EM CHỒNG ĐÒI TÔI DỌN KHỎI NHÀ ĐỂ CƯỚI VỢ, KHÔNG NGỜ CĂN NHÀ ĐỨNG TÊN CHÍNH TÔI
—
Tôi đứng sững ở cửa, tay còn cầm túi rau và khúc sườn vừa mua ngoài chợ. Hơi lạnh từ nền gạch bò lên tận đầu gối. Trong phòng khách, tám con người nhà chồng ngồi chật kín như thể căn nhà này từ lâu đã thuộc về họ. Em chồng tôi Quân vắt chân trên chiếc ghế sofa mà bố mẹ tôi chắt chiu mua cho tôi ngày về nhà mới, miệng phả khói thuốc, giọng ngang nhiên đến mức tôi tưởng mình nghe nhầm: “Chị dâu, tuần sau em cưới vợ rồi. Trong vòng ba ngày, chị dọn ra khỏi nhà đi, đừng làm lỡ việc bọn em trang trí phòng cưới.”
Tôi nhìn bức tường trắng bị đứa cháu dùng bút màu vẽ loạn, nhìn mẹ chồng tôi bà Hòa đang vuốt lưng con trai út bằng vẻ mặt đầy tự hào, rồi nhìn chồng tôi Sơn vừa bước vào cửa đã né tránh ánh mắt của tôi. Và trong khoảnh khắc ấy, thứ cuối cùng còn sót lại trong lòng tôi gọi là nhẫn nhịn cũng vỡ tan. Tôi đặt mạnh túi đồ xuống tủ giày, tiếng xương sườn va vào mặt gỗ vang lên khô khốc. Cả phòng khách im bặt vài giây. Tôi thay dép, đi chậm vào trong, nhìn thẳng vào Quân.
“Dọn đi?” Tôi bật cười, nhưng tiếng cười ấy lạnh đến chính tôi cũng thấy xa lạ. “Quân, căn nhà 140 mét vuông này có liên quan gì đến em không? Đây là nhà bố mẹ chị mua trước khi chị kết hôn. Giấy tờ đứng tên chị, một đồng của nhà họ Nguyễn các người cũng chưa từng bỏ vào.”
Mặt Quân đỏ bừng. Nó đứng phắt dậy, chỉ tay vào tôi: “Chị đừng có dở giọng kẻ cả. Chị lấy anh Sơn thì chị là con dâu nhà này. Nhà của chị cũng là nhà họ Nguyễn. Em cưới vợ là chuyện lớn của cả dòng họ. Chị làm chị dâu nhường nhà cho em ở thì có gì quá đáng?” Bà Hòa lập tức chen vào, giọng mềm như nước đường nhưng từng chữ đều dính dao: “Tâm à, người ta nói anh trưởng như cha, chị dâu như mẹ. Em nó khó khăn, con làm chị thì mở lòng một chút, đừng lúc nào cũng ôm khư khư tài sản riêng, nghe nó nhỏ nhen lắm.”
Tôi quay sang nhìn mẹ chồng. Suốt ba năm làm dâu, tôi chưa từng cãi bà một câu nặng lời. Bố mẹ tôi dạy con gái về nhà chồng phải biết nhường nhịn, biết giữ hòa khí, biết nghĩ trước nghĩ sau. Tôi đã tin như vậy khi chị chồng Mai đưa chồng con lên thành phố, lấy cớ cho con học mẫu giáo gần bệnh viện, tôi cho ở nhờ. Khi bà Hòa bảo lên chăm cháu vài tháng, tôi cũng mở cửa. Khi Quân thất nghiệp, bảo chưa tìm được chỗ trọ, Sơn năn nỉ tôi cho nó ngủ tạm trong phòng làm việc, tôi vẫn gật đầu. Tôi nghĩ nhà rộng, thêm người thì chật một chút cũng được, miễn gia đình yên ổn.
