Nữ Gốc Việt Trở Thành Ngoại Trưởng Mỹ, Vươn Tới Vị Trí Quyền Lực Hàng Đầu Trong Chính Quyền Donald Trump….
Tôi vẫn nhớ rõ ngày hôm ấy – 10 tháng 5 năm 2018, lúc 6 giờ sáng tại Washington DC. Nhiệt độ dưới -1°C, gió lạnh cắt da như những lưỡi kiếm, nhưng tôi cảm thấy lòng nóng bỏng. Tay tôi run rẩy khi đặt tay lên kinh Thánh, chuẩn bị tuyên thệ nhậm chức làm Trợ lý Ngoại trưởng Mỹ. Ở tuổi 33, tôi sắp trở thành người Mỹ gốc Việt giữ vị trí cao nhất trong chính quyền liên bang Hoa Kỳ.
Nhưng đó không phải là bộ quần áo đen sang trọng hay những ánh đèn chớp flash của báo chí khiến tôi run sợ. Là những khuôn mặt xung quanh tôi – bố với đôi mắt ngấn nước, mẹ với tay cầm chặt áo dài trắng cũ, bà ngoại với cả cơ thể run rẩy.
Tôi – Misenjuda Maeletski – là câu chuyện chưa từng có trong lịch sử Hoa Kỳ. Nhưng trước khi là một chính trị gia, tôi là con gái của Sài Gòn.
—
**Mẹ tôi sinh ra ở gần Hà Nội vào năm 1950.** Bà là người phụ nữ Việt Nam trong thời kỳ đầy hỗn loạn – khi miền Bắc rơi vào tay cộng sản, gia đình bà đi vào Nam năm 1954 với hành lý chỉ vừa một vali cũ. Mẹ tôi lớn lên, yêu người, rồi tạm hạnh phúc trong những năm 1960.
Nhưng rồi chiến tranh Việt Nam bùng nổ.
Tôi không muốn kể lại những chi tiết máu me của cuộc chiến. Tôi chỉ muốn nói rằng vào tháng 4 năm 1975 – chỉ vài ngày trước khi Sài Gòn thất thủ – mẹ tôi phải chọn giữa hai con đường: Sống dưới bóng che của một chế độ mà bà sợ, hay chết ngập ngoài biển biển.
Bà chọn con đường thứ ba. Chạy trốn.
Những cuộc kể chuyện của bà về buổi sáng định mệnh ấy luôn khiến tôi khóc. Bà nhớ mùi khí cháy, tiếng pháo nổ, và cảm giác của những bàn tay lạnh lẽo kéo bà lên chiếc thuyền tị nạn. Bà nắm chặt bà ngoại tôi, cầu nguyện rằng nước biển sẽ dẫn họ đến sự sống, không phải cái chết.
Sau những ngày trôi dạt trên biển, họ đến trại tị nạn ở Guam. Cái sợ hãi không dừng lại ở đó. Nó kéo dài trong những tháng chờ đợi, cho đến khi họ cuối cùng được phép lên đất California.
**Và ở đó, mẹ tôi gặp cha tôi.**
Cha tôi là một quân nhân Mỹ, từng phục vụ tại Việt Nam. Ông biết chiến tranh, biết đau đớn, biết mất mát. Khi ông nhìn thấy một phụ nữ Việt Nam với ánh mắt trỗi dậy từ những gì tưởng chừng như mất hết, ông hiểu rằng cô ấy không chỉ là một người tị nạn – cô ấy là một chiến binh.
Họ yêu nhau không bằng lời nói, mà bằng sự hiểu biết sâu sắc về đau đớn.
Tôi ra đời vào ngày 18 tháng 5 năm 1985, tại San Juan Capistrano, một thị trấn nhỏ yên tĩnh ở miền Nam California. Bố đặt tên cho tôi Misenjuda – một cái tên pha trộn giữa Mỹ và Việt, giống như chính tôi.
—
**Tuổi thơ của tôi là hai thế giới đan xen.**
Sáng tôi ngồi trên bàn học với sách Toán, tiếng cô giáo người Mỹ mở đầu các buổi học bằng những câu chào tươi sáng. Tối tôi quỳ xuống, tay chạm lên tấm ảnh Thần Linh, tiếng mẹ cầu nguyện bằng tiếng Việt, cơm chiều mùi nước mắm thoang thoảng.
