Phần 2
…
Bà Lan đứng lặng hồi lâu, không nói được lời nào. Đôi tay bà siết chặt mép áo bà ba cũ kỹ, nước mắt rơi lã chã xuống nền đất ẩm trước hiên nhà. Minh cúi đầu, không dám nhìn thẳng vào mẹ, còn bạn gái cậu ta đứng đó, mặt đỏ bừng vì ngại ngùng.
Tối hôm ấy, bà Lan không ngủ được. Bà ngồi ngoài hiên nhà, gió đêm se lạnh thổi qua, tiếng ve kêu rả rích trong bụi cây. Bà nhớ lại những năm tháng vất vả: 5 giờ sáng dậy nấu bánh, 6 giờ ra chợ, mưa to bà che tạm bằng chiếc áo mưa rách, nắng chang chang bà đội nón lá ngồi bán đến cháy da. Tiền học của Minh, tiền sách vở, tiền đóng học phí, tiền ăn hàng ngày… tất cả đều từ những đồng lời ít ỏi của hai sọt bánh mì.
Sáng hôm sau, bà Lan vẫn dậy như thường lệ. Nhưng thay vì ra chợ, bà ngồi trong nhà, nhìn bức tường loang lổ và khóc thầm. Bà tự hỏi: “Mình vất vả cả đời chỉ để con thành người, vậy mà giờ con lại xấu hổ vì mình sao con?”
Tin đồn lan nhanh trong xóm. Hàng xóm xì xào: “Con trai bà Lan giàu rồi mà không cho mẹ nghỉ, vẫn để mẹ bán hàng rong”. Có người còn nói thẳng: “Con trai bây giờ giàu là quên mẹ ngay”.
Ba tháng sau, Minh thăng chức lớn, mua nhà chung cư cao cấp ở quận Cầu Giấy. Cậu ta về nhà một lần, mang theo phong bì tiền khá dày và nói: “Mẹ cầm lấy, con lo cho mẹ cuộc sống. Nhưng mẹ ở nhà thôi nhé, đừng ra chợ nữa. Con… con không muốn bạn bè biết”.
Bà Lan cầm phong bì, nước mắt rơi. Bà không cầm tiền. Bà nhìn con trai, giọng run run nhưng kiên định: “Con ơi, mẹ bán hàng rong không phải vì nghèo. Mẹ bán để nuôi con khôn lớn. Giờ con giàu rồi, con xấu hổ vì mẹ thì mẹ hiểu. Nhưng mẹ không cần tiền của con. Mẹ chỉ cần con tự hào về mẹ thôi…”
Minh đứng hình, không ngờ mẹ lại nói như vậy.
Hai tháng sau, công ty Minh tổ chức “Ngày tri ân gia đình”. Minh buộc phải đưa người thân đi. Cậu ta lo lắng, định thuê người đóng giả. Nhưng tối hôm trước, bà Lan lặng lẽ chuẩn bị. Bà mặc chiếc áo bà ba sạch sẽ, đội khăn mỏ quạ, xách theo một túi bánh mì thịt nướng còn nóng hổi mà bà tự làm từ sáng.
Khi bà Lan bước vào hội trường sang trọng, Minh tái mét mặt. Nhưng điều bất ngờ là: khi mọi người biết bà là mẹ của Minh – người đã một mình bán hàng rong nuôi con ăn học đại học suốt 12 năm – cả hội trường im bặt rồi vỗ tay rần rần.
Giám đốc công ty xúc động đứng dậy: “Tôi rất ngưỡng mộ bà. Con trai bà may mắn vì có một người mẹ tuyệt vời như vậy.”
Minh đứng đó, nước mắt lưng tròng. Cậu ta quỳ xuống trước mặt mẹ ngay giữa hội trường, giọng nghẹn ngào: “Con xin lỗi mẹ… Con thật sự sai rồi. Con hối hận lắm mẹ ạ…”
Bà Lan ôm con trai, nước mắt rơi, giọng run run: “Mẹ không cần con giàu sang. Mẹ chỉ cần con yêu thương và tự hào về mẹ như ngày xưa thôi…”
Từ đó, Minh thay đổi hoàn toàn. Cậu ta đón mẹ lên chung cư ở cùng, và không còn giấu mẹ là người bán hàng rong nữa. Thậm chí, Minh còn tự hào khoe với bạn bè: “Mẹ tôi là người phụ nữ mạnh mẽ nhất mà tôi từng biết.”
Câu chuyện của bà Lan khiến nhiều người phải suy nghĩ lại về lòng hiếu thảo và sự biết ơn với cha mẹ.
Bạn thấy câu chuyện này thế nào? Comment bên dưới chia sẻ suy nghĩ của bạn nhé!
Nếu bạn thích những câu chuyện drama gia đình chân thực, gần gũi với cuộc sống, hãy like, share và theo dõi fanpage để không bỏ lỡ những câu chuyện hay tiếp theo!
👉 Đọc toàn bộ câu chuyện và nhiều câu chuyện hay khác tại: https://fleur.info/





