CHUYỆN HAY: ĐÊM TÂN HÔN, CHỒNG THÌ THẦM: “NGHE TIẾNG ĐỘNG ĐỪNG MỞ CỬA, TR/ỐN RA CỬA SAU NGAY!”…
—
Tôi bước vào căn hộ Bình Thạnh trong bộ áo cưới còn vương mùi nước hoa và khói pháo giấy. Hai chân đau nhức, đầu nặng bởi mấy chục cái kẹp tóc. Tôi chỉ muốn tháo hết trang sức, rửa mặt, uống một ly nước ấm rồi ngủ một giấc thật sâu bên cạnh người đàn ông mình vừa gọi là chồng.
Anh Quân đặt túi đồ xuống ghế, đi một vòng quanh phòng khách như kiểm tra gì đó. Tôi nhìn anh vừa tháo bông tai vừa hỏi: “Anh tìm gì vậy?” Anh quay lại: “Không, anh xem cửa nẻo thôi.” Anh bước tới gần tôi thì ngoài cửa có tiếng chuông. Tôi nhìn đồng hồ, đã gần 11 giờ. “Ai giờ này vậy anh?”
Anh Quân chưa kịp trả lời thì điện thoại anh rung. Anh nhìn màn hình, mặt thoáng căng lại. “Mẹ anh.” Tôi chưa kịp nói gì thì ngoài cửa đã có tiếng bà Liên gọi vọng vào: “Quân ơi, mở cửa cho mẹ. Mẹ có chút chuyện dặn hai đứa rồi về.”
Tôi đứng sững vài giây. Đêm tân hôn, mẹ chồng đến tận căn hộ để dặn dò. Dù vậy tôi vẫn kéo lại tà áo rồi nói nhỏ: “Anh mở cửa đi, dù sao cũng là mẹ.”
Cửa vừa mở, bà Liên bước vào. Bà vẫn mặc áo dài tím than lúc ở tiệc cưới. Lớp trang điểm còn nguyên, chỉ có ánh mắt là không còn vẻ ngọt ngào. Bà đi rất chậm qua phòng khách, mắt lướt trên bộ sofa, tủ rượu nhỏ, kệ tivi rồi dừng lại ở cửa phòng ngủ. Cách bà nhìn căn hộ của tôi lúc ấy giống người đang âm thầm định giá từng món.
Bà ngồi xuống ghế sofa, đặt chiếc túi xách lên đùi. “Vi, con ngồi xuống đây. Mẹ nói vài câu.” Tôi ngồi đối diện bà: “Dạ, mẹ nói đi ạ.” Anh Quân đứng bên cạnh cửa, hai tay đút túi quần. Tôi thấy vai anh căng lên.
Bà Liên nhìn tôi một lúc rồi chậm rãi nói: “Con đã làm lễ cưới với thằng Quân rồi, từ giờ là con dâu nhà họ Lê. Làm dâu thì không thể sống riêng như hồi con gái, cái gì cũng ôm khư khư cho một mình.” Tôi hơi khựng nhưng vẫn giữ giọng bình tĩnh: “Dạ, con hiểu. Nhưng mẹ muốn nói cụ thể chuyện gì à?”
Bà Liên nhếch môi: “Cụ thể thì cũng không có gì khó hiểu. Nhà cửa, xe cộ, tiền bạc – những thứ lớn như vậy phải để người lớn nắm giúp. Hai đứa còn trẻ, nhiều khi nghĩ chưa tới.” Tôi nhìn thẳng vào bà: “Ý mẹ là căn hộ này và xe của con sao?” “Của con thì cũng là của vợ chồng con, mà vợ chồng con là người nhà mẹ. Nói vòng vo làm gì cho mệt.”
Bà mở túi xách, lấy ra một tập giấy đặt lên bàn kính. “Mẹ muốn con đưa sổ hồng căn hộ, giấy đăng ký xe và chìa khóa xe cho mẹ giữ. Mai mốt cần dùng thì mẹ đưa lại. Với lại thằng Tùng đang tính làm ăn lại, nó cần có cái để người ta tin. Là chị dâu, con giúp em một tay cũng là tạo phúc cho nhà chồng.”