Nhưng người ta không xem lòng tốt là ân tình. Người ta xem đó là cái thang để leo lên đầu mình. Nửa năm qua, tiền điện, tiền nước, tiền ăn, phí quản lý chung cư phần lớn đều do tôi trả. Chị Mai ăn xong để bát trong bồn, còn nói đàn bà có chồng mà tiếc vài bữa cơm thì chẳng ra gì. Anh rể Hùng hút thuốc ngoài ban công, tàn thuốc rơi đầy chậu cây tôi trồng mấy năm. Quân đi sớm về khuya, thỉnh thoảng còn dẫn bạn gái là Hạnh về, chỉ trỏ phòng khách, nói sau này sẽ đập bỏ kệ gỗ, thay sàn mới, đổi hết đồ cũ cho hợp phong thủy cưới hỏi. Lúc ấy tôi đã thấy khó chịu nhưng Sơn ôm vai tôi trong bếp thì thầm: “Cố thêm ít bữa thôi em. Mẹ già rồi, Quân còn nhỏ, anh là con trưởng, anh không thể bỏ mặc họ.” Tôi đã cố, cố đến mức căn nhà của tôi không còn giống nhà của tôi nữa.
Tôi nhìn Sơn, anh đứng cạnh cửa, áo sơ mi còn chưa kịp thay, vẻ mặt vừa bối rối vừa khó chịu, như thể người gây chuyện là tôi chứ không phải tám con người đang đòi chiếm nhà. “Sơn,” tôi hỏi rất khẽ, “chuyện này anh biết không?” Anh tránh mắt tôi: “Quân cưới gấp. Bên nhà gái yêu cầu phải có chỗ ở riêng, không thì họ không đồng ý. Dù sao mình cũng là anh chị, hay là mình tạm ra ngoài thuê nhà một thời gian. Nhà cửa vẫn là của em, có mất đâu mà em căng thẳng như vậy.” Tôi nhìn anh, bỗng thấy người đàn ông tôi từng yêu xa lạ đến đau lòng. Anh bảo tôi rời khỏi căn nhà bố mẹ tôi mua bằng tiền dành dụm cả đời để em trai anh lấy vợ. Rồi sau đó thì sao? Thêm tên nó vào sổ, giao hẳn nhà này cho vợ chồng nó? Sơn cau mày: “Em đừng nói khó nghe. Đây là giúp gia đình, không phải cướp.” Tôi ngắt lời: “Đây là cướp.”
Câu đó vừa rơi xuống, bà Hòa đập tay lên bàn trà: “Con ăn nói cho cẩn thận. Nhà này đang có người lớn, con đừng tưởng có cái sổ đỏ đứng tên mình là muốn làm trời làm đất.” Tôi đứng giữa phòng khách, nhìn từng gương mặt: Quân giận dữ, bà Hòa phẫn nộ, chị Mai bĩu môi, anh Hùng giả vờ khuyên nhủ nhưng ánh mắt đầy tính toán. Còn Sơn, người lẽ ra phải đứng cạnh tôi, lại chỉ chằm chằm sợ mất mặt với mẹ và em trai. Tôi chợt hiểu, trong cuộc hôn nhân này, tôi đã ở một mình quá lâu.
Tôi chậm rãi nói từng chữ rõ ràng: “Không cần đợi ba ngày. Ngày mai, tám người nhà các người thu dọn đồ đạc rời khỏi nhà tôi.” Quân gằn giọng: “Chị dám?” Tôi nhìn nó rồi nhìn sang Sơn: “Và nếu ngày mai tôi tan làm về vẫn thấy bất cứ ai trong các người ở đây, tôi sẽ không nể chút tình nghĩa nào nữa.” Sơn nổi giận, bước nhanh tới trước mặt tôi: “Tâm, em đừng quá đáng. Họ đi đâu bây giờ? Em muốn mẹ anh, chị anh, em anh ngủ ngoài đường à?” Tôi ngẩng lên nhìn anh, tim đau nhưng giọng không run: “Họ đi đâu là chuyện của họ. Căn nhà này không phải trại cứu tế, càng không phải sính lễ để nhà anh đem đi cưới vợ cho Quân.”
