Xây dựng tỉnh, mẹ chồng là bà Thu Hà, giáo viên nghỉ hưu. Cuộc sống bề ngoài của chúng tôi êm đềm, chồng tôi làm quản lý dự án xây dựng, còn tôi làm kiểm toán ở Hải Phòng, công việc áp lực nhưng lương khá. Ai cũng bảo tôi may mắn có gia đình chồng “có điều kiện”.
Nhưng từ đầu tháng Tư, mọi thứ thay đổi. Hôm đó mẹ chồng làm chân giò kho và canh cá quả hầm thuốc Bắc. Ông Khánh tự tay múc cho tôi một bát đầy, cười bảo: “Con gái làm văn phòng thiếu máu, ăn nhiều vào.” Tôi uống hơn nửa bát thì đầu nặng trĩu, chân tay mềm nhũn. Tôi tưởng mình mệt vì dự án, nên nằm nghỉ trong phòng khách. Tỉnh dậy đã hơn ba tiếng sau. Áo sơ mi tôi cài lệch hai nút. Quang Huy chỉ cười: “Em bị tụt đường huyết thôi mà.”
Lần sau cũng vậy. Canh gà ác thuốc Bắc. Lần nữa là canh sườn hầm củ sen. Mỗi lần ông Khánh đưa tôi bát canh hay ly rượu, tôi lại mê man. Tỉnh dậy, son môi lem, cúc áo lệch, có lần dưới cằm còn vết đỏ như bị quệt mạnh. Quang Huy lúc nào cũng bảo: “Ngủ say quá thôi.” Nhưng tôi bắt đầu thấy lạ. Mẹ chồng tránh nhìn thẳng vào mắt tôi. Bà hay hỏi chồng tôi nhỏ: “Hôm nay ổn chứ?” Anh ta gật đầu: “Ổn.”
Tôi cố nghĩ là mình đa nghi. Nhưng tháng Sáu, tôi quyết định thử. Trước khi đi, tôi chụp lại quần áo, đánh dấu trên cổ tay, chỉnh đồng hồ. Đến nhà, tôi giả vờ gục xuống. Qua khe mi mắt, tôi thấy Quang Huy bế tôi vào phòng, rồi lấy điện thoại chụp ảnh. Tim tôi lạnh ngắt. Khi cửa đóng, tôi mở mắt. Đồng hồ lệch 26 phút, dấu chấm nhòe, áo lệch, điện thoại có thêm ba bức ảnh tôi nằm bất tỉnh. Lúc ấy tôi biết chắc: có người đã động vào tôi.
Tối đó, nằm bên chồng, tôi không ngủ nổi. “Nhưng lúc đó tôi không hề biết rằng, sự thật phía sau còn kinh hoàng hơn nhiều.” Quang Huy thở đều bên cạnh, thỉnh thoảng còn kéo chăn cho tôi. Trước kia tôi thấy ấm áp, giờ mỗi cái chạm là một nỗi sợ.
Tôi bắt đầu để ý. Mỗi lần mê man đều sau khi uống thứ ông Khánh đưa. Tôi đặt mua bút ghi âm siêu nhỏ và ổ cắm camera ngụy trang. Đêm nhận hàng, tôi ngồi trong phòng tắm khóc thầm. Cuối tuần đó, nhà có khách – hai người đàn ông tên Thành và Dũng, đối tác của bố chồng. Ông Khánh rót rượu cho tôi, tôi lén đổ đi. Cơn buồn ngủ vẫn kéo tới. Tôi giả vờ gục. Quang Huy bế tôi vào phòng, khóa cửa từ ngoài. Tiếng bước chân đàn ông ngoài hành lang. Giọng Dũng cười khẽ: “Lần này nhanh nhỉ?”
Tôi nằm im, toàn thân cứng đờ. Cửa mở. Ba người bước vào. Mùi thuốc lá của ông Khánh, mùi nước hoa của chồng. Họ nói về camera hành lang, về điện thoại tôi. Gã Dũng cười: “Con này cẩn thận hơn mấy đứa trước.” Bàn tay ai đó chạm vào cổ áo tôi. Tôi suýt bật dậy nhưng cố kìm. Đúng lúc đó, tiếng mẹ chồng vang lên ngoài phòng khách: “Ông Khánh có điện thoại cơ quan!”
Họ khựng lại. Ông Khánh chửi nhỏ rồi ra ngoài. Trong phòng còn Quang Huy và Dũng. Gã kéo chăn xuống. Tôi co chân đạp mạnh vào bụng hắn. Hắn ngã. Tôi bật dậy, lao về cửa. Quang Huy kéo tôi lại. “Minh Châu!” Tôi giật tay, giọng run: “Đừng chạm vào tôi!”
Ông Khánh chạy vào, mặt biến sắc. Mẹ chồng đứng ngoài, mặt trắng bệch. Tôi nhìn bà: “Mẹ biết hết đúng không?” Bà run nhưng không nói. Quang Huy im lặng. Ông Khánh ngồi xuống, giọng trầm: “Con bình tĩnh nghe bố nói. Chuyện này nếu làm lớn, người thiệt nhất là con. Bố chỉ muốn lấy mấy căn nhà ở Đông Thành. Ký giấy đi, bố cho thêm hai tỷ.”