Tôi ngồi im vài giây. Trong đầu tôi vang lên lời mẹ ruột: “Người tử tế nhìn của con để mừng, người có ý thì nhìn để tính.” Tôi hỏi chậm rãi: “Thưa mẹ, có phải mẹ muốn con giao quyền quản lý tài sản riêng của con cho mẹ ngay trong đêm nay không?” Mắt bà Liên sắc lại: “Con dùng chữ nghe nặng nề quá. Mẹ giữ giúp thôi. Người trong nhà mà con nói như người ngoài.”
Tôi vẫn giữ lễ: “Dạ, vì đây là tài sản con tạo lập trước hôn nhân, giấy tờ đứng tên con. Chuyện gì liên quan đến nhà xe, con nghĩ cần bàn kỹ với anh Quân và nếu cần thì hỏi luật sư cho rõ.” Bà Liên đập nhẹ tay xuống bàn: “Luật sư luật xiếc gì trong nhà này? Con mới về làm dâu mà đã đem luật ra nói với mẹ chồng rồi hả?”
Anh Quân bước lên một bước: “Mẹ…” Bà quay sang quát: “Con để mẹ nói.” Đúng lúc ấy, cửa căn hộ lại mở. Tùng bước vào mà không thèm bấm chuông. Cậu ta nồng mùi rượu, áo vét cởi bung hai nút, tay cầm một bìa hồ sơ màu xanh. Tôi nhìn chiếc chìa khóa phụ trong tay Tùng, sống lưng lạnh buốt. “Tùng, ai cho em chìa khóa nhà chị?” Tùng cười khẩy: “Nhà anh hai em thì em vô được chứ. Chị làm gì căng vậy?”
Tôi đứng bật dậy: “Đây là căn hộ của tôi. Em muốn vào phải được sự đồng ý của tôi.” Tùng đặt bìa hồ sơ lên bàn: “Thôi chị Vi đừng diễn nữa. Giấy tờ chuẩn bị hết rồi, chị ký vài chỗ là xong. Người bên kia đang chờ, đừng để người ta mất kiên nhẫn.”
Tôi nhìn sang bà Liên: “Mẹ, chuyện này có người ngoài tham gia?” Bà Liên tránh mắt tôi: “Không có người ngoài nào hết. Chỉ là chuyện nhà mình cần giải quyết cho êm.” Tùng cười nhạt: “Êm hay không là do chị đó. Chị ký thì cả nhà vui, chị không ký thì mai người ta tới tận đây.”
……………………………………………
Mời quý đọc giả đọc phần PHẦN 2 của câu chuyện TẠI ĐÂY 👇👇👇
Tôi quay sang anh Quân. Trong khoảnh khắc ấy, tôi cần anh đứng về phía tôi. Nhưng anh lại nhìn tôi với vẻ nghiêm nghị, giọng thấp xuống: “Vi, em cứ nghe mẹ trước đã, đừng làm mọi chuyện căng lên.” Tôi chết lặng. Câu nói ấy từ miệng chồng mới cưới của tôi phát ra trong chính căn hộ của tôi. Anh bước lại gần tôi, khi đi ngang qua, tay anh chạm nhẹ vào tay tôi. Một mẩu giấy nhỏ được nhét vào lòng bàn tay tôi. Rất nhanh, nhanh đến mức nếu Tùng không đang cúi mở hồ sơ, có lẽ cậu ta đã thấy.
Tôi khép tay lại theo bản năng, tim đập mạnh đến nỗi tôi sợ bà Liên cũng nghe được. Bà Liên đẩy tập giấy về phía tôi: “Ký đi con, mẹ không hại con đâu.” Tôi cúi đầu giả vờ chỉnh tà áo cưới để mở mẩu giấy trong lòng bàn tay. Trên đó là nét chữ vội của anh Quân: “Đừng ký, đừng uống gì. Nghe tiếng động thì ra cửa sau. Tin anh.” Tôi đọc xong mà toàn thân lạnh ngắt. Thì ra anh đang diễn.