Bà Hòa bắt đầu khóc lóc, miệng gọi tôi là con dâu bất hiếu, là người đàn bà độc ác, là kẻ không biết nghĩ cho dòng họ. Chị Mai phụ họa bảo tôi lấy chồng rồi còn tính toán của riêng, đúng là loại đàn bà ích kỷ. Quân đá vào chân bàn làm chén nước đổ lên tấm thảm tôi mới giặt. Còn tôi lần đầu tiên không dọn, không lau, không xin lỗi. Tôi quay lưng đi vào phòng ngủ, khóa trái cửa lại.
Bên ngoài vẫn là tiếng mắng chửi, tiếng khóc giả, tiếng Sơn gõ cửa bảo tôi mở ra nói chuyện cho đàng hoàng. Nhưng tôi ngồi trên mép giường trong bóng tối, hai bàn tay lạnh ngắt đặt lên đầu gối, bỗng thấy đầu óc mình tỉnh táo lạ thường. Ba năm qua, tôi cứ nghĩ giữ một mái nhà cần nhẫn nhịn. Đến hôm đó tôi mới hiểu, có những mái nhà nếu chỉ một người giữ, còn những người khác chỉ biết phá thì nhẫn nhịn không phải đức hạnh nữa mà là tự tay mở cửa cho người ta bước vào giẫm nát đời mình.
……………………………………………
Đêm ấy tôi không ngủ. Tôi lấy trong ngăn kéo ra tập giấy tờ nhà, giấy mua bán, sao kê những khoản tiền tôi đã chi, rồi mở điện thoại kiểm tra lại đoạn ghi âm trong phòng khách mà tôi vô tình bật khi Quân bắt đầu lớn tiếng. Từng câu từng chữ của họ nằm đó rõ mồn một, lạnh lẽo như một tờ giấy báo tử cho cuộc hôn nhân của tôi.
Gần 2 giờ sáng, tiếng chìa khóa xoay trong ổ vang lên. Sơn dùng chìa dự phòng mở cửa bước vào. Anh không bật đèn lớn, chỉ bật chiếc đèn ngủ vàng nhạt bên đầu giường, đứng nhìn tôi hồi lâu. “Tâm,” anh nói, giọng khàn đi vì hút thuốc, “em nghĩ kỹ chưa? Sáng mai xin lỗi mẹ rồi đưa giấy tờ cho anh giữ. Chuyện sang tên cứ để anh lo.” Tôi ngước mắt lên: “Anh cũng muốn sang tên?” Anh im lặng vài giây rồi thở ra: “Chỉ thêm tên Quân thôi. Bên nhà Hạnh cần sự bảo đảm. Sau này em vẫn là chị dâu, có ai quên công em đâu.” Tôi nhìn người đàn ông ấy, bỗng thấy mọi lời thề ngày cưới hóa thành tro bụi. “Sơn, anh nghe cho rõ. Nhà này là của tôi. Ngày mai người phải rời đi không phải tôi.” Anh sầm mặt xuống: “Vậy thì đừng trách anh.” Tôi không đáp. Tôi chỉ nhìn anh rất lâu, rồi mỉm cười. Bởi vì từ giây phút ấy, tôi đã quyết định không chỉ lấy lại căn nhà của mình, mà còn lấy lại cả cuộc đời mà tôi từng vì chữ “gia đình” mà đánh mất quá nhiều.