Tôi cười trong nước mắt. Danh dự và thân thể tôi chỉ đáng giá hai tỷ. Quang Huy cúi đầu: “Châu, chỉ cần em ký, mọi chuyện kết thúc.” Tôi gào lên: “Còn mấy người phụ nữ trước thì sao?” Mẹ chồng òa khóc. Ông Khánh đe: “Con muốn chết chung cả nhà à?”
Đúng lúc ấy, tiếng còi xe vang ngoài cổng. Tiếng gõ cửa dồn dập. “Công an đây! Mở cửa!”
……………………………………………
Mời quý đọc giả đọc phần PHẦN 2 của câu chuyện
TẠI ĐÂY
👇👇👇
……………………………………………
Ông Khánh mặt cắt không còn giọt máu. Quang Huy tái mét. Gã Dũng định chạy ra cửa sau nhưng bị quát lại. Công an ập vào, đưa thẻ ngành, nói rõ nghi vấn cưỡng ép, phát tán hình ảnh và chất cấm. Ông Khánh cố trấn tĩnh: “Đây là chuyện gia đình.” Nhưng họ có lệnh khám xét. Một nữ cán bộ đến bên tôi: “Chị Minh Châu, chị đi cùng chúng tôi lấy lời khai nhé.”
Mẹ chồng lao tới nắm tay tôi khóc: “Con đừng làm thế, nhà mình tan hết!” Tôi nhìn bà, giọng lạnh: “Nhà mình tan từ lúc các người khóa cửa nhốt con rồi.” Bà buông tay như bị bỏng.
Họ tìm thấy USB, máy tính, giấy tờ nhà đất. Camera ngụy trang của tôi đã truyền dữ liệu kịp thời. Quang Huy quay sang tôi, mắt đỏ: “Là em báo đúng không?” Tôi gật đầu: “Em không thể để mọi chuyện tiếp tục.” Anh ta cứng người. Tôi nhìn người đàn ông từng là chồng mình, giờ chỉ thấy xa lạ.
Đêm đó tôi lấy lời khai đến khuya. Sáng hôm sau, Ngọc Mai – bạn thân – ôm tôi khóc. Video khám xét lan trên mạng. Bố mẹ tôi ở quê gọi, giọng run: “Con về nhà đi.” Tôi khóc: “Con xin lỗi.” Mẹ khóc: “Là họ hại con mà.”
Những ngày sau, sự thật dần hé lộ. Ông Khánh nhận hết, nhưng video từ camera và USB mẹ chồng lén đưa cho tôi chứng minh Quang Huy biết rõ. Anh ta từng nhận tiền chia từ từng căn nhà. Có thêm ba nạn nhân khác. Dũng – gã đàn ông mắt đểu – có tiền án. Đường dây này tồn tại nhiều năm.
Tôi mất ngủ triền miên. Mỗi đêm mơ thấy cửa phòng bị khóa, tiếng bước chân đàn ông. Mẹ chồng gặp tôi ở quán ven sông, đưa USB, khóc: “Mẹ biết từ lần đầu nhưng mẹ sợ.” Bà xin lỗi, nhưng muộn màng. Bà cũng là nạn nhân của chính chồng và con trai mình.
Quang Huy gọi video, gương mặt hốc hác: “Anh sai rồi.” Anh ta kể muốn dừng lại nhưng không đủ dũng khí. Dũng bỏ trốn, đe dọa. Quang Huy bỏ viện đi gặp hắn, dẫn đến cuộc đụng độ ở kho cảng. Tiếng súng vang. Quang Huy bị bắn, nằm trong vũng máu hỏi tôi: “Em có sao không?”
Anh ta không qua khỏi. Trước khi nhảy xuống biển, anh để lại thư: “Anh hèn suốt đời. Xin lỗi em.” Mẹ chồng ngất trên bãi cát. Tang lễ lặng lẽ. Bà bán nhà về quê, đưa tôi sổ tiết kiệm nhưng tôi không nhận. Có những vết thương tiền không bù đắp nổi.
Nửa năm sau, ông Khánh và đồng phạm bị tuyên án nặng. Tôi nghỉ việc, chuyển lên Đà Lạt. Sáng trồng hoa, chiều đọc sách. Dần dần, những cơn ác mộng thưa đi. Tôi không còn hận Quang Huy. Chỉ tiếc cho một người từng tốt, nhưng lại chọn im lặng trước cái ác, để rồi chính cái im lặng ấy nuốt chửng cả cuộc đời anh và tôi.
Bây giờ, mỗi tối ngồi một mình, tôi hay nghĩ: cuộc sống không sợ sai lầm, chỉ sợ biết sai mà vẫn tiếp tục. Tôi từng là con dâu ngoan, là vợ hiền. Giờ tôi chỉ là Minh Châu – người phụ nữ đã thoát ra khỏi căn phòng khóa kín, và đang học cách sống tiếp. Có nỗi đau không bao giờ quên, nhưng cũng có bình yên mà ta tự tìm thấy, từng ngày một.

Bài viết mới cập nhật:

Chia sẻ bài viết:

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!