Tôi ngẩng lên nhìn bà Liên rồi nhìn Tùng. Trong một giây rất ngắn, tôi hiểu mình không còn là cô dâu mới trong đêm tân hôn nữa. Tôi là người đang ngồi giữa một cái bẫy. Tôi gấp mẩu giấy nhỏ lại, giấu vào lòng bàn tay. “Mẹ, chuyện này lớn quá. Con vừa làm đám cưới xong, đầu óc còn rối. Mẹ cho con một đêm suy nghĩ được không?” Bà Liên nheo mắt: “Một đêm để làm gì? Ký vài chữ thôi mà.” Tôi cúi mặt: “Dạ, căn hộ, xe cộ là giấy tờ lớn. Con sợ mình ký lúc mệt rồi sai sót.”
Tùng đập tay xuống bàn: “Chị vòng vo hoài vậy.” Anh Quân quát khẽ: “Tùng, im đi.” Bà Liên đưa tay ra hiệu rồi quay sang tôi: “Thôi được, mẹ cho con một đêm. Nhưng sáng mai trước khi mẹ về, con phải đưa đủ giấy tờ cho mẹ giữ.” Tôi gật đầu: “Dạ, con hiểu.”
Bà Liên đứng dậy: “Quân, con ra ngoài nói chuyện với mẹ một chút.” Anh Quân nhìn tôi một thoáng rồi đi theo bà. Tùng gom tập hồ sơ nhưng để lại cây bút trên bàn, cố ý như một lời nhắc. Trước khi bước ra, Tùng quay lại cười nhạt: “Chị dâu nghỉ cho khỏe, sáng mai đừng làm cả nhà mất vui.” Cửa phòng khép lại. Tôi đứng yên mấy giây nghe tiếng chân họ xa dần. Rồi tôi lập tức khóa trái cửa, kéo rèm lại, tắt bớt đèn.
Khoảng 10 phút sau, điện thoại tôi rung. Một số lạ gửi tin nhắn: “Anh đang gần thang thoát hiểm. Nếu ai đưa nước, đừng uống. Cửa bếp mở được.” Cuối tin nhắn có bốn chữ: “Cà phê ít sữa.” Tôi nhắm mắt lại một giây. Đúng là anh. Tôi không trả lời, chỉ tắt màn hình, nhét điện thoại vào túi áo trong của váy cưới rồi đi thật khẽ đến tủ. Sổ hồng, giấy đăng ký xe, căn cước bản gốc, vài thẻ ngân hàng – tất cả tôi cho vào một túi vải nhỏ.
Gần nửa đêm, ngoài phòng khách có tiếng cửa mở rất nhẹ. Tôi tắt hẳn đèn phòng ngủ, hé cửa nhìn qua khe nhỏ. Bà Liên đã quay lại. Tùng ngồi trên ghế, tỉnh táo hơn lúc nãy. Đối diện cậu ta là một người đàn ông lạ – da ngăm, cổ đeo dây chuyền vàng. Tùng gọi ông ta là “anh Cường”. Cường mở túi đen, lấy ra tập hồ sơ, cây bút, một hộp mực lăn tay và một chai nước nhỏ. Bà Liên cầm một ly nước nói với người giúp việc: “Con đem ly này vào phòng cho cô Vi uống, nói cô dâu uống cho dễ ngủ, cả ngày mệt rồi.” Tôi cắn chặt môi. Nếu lúc nãy không có mẩu giấy của anh Quân, có lẽ tôi đã uống.