Sơn nhìn nụ cười của tôi, ánh mắt anh thoáng khựng lại. Có lẽ bởi suốt ba năm chung sống, anh quen với một Tâm biết im lặng khi mẹ chồng cao giọng, biết dọn mâm khi chị chồng buông đũa, biết tự nuốt ấm ức vào lòng để bữa cơm gia đình không vỡ, chứ chưa bao giờ nhìn thấy tôi bình thản đến mức như không còn gì để mất. “Em cười cái gì?” Anh hỏi, giọng thấp xuống, nhưng trong cái thấp ấy không còn là dịu dàng mà là sự khó chịu của một người đàn ông đang mất dần quyền kiểm soát. Tôi gấp lại tập giấy tờ, đặt lên đùi, ngón tay miết nhẹ mép bìa cứng: “Em cười vì đến tận bây giờ anh vẫn nghĩ em sợ.” Sơn đứng lặng vài giây rồi bật cười khẩy: “Em không sợ thì tốt. Nhưng Tâm à, sống ở đời không phải cứ có giấy tờ trong tay là thắng. Em còn công việc, còn bố mẹ, còn danh dự hai bên. Em làm căng lên, người ngoài nhìn vào chỉ thấy em là đứa con dâu đuổi mẹ chồng, đuổi chị em chồng ra đường. Lúc ấy em giải thích với ai?”
Tôi nhìn lên khuôn mặt từng khiến tôi thấy yên lòng. Ngày mới cưới, Sơn nói với tôi: “Anh không cần vợ phải giỏi giang hơn người, chỉ cần vợ chồng biết thương nhau, biết cùng nhau đi qua những năm tháng bình thường.” Tôi đã tin cái bình thường ấy quý giá nên khi anh xin tôi cho nhà chồng ở nhờ, tôi không nỡ từ chối. Tôi nghĩ một người đàn ông biết nói thương mẹ, thương em thì cũng sẽ biết thương vợ. Nhưng hóa ra có những người chỉ biết thương những gì thuộc về họ từ trước. Còn vợ, dù chung chăn gối, vẫn chỉ là người ngoài nếu không chịu hy sinh đúng thứ họ cần.
“Danh dự không phải thứ để anh đem ra bịt miệng em,” tôi nói chậm rãi. “Còn bố mẹ em, công việc của em, anh đừng động vào. Một khi anh động vào, anh sẽ biết người bị mất mặt trước không phải em.” Sơn tiến thêm một bước, bóng anh đổ xuống sàn dài và nặng: “Em đang dọa anh?” “Em chỉ nói trước để anh khỏi bất ngờ.” Anh nhìn tôi chằm chằm, quai hàm cứng lại. Trong một khoảnh khắc, tôi thấy anh rất muốn nổi giận, rất muốn dùng tiếng quát quen thuộc để ép tôi cúi đầu như bao lần anh từng nói “Thôi được rồi, nhịn mẹ một câu đi em. Chị Mai cũng khổ, em đừng chấp. Quân còn trẻ nói năng bồng bột, em làm chị thì bỏ qua.” Những câu nói ấy nghe qua tưởng là khuyên hòa, nhưng thật ra từng câu đều đẩy phần thiệt về phía tôi.
“Anh nói lần cuối,” Sơn nghiến răng, “sáng mai em xin lỗi mẹ, chuyện nhà cửa anh sẽ đứng ra thu xếp, em đừng làm mọi chuyện xấu đi.” Tôi mở ngăn tủ đầu giường, lấy chiếc điện thoại cũ vẫn dùng để ghi âm mỗi khi họp trực tuyến. Màn hình còn sáng, một chấm đỏ nhỏ hiện lên ở góc. Sơn sững người: “Em ghi âm?” Tôi nhìn thẳng vào mắt anh: “Từ lúc anh mở cửa bước vào.” Mặt Sơn tái đi rồi lại đỏ lên vì tức. Anh lao tới định giật điện thoại nhưng tôi đã lùi lại, tay siết chặt thiết bị. “Anh đụng vào em thử xem. Bên ngoài có tám người nhà anh, chỉ cần em hét lên họ sẽ chạy vào. Nhưng anh nghĩ họ chạy vào để cứu em hay để giúp anh giật chứng cứ? Em cũng muốn biết lắm.” Sơn đứng khựng giữa phòng, mắt đỏ ngầu. Lần đầu tiên tôi nhìn thấy sự hoảng hốt thật sự trong anh. Không phải vì thương tôi, không phải vì sợ mất vợ, mà vì anh nhận ra những lời đe dọa vừa rồi không còn tan vào bóng tối như trước. Nó đã có hình, có tiếng, có thể bị đem ra ánh sáng. “Tâm, em biến thành người như thế từ bao giờ?” Anh hỏi, giọng vừa tức vừa run. Tôi bật cười rất khẽ: “Từ khi anh và mẹ anh biến căn nhà của em thành chỗ họp bàn chia tài sản.”