Bà ngoại tôi – người phụ nữ cứng cỏi nhất tôi từng gặp – mỗi sáng vẫn thức dậy, thắp hương trước ảnh những người đã chết trong chiến tranh, rồi chuẩn bị bữa sáng cho gia đình. Bà nói với tôi: **”Con yêu, chúng ta Việt Nam có thể nghèo vật chất, nhưng chúng ta giàu ý chí. Đừng bao giờ quên điều đó.”**
Câu nói ấy đã trở thành rễ của tôi.
Tôi không được nuông chiều. Thay vào đó, tôi được dạy cách dấu tranh. Mẹ – người phụ nữ từng mất tất cả – dạy tôi rằng thành công không đến từ may mắn, mà từ nỗ lực. Và tôi đã học bài học ấy không phải từ các cuốn sách, mà từ cách bà mặc áo dài đi làm mỗi ngày, cách bà cười với những khách hàng không tôn trọng bà, cách bà xin tiền mượn để nộp học phí cho tôi.
Khi tôi bước vào trường trung học Aliso Niguel, tôi không phải một cô gái bình thường. Tôi là con gái của những người từng mất mọi thứ, và họ đã cho tôi lời thề – tôi **phải** thành công.
—
**Tôi bắt đầu học thể dục dụng cụ khi mới 10 tuổi.**
Tại sao thể dục dụng cụ? Vì nó dạy tôi sự hoàn hảo. Mỗi cú nhào lộn phải chính xác, mỗi cầu nhảy phải hoàn thiện. Không có chỗ cho sai sót, không có chỗ cho khiển khỏng.
Giống như cuộc sống của tôi.
Tôi dành hàng giờ mỗi ngày trong phòng tập, có những lúc tôi khóc không phải vì đau thể xác, mà vì sợ tôi chưa đủ tốt. Ở tuổi 16, tôi là đội trưởng đội thể dục dụng cụ nữ của trường. Ở tuổi 18, tôi nhập học UCLA với học bổng thể thao toàn phần.
Năm 2004, đội tôi giành chức vô địch quốc gia.
Nhưng điều khiến tôi thay đổi không phải là chiếc huy chương. Là một câu hỏi….
……………………………………………
Mời quý đọc giả đọc phần PHẦN 2 của câu chuyện
TẠI ĐÂY 👇👇👇
**Năm thứ hai đại học, tôi đã bật khóc trước huấn luyện viên.**
Tôi nói: “Tôi không thể theo kịp các bạn. Các cô ấy mạnh hơn tôi, giỏi hơn tôi.”
Vị huấn luyện viên nhìn tôi, và ông hỏi một câu duy nhất: **”Có bao giờ em hành xử như một nhà vô địch chưa?”**
Câu hỏi ấy đã thay đổi cả cuộc đời tôi.
Từ hôm ấy, tôi không chỉ luyện tập trong phòng tập. Tôi sống như một nhà vô địch. Mỗi bữa ăn là quyết định – tôi sẽ ăn để nuôi dưỡng cơ thể hay để thoải mái? Mỗi giờ ngủ là lựa chọn – tôi sẽ ngủ để khôi phục hay để trốn tránh? Mỗi từng phút trong ngày, tôi tự hỏi: **”Một nhà vô địch sẽ làm gì?”**
Và tôi làm những gì một nhà vô địch sẽ làm.
Sau UCLA, tôi lên đến Đại học George Washington. Tôi chọn Washington DC – trung tâm quyền lực chính trị của Hoa Kỳ – vì tôi biết rằng những người thành công không chọn con đường dễ dàng. Họ bước vào chiến trường.
Năm 2008, tôi bắt đầu sự nghiệp chính trị. Tôi là một phụ nữ trẻ, gốc Việt, trong một bộ máy toàn đàn ông lão làu, lạnh lẽo, đầy những bàn tay sẵn sàng kéo tôi xuống. Nhưng tôi không chỉ là một phụ nữ – tôi là con gái của những người tị nạn. Tôi mang một lịch sử mạnh mẽ hơn bất kỳ chứng chỉ nào.