Cường nói giọng khàn: “Phải có chữ ký hoặc dấu tay trong đêm nay. Sáng mai mà không xong, khoản của cậu Tùng tính kiểu khác.” Bà Liên đặt ly nước xuống bàn: “Đừng làm lớn chuyện. Con bé mới về làm dâu, để tôi nói ngọt là được.” Tôi lùi lại, lưng chạm vào tường. Vậy là rõ. Đây không còn là chuyện mẹ chồng muốn giữ giấy tờ. Đây là một cuộc ép ký có chuẩn bị.
Bên ngoài, Tùng đứng dậy đi về phía phòng tôi: “Chị dâu, mở cửa đi. Em đưa nước cho chị.” Tôi không đáp. Tùng gõ thêm ba tiếng: “Chị Vi, đừng làm khó nhau.” Tôi đi lùi về phía cửa bếp. Tôi mở khóa thật chậm, chậm đến mức nghe rõ cả tiếng thở của mình. Ngoài phòng khách, Tùng bắt đầu mất kiên nhẫn: “Chị có nghe không vậy?” Bà Liên nói nhỏ: “Gọi thằng Quân về đây.” Cường đáp: “Không cần, cô ấy ký là được.”
Tôi kéo cửa vừa đủ lọt người, bước ra hành lang kỹ thuật. Không khí bên ngoài lạnh và mùi ẩm của cầu thang bộ phả vào mặt. Tôi cúi xuống xách váy lên, đi từng bậc thật nhanh, nhưng không dám chạy mạnh. Váy cưới vướng víu, tóc tai nặng trĩu, chân thì run.
Xuống đến tầng dưới, tôi thấy một bóng người đứng gần cửa thoát hiểm. Anh Quân. Anh bước tới ôm tôi rất nhanh rồi buông ra: “Em có sao không?” Tôi lắc đầu. “Anh biết hết từ lúc nào?” Mắt anh đỏ lên: “Anh xin lỗi. Bây giờ chưa nói được.” Anh nhét vào túi tôi một chiếc USB nhỏ: “Trong này có ảnh hồ sơ, giấy nợ của Tùng. Em về thẳng nhà ba mẹ, đừng nghe bất cứ cuộc gọi nào nếu không có mật khẩu. Còn anh?” “Anh quay lại. Nếu họ phát hiện em đi quá sớm, họ sẽ đuổi theo.” Tôi nắm tay anh: “Không được. Anh đi với em.” Anh nhìn tôi: “Tin anh thêm lần này. Xe đang chờ ở cổng phụ. Em đi trước thì anh mới kéo được thời gian.” Từ phía trên cầu thang đã vọng xuống tiếng cửa mở mạnh và giọng Tùng: “Chị Vi đâu rồi?” Anh Quân buông tay tôi: “Đi.”
Tôi cắn răng chạy xuống thêm một tầng rồi ra cổng phụ. Chiếc xe công nghệ chờ sẵn dưới bóng cây. Tôi leo lên, ôm chặt túi giấy tờ trước ngực. Khi xe lăn bánh, tôi nhìn qua kính sau thấy anh Quân quay ngược vào trong chung cư.
Đêm ấy, tôi rời căn hộ của mình trong bộ áo cưới nhàu nhĩ. Không hoa, không nến, không lời chúc phúc. Chỉ có tiếng mưa lất phất ngoài cửa kính và chiếc USB nhỏ trong tay. Khi xe dừng trước cổng nhà ba mẹ tôi ở quận 7, trời đã gần sáng. Tôi bước xuống trong bộ áo cưới nhàu nhĩ, tay ôm chặt túi vải. Tôi bấm chuông hai lần. Ba tôi ra mở cửa, mặt ông tái đi: “Vi, con bị sao vậy?” Tôi mở miệng nhưng không nói nổi. Mẹ tôi từ trong nhà chạy ra: “Trời đất ơi, con…” Không hỏi thêm, mẹ chỉ kéo tôi vào nhà, đóng cổng lại rồi ôm tôi. Cái ôm đó làm tôi bật khóc. “Mẹ, con sợ quá.” Mẹ tôi vuốt lưng tôi: “Vào nhà đã con. Ba mẹ ở đây.”
