Phần 2
…
Bà Lan cầm điện thoại, mắt không rời khỏi màn hình. Bài viết kể về một cô gái trẻ từ làng quê Nam Định, một mình khởi nghiệp từ nghề may áo dài truyền thống, chỉ trong 3 năm đã phát triển thành một xưởng may nhỏ với hơn 20 công nhân, sản phẩm được bán ở nhiều tỉnh thành và cả online.
Tên tác giả: Nguyễn Thị Hương.
Bà Lan nhìn sang con dâu đang ngồi yên lặng bên bàn ăn, nước mắt lặng lẽ rơi. Bà run run hỏi: “Hương… sao con không nói gì với mẹ?”
Hương lau nước mắt, giọng nhẹ nhàng nhưng đầy xúc động: “Mẹ ơi, con không muốn mẹ nghĩ con khoe khoang. Con chỉ muốn làm tốt công việc của mình thôi ạ.”
Hóa ra, suốt 3 năm qua, dù bị mẹ chồng khinh thường và so sánh, Hương vẫn lặng lẽ học hỏi. Ban ngày cô chăm sóc việc nhà, chiều tối cô nhận may áo dài thuê, sau đó dành dụm tiền mua máy may cũ và thuê hai người thợ phụ. Dần dần, cô mở rộng, học cách bán hàng online, thiết kế mẫu mới phù hợp với xu hướng. Cô không bao giờ than vãn, không bao giờ cãi lại mẹ chồng, chỉ lặng lẽ cố gắng thay đổi cuộc đời bằng chính đôi bàn tay mình.
Những đêm khuya Hương ngồi may đến 1-2 giờ sáng, đôi mắt sưng húp vì thiếu ngủ, nhưng cô vẫn mỉm cười khi thấy đơn hàng tăng dần. Cô giấu tất cả, vì sợ mẹ chồng nghĩ mình “làm chuyện lớn”.
Bà Lan ngồi đó, nước mắt rơi lã chã. Bà nhớ lại bao lần mình đã nói những lời nặng nề: “Nhà mày nghèo nên mới phải lấy con trai tao”, “Con dâu nhà người ta khéo léo hơn mày nhiều”… Bà Lan càng nghĩ càng hối hận.
Bà run run nắm lấy tay Hương: “Con ơi… mẹ xin lỗi con. Mẹ không biết con vất vả và giỏi giang đến vậy. Mẹ chỉ thấy con xuất thân nghèo nên… mẹ sai rồi con ạ.”
Tuấn ngồi bên cạnh, cũng xúc động không kém. Anh ôm vai vợ và nói: “Em chịu nhiều thiệt thòi vì anh và mẹ. Từ nay anh sẽ không để em phải chịu thiệt nữa.”
Từ ngày ấy, không khí trong nhà thay đổi hẳn. Bà Lan bắt đầu giúp Hương việc nhà, thậm chí tự hào khoe với hàng xóm: “Con dâu tao giỏi lắm, tự tay làm nên cơ nghiệp”. Bà còn học cách sử dụng điện thoại để vào xem shop online của Hương và like từng bài đăng.
Hương mỉm cười, nước mắt hạnh phúc rơi. Cô không oán trách những năm tháng bị khinh thường. Cô chỉ biết ơn vì cuối cùng mẹ chồng cũng hiểu và yêu thương cô nhiều hơn.
Câu chuyện của Hương khiến nhiều người phải suy ngẫm: Đôi khi chúng ta đánh giá người khác qua xuất thân và hoàn cảnh, nhưng sự thật lại nằm ở nghị lực và trái tim họ.
Bạn thấy câu chuyện này thế nào? Comment bên dưới chia sẻ suy nghĩ của bạn nhé!
Nếu bạn thích những câu chuyện drama gia đình chân thực, gần gũi với cuộc sống, hãy like, share và theo dõi fanpage để không bỏ lỡ những câu chuyện hay tiếp theo!
👉 Đọc toàn bộ câu chuyện và nhiều câu chuyện hay khác tại: https://fleur.info