Tôi làm việc cho Newt Gingrich, cựu Chủ tịch Hạ viện. Năm 2012, tôi trở thành Giám đốc Truyền thông cho chiến dịch tranh cử. Tôi đứng giữa những phóng viên, tôi nói những lời không bao giờ một phụ nữ gốc Á nói trước các ông chủ tịch các công ty truyền thông. **Và tôi chiến thắng.**
Nhưng thành công chính trị không làm tôi hạnh phúc. Tôi chuyển sang doanh nghiệp toàn cầu. Tôi làm việc cho Edelman, một công ty truyền thông hàng đầu, nơi tôi quản lý các chiến dịch cho hơn 80 quốc gia. Tôi nhận những giải thưởng danh giá. Tôi được đề cử trong danh sách 50 doanh nhân Mỹ gốc Á xuất sắc nhất.
Nhưng mọi thứ đó chỉ là chuẩn bị.
—
**Năm 2018, Tổng thống Donald Trump gọi cho tôi.**
Lúc ấy tôi không tin lấy. Một phụ nữ gốc Việt? Làm Trợ lý Ngoại trưởng? Trong chính quyền Trump? Điều đó là không thể.
Nhưng không gì là không thể.
Tôi chấp nhận vị trí. Và tôi chọn một nơi đặc biệt để tuyên thệ – không phải trong sảnh đường Bộ Ngoại giao, mà ở công viên quốc gia, ngoài trời, giữa những gió lạnh và cội cây cổ thụ.
Bởi vì ở nơi ấy, tôi cảm thấy bố mẹ tôi gần nhất.
Cha tôi – một quân nhân Mỹ từng chiến đấu ở Việt Nam. Mẹ tôi – một phụ nữ Việt từng chạy trốn Sài Gòn. Họ gặp nhau qua đau đớn, họ yêu nhau qua sự hiểu biết, và họ sinh ra tôi – một cầu nối giữa hai quốc gia, hai lịch sử, hai tấm lòng.
**Tôi không chỉ tuyên thệ với Hoa Kỳ lúc ấy. Tôi tuyên thệ với cha mẹ tôi, với bà ngoại tôi, với tất cả những người tị nạn từng ngồi trên những chiếc thuyền đầy tuyệt vọng.**
—
Trong suốt nhiệm kỳ tại Bộ Ngoại giao, tôi đã thay đổi cách truyền thông đối ngoại của Mỹ. Tôi tin rằng **truyền thông là sự thật, không phải sự tào lao.** Tôi đã hợp nhất hai cơ quan truyền thông, lần đầu tiên trong lịch sử Mỹ được dẫn dắt bởi một phụ nữ gốc Việt.
Rồi tôi trở thành Phó Thứ trưởng Ngoại giao. Tôi điều hành toàn bộ hệ thống truyền thông đối ngoại liên bang.
Những con số ấy trên giấy tờ rất ấn tượng. Nhưng điều khiến tôi thực sự tự hào là khoảnh khắc khi một cô gái Việt Nam trẻ tuổi bước vào một cuộc họp với 50 ông chủ tịch các công ty lớn, và họ im lặng – không vì sợ, mà vì kính trọng.
Tôi đã chứng minh rằng **một con gái từ Little Sài Gòn có thể ngồi vào bàn tròn quyền lực nhất thế giới.**
—
**Nhưng tôi không bao giờ quên từ đâu tôi đến.**
Hôm nay, tôi là CEO của một viện ngoại giao công nghệ. Tôi được Tổng thống Biden đề cử vào ban cố vấn toàn cầu. Tôi nói chuyện trước hàng ngàn người mỗi năm.
Nhưng mỗi sáng, tôi vẫn nhớ đến mẹ. Cách bà mặc áo dài đi làm. Cách bà cầu nguyện trước khi ăn. Cách bà mỉm cười dù bà đã mất tất cả.
Tôi nói với các phụ nữ Việt trẻ: **”Bạn có quyền mơ lớn. Bạn có quyền nói lớn. Bạn có quyền đi xa. Miễn là bạn chuẩn bị đủ tốt, hành động có trách nhiệm, và không bao giờ quên nơi bạn đến từ.”**
Thành công không là danh tiếng hay vị trí. Thành công là khi bạn ngủ bình yên vì bạn biết mình đã làm hết sức, với tất cả tình thương, lòng can đảm, và sự trung thực.
Tôi là Misenjuda Maeletski. Tôi là con gái của những người tị nạn. Tôi là kết quả của một tình yêu vượt qua chiến tranh.
**Và tôi là bằng chứng sống rằng chúng ta Việt Nam – dù ở bất kỳ đâu, dù bắt đầu từ đâu – đều có thể vươn tới những ngôi sao.**