Ba tôi không hỏi dồn. Ông khóa cửa, kéo rèm phòng khách rồi lấy chiếc khăn lớn đưa cho tôi: “Con thay đồ trước. Giấy tờ đâu?” Tôi đưa túi vải cho ba. “Trong này hết: sổ hồng, giấy xe, căn cước, còn cái USB anh Quân đưa con.” Ba tôi mở túi, kiểm từng món rất kỹ. Ông cất toàn bộ giấy tờ vào két, khóa lại hai vòng. Rồi ông quay sang tôi: “Bây giờ con kể từ đầu. Chậm thôi.”
Tôi ngồi xuống ghế, hai tay vẫn run. Mẹ tôi vào bếp pha trà gừng. Mẹ đặt ly trước mặt tôi: “Uống chút đi, nước này của mẹ.” Tôi kể từ lúc bà Liên bước vào căn hộ, chuyện tập giấy ủy quyền, Tùng cầm chìa khóa phụ, tin nhắn có mật khẩu, ly nước “cho dễ ngủ”, người đàn ông tên Cường, hộp mực lăn tay, và cuộc chạy xuống cầu thang thoát hiểm. Kể xong tôi hỏi rất nhỏ: “Ba mẹ, có phải con đã làm gì sai không?” Mẹ tôi đặt mạnh ly nước xuống bàn: “Sai gì? Con không ký giấy bậy là đúng. Con không uống ly nước đó là đúng. Con chạy về đây là đúng.” Ba tôi nhìn tôi: “Của cải có thể kiếm lại, nhưng con người mà mất an toàn thì không gì bù được.”
Mẹ tôi gọi cho Trần Bảo Ngân – bạn đại học của tôi, một luật sư. Ngân đến khi trời vừa tờ mờ sáng. Cô ấy kiểm tra USB, trong đó có ảnh chụp giấy ủy quyền soạn sẵn và giấy nợ của Tùng. Ngân mặt nghiêm lại: “Vi, chuyện này có dấu hiệu chuẩn bị giấy tờ, giả ép, sử dụng thông tin cá nhân trái phép. Mình phải đi đúng quy trình.” Tôi hỏi: “Vậy giờ mình làm gì?” Ngân lấy sổ ra ghi: “Thứ nhất, lập vi bằng ghi nhận việc cậu bị ép ký. Thứ hai, gửi văn bản cảnh báo đến các nơi có thể phát sinh giao dịch liên quan căn hộ và xe. Thứ ba, yêu cầu ban quản lý bảo lưu camera hành lang, thang máy, cổng phụ trong khung giờ tối qua.”
Tôi nhìn bộ áo cưới trên người mình bỗng thấy xa lạ. Mới vài tiếng trước, tôi mặc nó để bước vào hôn nhân. Bây giờ cũng bộ áo ấy, tôi ngồi giữa phòng khách nhà mẹ đẻ, nghe luật sư phân loại chứng cứ. Trời sáng dần. Mẹ tôi đem cho tôi bộ đồ ngủ cũ, bảo tôi đi thay. Khi cởi chiếc áo cưới ra, tôi đứng trước gương rất lâu. Người trong gương mắt đỏ, tóc rối nhưng vẫn còn đứng vững. Tôi tự nói với mình rất khẽ: “Thảo Vi, đừng gục. Mày còn phải biết sự thật đến tận cùng.” Đêm tân hôn của tôi đã kết thúc không bằng nụ hôn mà bằng một chiếc két khóa giấy tờ, một cái USB và những dòng ghi chép pháp lý đầu tiên. Nhưng lạ thay, chính lúc ấy tôi mới thấy mình bắt đầu lấy lại hơi thở. Vì từng giây phút đó, tôi không còn là cô dâu chạy trốn trong sợ hãi nữa. Tôi là người phụ nữ đang học cách đứng lên bằng sự tỉnh táo của chính mình.