Sự im lặng kéo dài đến mức tiếng kim đồng hồ treo từ ngoài phòng khách nghe rõ từng nhịp. Tôi cất điện thoại vào túi áo khoác, kéo chăn lên ngồi tựa vào đầu giường. “Sơn, đêm nay anh ngủ ngoài phòng khách đi.” Anh trợn mắt: “Đây cũng là phòng ngủ của anh.” “Không còn nữa. Sau tôi nói, ít nhất là từ giây phút anh bảo em giao giấy tờ nhà cho anh.” Anh nhìn tôi thêm vài giây rồi bất ngờ cười lạnh, quay người mở cửa thật mạnh khiến cánh cửa đập vào tường một tiếng khô khốc. Ngoài phòng khách, tiếng bà Hòa lập tức vang lên: “Sao rồi con? Nó chịu chưa?” Sơn không trả lời ngay, anh đóng cửa lại, giọng đè nén: “Mẹ cứ ngủ đi, sáng mai nói tiếp.” “Ngủ sao được mà ngủ?” Bà Hòa cao giọng. “Con vợ con hôm nay hỗn quá rồi. Mẹ nói con nghe, đàn bà mà để nó cầm nhà cầm tiền là hỏng. Mai con phải lấy sổ đỏ về cho mẹ giữ, không thì sau này nó leo lên đầu cả họ Nguyễn nhà mình.”
Tôi ngồi trong phòng nghe từng chữ rõ ràng. Lạ thay, lòng tôi không còn đau như lúc tối nữa. Có lẽ khi một vết thương bị cứa quá nhiều lần, đến một lúc nào đó máu vẫn chảy nhưng người ta không còn kêu được nữa. Tôi mở điện thoại gửi đoạn ghi âm vừa lưu vào hòm thư riêng rồi gửi thêm cho Vi – người bạn thân làm ở văn phòng luật sư – với một dòng ngắn: “Sáng mai gặp tao sớm, tao cần ly hôn và lấy lại nhà.” Chưa đầy một phút, Vi gọi lại. Tôi nhìn màn hình rung trong tay, do dự vài giây rồi áp máy vào tai. “Tâm, mày đang an toàn không?” Chỉ một câu ấy thôi, cổ họng tôi nghẹn lại. Cả buổi tối không ai hỏi tôi có ổn không. Họ chỉ hỏi tôi có chịu dọn đi không, có biết nghĩ cho nhà chồng không, có hiểu nỗi khó của Quân không. Đến khi nghe Vi hỏi, nước mắt tôi mới trào ra, không ồn ào, chỉ lặng lẽ lăn xuống cằm. “Tao ổn,” tôi nói dù giọng khàn đặc. “Không ổn cũng phải ổn.”
Tôi cúp máy, nhìn ra cửa sổ. Ngoài kia, trời vẫn tối đen nhưng tôi biết bình minh sẽ đến. Và lần đầu tiên sau ba năm, tôi không còn sợ những gì đang chờ đợi mình bên ngoài cánh cửa đó nữa.





